Marseille- Pháp
Một khởi đầu mới
Paris- Pháp
Thành phố tình yêu và tình yêu của em

#extradirty
Cosmic Funnies
wallacepolsom
Peter Solarz

祝日 / Permanent Vacation

JVL
styofa doing anything

shark vs the universe

PR's Tumblrdome

@theartofmadeline
Three Goblin Art
Not today Justin
occasionally subtle

Origami Around

oozey mess
Xuebing Du

if i look back, i am lost
Show & Tell

roma★

★
seen from United States

seen from Bulgaria

seen from Malaysia

seen from United States

seen from United Kingdom

seen from New Zealand

seen from United States
seen from United States

seen from Malaysia

seen from United Kingdom

seen from China

seen from Australia

seen from Malaysia
seen from New Zealand

seen from Germany

seen from France
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
@meonlygettfaway
Marseille- Pháp
Một khởi đầu mới
Paris- Pháp
Thành phố tình yêu và tình yêu của em

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Ở tuổi 25, mình chia tay lần đầu tiên.
Quả thực khoảng cách và thời gian đã làm lụi tàn tình yêu trong mình. Những mơ mộng, niềm tin, và sự cố gắng cho 1 tương lai có 2 đứa đều trở nên vô nghĩa. Mình đắn đo, bồn chồn, và dằn vặt vì mình không còn muốn tiếp tục cố gắng theo đuổi 1 tình yêu chỉ toàn là sự đợi chờ. Đợi chờ ngày chúng mình có thể gặp nhau, đợi chờ quyết định của bạn ấy, đợi chờ ngày cuộc sống của bọn mình có thể hoà làm một. Mình vẫn nhớ những lúc được thức giấc cùng nhau, ăn những món mà mình thích, đi những nơi mới mẻ. Nhưng mình không còn muốn bám víu vào kỷ niệm để kéo dài hiện tại tới 1 tương lai mông lung.
Cũng đơn giản là vì hết yêu. Mình thật sự hết yêu.
Mình và bạn trai đang yêu xa. Thật ra phần lớn thời gian chúng mình đều xa nhau, vì mỗi đứa một nơi. Chúng mình có những dự định, những hoài bão trong tương lai, nên cả hài đều xác định phải yêu xa rất lâu.
Mình luôn tin tưởng người yêu mình. Bạn luôn cố dành những gì tốt đẹp nhất cho mình, dù bạn chẳng có nhiều. Sinh nhật năm ngoài bạn tiêu 1000 đô cho tiền vé máy bay để có thể đón sinh nhật cùng mình. Thời điểm giáp Tết nên vé bị độn lên khá nhiều, nhưng bạn chẳng hề quan tâm, chỉ đơn giản là không muốn bỏ lỡ ngày đặc biệt của mình. Bạn luôn ưu tiên cho cảm xúc của mình, luôn đặt mình lên đầu, luôn chiều chuộng mình. Bạn học tiéng việt để có thể nhắn tin "anh yêu em nhất trên đời" mỗi ngày, lúc đi ngủ và thức dậy. Bạn kiếm việc ở Việt Nam vì mình bảo mình không chắc về việc sống ở Nhật. Mật khẩu của bạn là sn của hai đứa.
Vì bạn là green flag như thế, mình lại biến thành red flag. Vì thời gian yêu xa quá lâu, và lần này chúng mình xa nhau tận 1 năm, mình đã bị giao động bởi môi trường xung quanh. Có những người theo đuổi, cũng có những người không ngại việc mình đã có ny. Mình không cho phép bản thân làm gì mà có thể tổn thương đến ny mình, nhưng thật sự mình đã bị rung động. Chỉ phút chốc thôi. Có lẽ mình đang cần những sự quan tâm ở ngay bên cạnh, cần 1 người gần mình để mình bớt cảm thấy mông lung. Nhưng dù lý do là gì, tất cả đều là ngụy biện. Mình thích được theo đuổi như vậy, làm cho mình cảm thấy bản thân có giá trị hơn. Thật phù phiếm phải không. Hóa ra mình không có tự tin như mình tưởng.
Nhưng mà mối quan hệ đều là những sự lựa chọn. Mình không bao giờ hối hận vì đã chọn người yêu mình. Chẳng qua là không thể ngăn tâm trí mình rung rinh mà thôi. Mình thấy rất tội lỗi. Mình đều kể với ng xung quanh là mình không thích bị theo đuổi như thế, nhưng thật ra mình dường như bị kéo theo sự theo đuổi ấy dù dặn lòng rằng không ai có thể đối tốt với mình như ny mình, và mình thật sự sẽ hối hận nếu mình mất bạn ý.
trải lòng 1 chút cho những ngày rối bời
London blue
Blue sky
Blue me
London
Một thành phố mới, với tất cả sự hoa lệ và xô bồ. Một thành phố mình mơ ước đã lâu, và đôi khi những giấc mơ sẽ chẳng bao giờ giống hiện thực.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Hành lang trống trải xế chiều hôm nay.
Mình cảm thấy mình cũng trống rỗng như vậy. Cánh cửa đóng im lìm, sự yên lặng lạ thường, và điểm thêm chút âu lo chơi vơi của những ngày tháng mơ hồ. Mặt trời chói chang cả ngày, vậy mà mình chỉ có thể lưu giữ giây phút cuối cùng của thái dương rực rỡ. Mình cảm giác mình đã bỏ lỡ nhiều thứ, nhiều người, nhiều thời gian. Mình đứng thất thần với chiếc túi trên tay, mái tóc đã có chút rối loạn, và mình cảm thấy cô đơn. Mình vừa đi hẹn hò online với bạn trai. Dường như mình quên đi hết những áp lực mà gần đây mình phải đối diện; nhưng hành lang cùng ánh nắng cuối ngày này nhắc nhở mình rằng, mình đang một mình. Vì là một mình nên mình không thể tận hưởng ánh mặt trời rực rỡ 1 cách trọn vẹn: mình bù đầu với những công việc ngổn ngang. À thì ra, đây là hương vị của “làm người lớn.” Vì là một mình nên mình chỉ có thể lau nước mắt thật nhanh trước khi quay lại làm việc. Vì là một mình nên mình phải tự vực dậy.
Mình cảm thấy nặng nề và tủi thân. Mình cảm thấy mình chính là tia nắng le lói kia. Có chút rực rỡ nhưng rồi cũng sẽ rơi vào trong vòng quây của bóng đêm. Biết sao bây giờ, đời mà. Có chạy như thế nào cũng không thể chạy thắng cuộc đời này. Mặt trời lặn rồi sẽ mọc, vạn năm nay vẫn vậy. Mình chắc cũng sẽ vấp ngã trong khoảng không không chút ánh sáng, và mình sẽ tìm cách đừng dậy. Ngày xưa, mình viết một bài luận về hình tròn trong văn học Châu Á. Mọi người hay nói mọi thứ rồi sẽ quay về điểm bắt đầu, như những vòng lặp, nhưng với mình, vòng tròn là sự thay đổi và biến hoá. Mặt trời mọc rồi lặn, trái đất trăm năm vẫn quay, nhưng liệu có ngày nào giống ngày nào. Sự biến hoá vô biên ấy làm vòng lặp của chúng ta có ý nghĩa.
Tản mạn lan man vì hôm nay mình buồn- 8/29/2022
Tớ thử bắt đầu với một người mới. Cũng chỉ là nói chuyện đơn giản, làm quen rồi chia sẻ những thứ hay ho. Nhưng mà thật sự, tớ lại bị thất vọng. Anh bảo tớ nên thử đi, anh nghĩ sẽ có có gì đấy tuyệt vời sẽ đến. Nên tớ quyết định thử. Vì tớ tin anh. Tớ và anh có lẽ đã đi quá xa để có thể ở bên nhau, nên tớ muốn cho ai đấy 1 cơ hội.
Không phải lần đầu tiên tớ thử tìm kiếm ai đấy mới. Nhưng lần này tớ thật sự nghiêm túc. Có lẽ vì tớ bắt đầu thấy mệt mỏi với sự chờ đợi không kết quả này. Nên tớ đã thử mở lòng 1 chút. Ngay khi tớ quyết định vậy, người kia bặt vô âm tín, làm tớ rất hoang mang. Vẫn online, vẫn xem story, nhưng tin nhắn vẫn nằm ở chữ seen. Buồn cười ghê ấy. Tớ thấy bản thân thật ngớ ngẩn vì đã muốn mềm lòng. Tớ khá hiểu bản thân và độ nhạy cảm với cảm xúc của chính mình. Nên khi nghĩ đến việc cảm xúc của mình bị coi thường, tớ thực sự tức giận và tủi thân. Tớ nghĩ rằng có lẽ tớ tìm được ai đó có thể khiến anh bớt quan trọng trong cuộc sống của tớ. Dù những câu chuyện không kéo dài hàng giờ đồng hồ như của tớ và anh. Dù tớ không vô thức mỉm cười giống như khi nhận được tin nhắn của anh. Dù tớ không vùi mặt vào trong gối để hét vì không muốn bố mẹ tỉnh giấc khi anh thả vài câu tán tỉnh vừa đáng yêu lại vừa lưu manh.
Tớ biết, bản thân vẫn không ngừng so sánh những người đến sau với anh. Không cao bằng anh. Nói chuyện không duyên bằng anh. Không hiểu tớ bằng anh. Không làm tớ thấy thoải mái và an tâm như anh. Hiện tại, tớ chẳng thể tưởng tượng được ai mà nghe điện thoại của tớ lúc 3 giờ sáng khi nước mắt tèm nhem. Không nghĩ đến ai mà nhắn tin cho tớ lúc say mèm để nói linh tinh. Càng không thể hình dung ai thay thế được anh.
Anh nói anh sẽ đến thăm tớ, nên bản thân có chút chờ mong. Anh đến vào Giáng Sinh, ngày lễ mà bọn tớ yêu thích nhất. Có thể là tớ vẫn trông ngóng vào điều kì diệu nào đó của đêm Giáng Sinh. Nhưng nửa năm là một khoảng thời gian dài cho một lời hứa. Sẽ có rất nhiều thứ thay đổi khiến tớ có chút âu lo. Nghĩ bao nhiêu, bao lâu, vẫn quay về phía anh nhỉ?
Có những câu chuyện, em không cần đọc hết để biết kết quả. Và có vẻ, chuyện của chúng ta cũng vậy. Sau bao lần dặn lòng không được mong ngóng anh, em vẫn đợi trong vô thức. Thói quen thật khó bỏ, và lựa chọn quên đi anh còn khó khăn hơn. Em nghĩ rất nhiều về những gì tương lai hứa hẹn với chúng mình, và cả những đau thương đang ẩn mình dưới những ánh nắng vàng rực rỡ ở nơi chỉ có chúng mình.
Em biết nếu em thực sự yêu anh hết lòng, em sẽ phải đương đầu với cuộc sống với một trái tim đã vỡ vụn. Em biết nếu em thực sự yêu anh, em sẽ tự tay ném đi chiếc chìa khoá của nhà tù tình yêu này, tự tay giam cầm bản thân trong vô vọng mòn mỏi. Em biết nếu em thực sự để cho bản thân em yêu anh, em sẽ chẳng bao giờ là em được nữa, em sẽ đánh mất em của ngày hôm nay.
Nhưng anh vẫn xứng đáng để em bỏ quên những gì giày vò nhất. Vì anh là anh. Liệu anh có thể yêu em vì em là em?
Hy vọng là một điều đáng sợ. Hy vọng có thể nâng tớ lên thật cao, nhưng giây tiếp theo cũng chẳng hề do dự mà buông tay, khiến tớ rơi thẳng xuống vực sâu của nỗi tuyệt vọng. Đôi khi tớ thật sự chìm đắm trong những hy vọng tự tạo, tự hão huyền bản thân rằng, cuối cùng tớ cũng đã đủ kiên nhẫn để đến bến hạnh phúc mà mọi người luôn nhắc đến. Hy vọng nắm tớ trong tay như một trò đùa, bỡn cợt cười nhạo những cảm xúc mong manh và chân thật nhất của tớ. Hy vọng cứ thì thầm từng câu từng chữ như muốn tẩy não tớ, để tớ thật sự mong ngóng về một tương lai sẽ chẳng bao giờ tồn tại. Thuyết đa vũ trụ cũng chẳng thể cứu rỗi nổi tớ khỏi những tàn tích của hy vọng. Thật rối ren khi chẳng thể đổ lỗi cho ai ngoài hy vọng và chính bản thân mình.
Tớ cứ nghĩ rằng tớ đã bảo vệ bản thân thật tốt rồi. Những gì tớ học được qua đau thương đã đủ để tớ biết rằng tớ cần mạnh mẽ. Vậy mà hy vọng vẫn tìm được lối đi bí mật trong khu rừng mà tớ bỏ hoang 1 cách cố ý. Thật là bất lịch sự. Thật là khó để sống với sự ngây thơ này
Hôm nay không phải là một ngày tuyệt vời. Tớ cảm thấy chơi vơi trong thế giới của bản thân. Mọi chuyện hơi quá mức với tớ, nên tớ đã khóc. Tớ khóc đau cả đầu, sưng cả mắt, nhưng sự tủi thân vẫn còn nguyên đây. Vẫn âm ỉ len lỏi qua thái dương đang đập liên hồi với những con đau của tớ. Vẫn cứ thường trực kể cả khi cơ thể tớ đã cạn kiệt sức lực. Tớ chưa bao giờ muốn chạy trốn như thế này. Muốn tìm được không gian mà chỉ có tớ, không ai, không việc gì, không trách nhiệm gì có thể đến tìm tớ được. Để cảm giác bản thân được giải thoát. Hà Nội 3h sáng, tớ đọc đi đọc lại dòng tin nhắn từ bạn thân. Những gì xa lạ, lạnh lùng nhất dường như được chứa hết trong đó. Hà Nội 2h chiều, tớ nhìn chữ seen chua chát rồi cảm thấy nực cười.
Đâu rồi cũng sẽ có những ngày như này, nhỉ? Vì tâm trạng tệ quá nên tớ mới tìm ảnh khiến bản thân vui lên. Thì tìm được bó hoa đầu tiên t mua tặng chính mình. Để biết rằng, tớ vẫn còn tớ

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Tớ nhớ Cali của tớ. Bầu trời luôn luôn xanh, nắng luôn luôn vàng, và xung quanh tớ chính là hương vị của tự do. Tớ nhớ phòng của tớ, nhìn ra khoảng không trước mặt. Cây cọ dừa đung đưa theo gió mỗi ngày. Mỗi thứ 7, lúc tớ thức giấc, tớ sẽ mở cửa sổ thật to để nghe tiếng những tán lá cọ vào nhau, thảnh thơi và yên bình. Tớ nhớ những ngày đi picnic ở biển. Bọn tớ chuẩn bị đồ ăn từ đêm trước, sáng hôm sau dậy thật sớm để lái xe ra biển. Thời gian tớ phải điều trị tâm lý, tớ hay mong ra biển vì tớ muốn cảm nhận sự mặn mòi trong làn gió và sự giải thoát trước mặt biển xanh bao la. Mỗi lần đi biển xong, bọn tớ đều chọn ăn kem, kể cả khi thời tiết có chút se lạnh. Cảng biển tấp nập, những chòi nhà bằng gỗ trắng toát nổi bật giữa hai sắc thái xanh của trời và mặt nước đang rọi chiếu ánh mặt trời. Tớ nhớ khoảng đồi sau trường, yên tĩnh cho những ngày tớ muốn ở một mình. Ngoài cây cỏ và sườn đồi thoai thoải, chẳng có gì nằm trong tầm mắt của tớ cả. Tớ nhớ những buổi tối trong thư viện học bài đến 2h sáng, rồi chạy ra quán cà phê của trường để mua trà sữa thái. Trân châu thì bở bục, trà sữa thì toàn đá, nhưng vẫn tốt hơn là uống nước lọc.
Tớ cũng nhớ những ngày mưa hiếm hoi, những buổi tập trống, những lần đi chơi đêm và ăn thịt nướng no căng bụng mà vẫn chạy sang quan chè để ăn. Tớ nhớ tớ của những ngày đó. Một năm rưỡi nay tớ học online. Dậy từ 2-3h sáng để học, đi ngủ lúc mọi người đi làm. Đầu tớ đau như búa bổ, và thuốc giảm đau dần mất tác dụng. Tớ cãi nhau với bố mẹ nhiều hơn, và cảm giác bị cầm tù có xu hướng gia tăng. Vậy nên, tớ nhớ tớ ở Cali.
Không phải là em không còn thích anh. Trái tim em vẫn đập theo nhịp điệu của tình cảm cho anh, vẫn đau khổ với khoảng trống mà anh bỏ lại phía sau, và vết thương lòng vẫn rỉ dòng máu nóng hổi của một tình yêu đơn phương. Dòng máu mà đốt cháy làn da mong ngóng lưu luyến sự chạm khẽ từ anh.
Không phải là em không còn thích anh. Em vẫn cỗ thức nhớ lại những khoảnh khắc của chúng mình, hết như một cuộn phim lỗi, hệt như một nỗi ám ảnh em không thể nào thoát ra. Em vẫn tưởng tượng một ngày được chôn vùi sự sống của em trong lòng anh, để mỗi tế bào trong em căng đầy sự hiện diện của anh.
Không phải em không còn thích anh. Nhưng em không thể.
Not that I don't love you anymore. My heart still beats to the rhythm of loving you, still aches with the void you left behind, and the wound still oozes the scorching blood of young unrequited love. It burns the skin that longs for your touch.
Not that I don't love you anymore, I still mindlessly replay our moments in my head, like a broken recorder, like an obsession from which I cannot escape. I still imagine the day I bury my existence in your arms and fill all my organisms with the essence of your being.
Not that I don't love you anymore. But I can't.
Dường như có gì đang đè lên lồng ngực em. Sự âm ỉ ê chề đó tràn đầy và cuộn trào trong trái tim của em. Không phải nhớ nhung, không phải yêu chiều, mà là sự chấp nhận rằng em sẽ chẳng bao giờ tiếp tục thích anh được nữa. Chấp nhận rằng chúng mình chỉ dừng lại ở tình bạn đơn thuần, rằng thời gian qua là em tự mình tạo nên 1 câu chuyện về hai chúng mình. Em chìm đắm vô vọng trong những vọng tưởng trống rỗng về tình yêu mà sẽ chẳng bao giờ thuộc về em. Em thấy bản thân thật thất bại, thua một cách thảm hại nhưng anh sẽ chẳng bao giờ nhận ra nổi rằng mình đã thắng. Bởi vì em không thua anh, mà thua tình cảm em dành cho anh.
Em từng nghĩ chúng mình là hai mảnh của một tâm hồn, vì anh hoàn thiện em theo cách em không bao giờ nghĩ đến. Vẫn là tại em. Một mình trơ trọi diễn một vai trong thế giới em không cho ai vào. Em quên đi thực tại để mải mê theo đuổi những lý tưởng em tạo nên cho chúng ta, rồi tự giam cầm bản thân trong vòng xoáy u mê. Làm sao để nói anh biết khi em không thể đối mặt được với kết quả mất anh? Một sự hy sinh em không thể hiểu. Nếu em im lặng, chúng ta vẫn là chúng ta. Chỉ cần em thử thoát khỏi vong ngục tù ấy, em sẽ biến chúng ta thành anh và em. Thành những người lạ với vài câu chuyện được sẻ chia. Một cái giá quá đắt.
Anh là điều ngoại lệ duy nhất trong cuộc đời em.
Anh là ranh giới em phá vỡ nhiều nhất.
Nhưng sẽ chẳng bao giờ của của em. Em cũng chẳng muốn thành của anh, vì chúng ta có lẽ đã lỡ nhau ngay từ bước đầu tiên. Vậy nên, càng cố, chúng ta lại càng đau khổ. Anh sẽ chẳng bao giờ biết em đã mệt mỏi như thế nào, em cũng chẳng bao giờ biết được trong trái tim anh liệu đã từng có em.
Điều chắc chắn duy nhất trong mớ hỗn lộn mông lung này là tương lai của chúng ta không có nhau.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Hm, như một chuyện được sắp đặt sẵn, anh Tinder cũng không đi đến đâu. Sau buổi hẹn thứ ba thì anh bị biến mất cmnl. Không một tin nhắn, không gọi điện, thậm chí unmatch tớ trên tinder luôn. Haiz, hơi hèn. Tớ nghĩ là cả hai đủ người lớn để hiểu rằng chuyện không đi đến đâu thì cũng đủ tôn trọng nhau nói 1 câu: anh nghĩ mình không hợp. Nhưng tớ sai rồi. Khá nực cười và tớ không biết nói gì. Bản thân tớ cũng không hiểu là sai ở đâu. Lúc bọn tớ đi date, mọi chuyện vẫn ổn. Anh vẫn hôn tớ, chiều chuộng tớ, ôm tớ vào lòng. Bọn tớ dành 5-6 tiếng bên nhau.
Bây giờ nghĩ lại thấy thật phí thời gian. Vì đi hẹn mà tớ học bài thật chăm chỉ, làm hết bài để đi chơi với anh thoải mái. Hơi hối hận vì đã mất nụ hôn đầu cho một người như thế. Nhưng tớ cũng không thích anh kia nhiều như thế. Bọn tớ hôn nhau suốt buổi mà tớ chẳng có cảm giác gì cả. Có lẽ vì thế nên mới dừng lại. Aaaaaa thế nào cũng được. Chỉ thấy hơi dở hơi.
Tớ gặp anh trên Tinder- không phải nơi lí tưởng để tìm một mối quan hệ nghiêm túc. Tớ dùng Tinder vì chán, và căn bản tớ không bao giờ có ý định gặp mấy người trên đó cả. Không biết vì lí do nào hoặc vì chuyện gì, tớ đồng ý gặp anh. Anh hơn tớ 4 tuổi, có công việc ổn định. Anh rất hay cười, cao ráo. Vì chơi Ice Hockey nên khá cân đối. Tớ không biết nghĩ gì về anh. Có vẻ những mối quan hệ trước làm tớ ngờ vực quá nhiều, lại càng thiếu cảm giác an toàn. Anh bận rộn, bọn tớ cũng không nhắn tin nhiều. Quen được hai tuần thì gặp nhau 2 lần.
Sau khi gặp anh tớ không dùng Tinder nữa. Có lẽ tớ nghĩ anh đáng để thử. Nếu chuyện với anh không đi đến đâu, tớ sẽ từ bỏ chuyện yêu đương haha. Tớ hay sợ anh không nghiêm túc, có thể anh vẫn gặp người khác gần với anh hơn. Thế giới của anh, tớ không biết gì nhiều, cũng như anh không hiểu nhiều về thế giới của tớ. Anh sinh ra ở 1 nên văn hoá và đất nước khác, anh đang ở trong thế giới người trưởng thành. Còn tớ thì vẫn là sinh viên năm 2.
Tối qua, chúng tớ hôn nhau lần đầu tiên. Không quá dài cũng không quá ngắn, nhưng mãi đến tận chiều này, não tớ mới tiếp nhận thông tin là tối qua chúng tớ hôn nhau rồi. Mọi người có thể nghĩ, eo, chưa yêu mà hôn? Tớ không biết sao lúc đấy lại để anh hôn. Có vẻ như buổi hẹn hò leads up to that moment. Nhưng tớ chẳng biết nữa. Rối bời. Anh nhắn tin thưa thớt, nên tớ không biết phải làm như thế nào, nhưng lại cũng không trách anh được. Tớ luôn nghĩ là anh bận rộn, nên tớ cần biết điều, và căn bản, anh chẳng là gì của tớ.
Bạn tớ bảo, bây giờ phải biết bản thân tớ muốn gì. Tớ cũng nghĩ vậy, nhưng nếu tớ biết tớ muốn gì, tớ sợ lại bị thất vọng.