Trước kia, có một đoạn thời gian mình và người yêu không gặp mặt nhau, có thể là do mình bị chán, hoặc cũng có thể là do công việc. Mình từ 1 đứa con gái được cưng chiều trở thành đứa mà "người ngoài nhìn vào tưởng mình không có người yêu". Mình bị bỏ bê, vài ngày trôi qua với dăm ba câu hỏi han nhạt nhẽo: "Em ăn cơm chưa?", "Anh đang làm nè", "Em đang làm gì đó", và hết. Mình đã từng rất rất rất vật vả trong đoạn thời gian đó.
Mình đã tự hỏi bản thân rằng: "Mình đã làm gì sai? Mà tại sao mình lại bị đối xử như vậy?
- Phải chăng là do người ta đã có người mới?
- Hay là do mình không đủ xinh, không đủ nổi bật, không đủ yêu kiều? Để mà được người ta chú ý đến nữa.
- Hay gia đình người ta không ưng mình đã nói ra nói vào khiến người ta thay đổi suy nghĩ?
Mình còn tìm những cuốn sách để hiểu hơn về đàn ông để đọc, mình nghiền ngẫm ngấu nghiến từng câu từng đoạn. Vừa đọc vừa ngẫm nghĩ lại hành động của mình, hàng trăm hàng ngàn câu hỏi, câu trả lời tự chất vấn bản thân ngày qua ngày.
Đến khi mà bản thân đã tập chấp nhận rằng: "À, có vẻ đoạn tình cảm chắc chỉ có thể đến đây thôi, mình sẽ tập buông tay, để cho cả hai tự do có cuộc sống riêng." Mình nghĩ mình cứ dần dần từ từ rời xa cho đến khi mà mình không còn khóc hàng đêm, không còn trằn trọc tự trách móc bản thân nữa, có thể tự khiến bản thân mình vui vẻ hạnh phúc mà không cần người khác mang đến cho. Và mình đã thành công ở cái đoạn thay đổi bản thân, còn cái đoạn chia xa mình vẫn chưa làm được. Còn cách mà mình đã thay đổi bản thân như thế nào? Mình sẽ dành một hôm khác để nói.
Dường như sự thay đổi của mình đã khiến người yêu mình cảm nhận được và đã suy xét lại thái độ và suy nghĩ của anh ấy. Hiện tại mình và anh ấy đang vẫn vui vẻ ở bên cạnh nhau.
Mình đã ngộ ra rằng, phụ nữ chúng ta chỉ cần thấu 3 từ: "Tự do - Tự tại - Tự yêu"
- Tự do được làm chính mình, được làm những điều mình thích.
- Tự tại an nhiên trở thành một cô gái mà bản thân mình muốn trở thành.
- Tự yêu tự chăm sóc bản thân, từ vóc dáng đến tâm hồn. Giữ cho tâm sự thuần khiết nhất có thể. Cũng không cần màn được mất, đúng sai. Chỉ cần bản thân thấy đáng, thì cứ ưu tư tự lự mà sống.
Đàn ông ấy mà, họ sẽ tự chạy đến mà nguyện được thật lòng ở bên. Vì sao? Vì thứ họ bị thu hút chính là sự tỏa sáng của bạn, bạn không cần quản họ cũng sẽ tự ngoan. Còn đàn ông không yên phận cứ khiến bạn phải lo lắng mất ăn mất ngủ, rõ ràng là không xứng để bạn bận tâm đúng không?