viết.30 • những điều bình thường
Em muốn viết điều gì đó cho anh, cho tất cả những điều chúng ta từng đi qua.
Về những ngày hiền lành như Phố
một sớm tinh mơ, mây trắng lấp chân trời.
Về những chiều nhẹ nhàng như gió
lướt qua rừng thông, vờn qua những đồi chè.
Về những giờ êm êm như nắng
sớm mùa thu, anh dạo bước lên đồi.
Về những đêm Sài Gòn yên ắng,
vòng bánh xe lăn khe khẽ trên đường.
Về những sớm an bình như giấc ngủ em
bên anh, không mộng mị, không giật mình.
Về những ngày dịu dàng như tiếng thở anh
những đêm ngon giấc, ngủ quên đời.
Về những cơn mưa chúng mình cùng nhau ngắm
qua khung cửa quán quen
những chiều hiền.
Về những ngã tư đường chúng mình cùng nhau bước
qua thênh thang, qua bận rộn, xô bồ.
Về những thước phim chúng mình cùng thưởng thức,
những cái siết tay qua những phút cao trào.
Về những cái ôm, những nụ hôn, những ân cần chúng mình cùng nhau có
của những ngày xưa
em mải miết đi tìm.
Em muốn viết cho anh một điều gì đó,
không ghen tuông, không hờn giận, không trách móc, không ưu phiền.
Chỉ về những điều bình thường chúng mình cùng nhau có,
những an yên
em
nhớ
đến
muôn
đời.
https://nhungchuyenratan.wordpress.com/2017/05/12/viet-30-%e2%80%a2-nhung-dieu-binh-thuong/