Mình có mấy đứa bạn, tính ra cũng khá thân, các bạn hay tìm mình kể lể những lúc bị đời vả, hết tiền, bị bạn bè chơi chó, cãi nhau với mẹ, chia tay với người yêu, etc. Nói chung là các thứ chuyện hãm lol trên đời này, mỗi lần các bạn gặp phải và down mood trầm trọng thì lại tìm về với mình. Mình ngồi nghe các bạn kể lể, nói một vài câu an ủi. Một vài câu đó, có khi vài chục phút, có khi một buổi, có khi cả ngày mình dành để nói với các bạn.
Hôm nay lại là một ngày như vậy. Qua ngủ hơi trễ, sáng lại dậy hơi sớm, bữa sáng không ăn được, bữa trưa cũng không ngon miệng. Chiều về trời còn nắng, Xa Lộ Hà Nội chưa khi nào hết bụi và những con xe với tải trọng tính bằng đơn vị tấn. Có một con dài cả chục mét, màu tím tím, đi lấn qua làn xe máy, xém xíu nữa nó đã cho mình lên bản tin tai nạn giao thông. Về tới nhà cả người rã rời. Pha một ly cà phê tính uống cho tỉnh tỉnh lại rồi đi viết bài. Cà phê chưa kịp chảy xong mình lại đã ngủ mất. Tiếng chuông báo tin nhắn làm giật mình dậy, bình thường những lúc như vậy mình lại kệ và ngủ tiếp hoặc mở điện thoại ra seen rồi lại ngủ. Nhưng tin nhắn tới lại là Tà ơi tao buồn, ráng lắc lư dậy hỏi han rồi nói chuyện với bạn. Chuyện buồn của bạn, nỗi thất vọng của bạn, sự lo lắng của bạn, mình đều nghe hết. Vài lần mình cũng tính nói với bạn một câu Nay tao cũng mệt vcl luôn mày ơi, nhưng lười lười rồi lại thôi. Cũng vài ba năm rồi, mình vẫn cứ ở đó, nhiều khi giống như cái trạm sạc năng lượng thân thiện, các bạn đến khi cạn kiệt và lúc tràn trề tinh thần rồi, các bạn đi. Mình vẫn cứ ở đó.
Kể từ lúc dì đi, mình lại bỏ được cái thói dựa dẫm. Mấy lần buồn hay mệt hay đau chỉ cần ôm gối đi ngủ rồi xong, mai hết. Nếu lỡ buồn quá hay mệt quá hay đau quá thì khóc một lúc rồi cũng lại ngủ, mai hết. Chẳng cần tìm tới ai kể lể rồi chờ được vỗ về an ủi nữa. Chắc nên mừng ha.
Thôi đi viết bài tí xíu, rồi ngủ. Mai đi học Đường lối của Đảng.
“Sinh ra là con dân nước Việt và sống dưới sự lãnh đạo của Đảng thì phải học về Đường lối Đảng.”
Tôi không biết sẽ còn những ai từ những năm 2017 nhận ra mình.
Chỉ là nhân một hôm tôi bị cà phê làm cho khó ngủ, thêm một chút chuyện khiến đầu óc tôi nghĩ nhiều, rồi ở đâu đó khơi gợi sự tò mò để tôi lại đăng nhập vào cái app bỏ không được 4 năm này. Rồi lại tìm thăm lại người bạn trên tblr nay đã thân thiết ngoài đời với tôi cũng khoảng chừng đấy năm.
Tôi làm một cuộc trở lại nho nhỏ, không chắc sẽ nán lại lâu. Nhưng cũng muốn thăm nhà cũ, nhà bạn cũ.
Tuần này có hẹn với Tà, tôi sẽ than thở với nó về những chuyện gần đây.
Saigon, 220530, một đêm Mây khó ngủ. Sau này có vô tình đọc những dòng note này, hãy nhớ repost nhé.
Chúc em ngủ ngon, chúc mừng vì chúng ta đã bước ra khỏi nơi này rất lâu rồi.
















