em vẫn đi làm bình thường
mỗi sáng rời khỏi nhà luôn tự hỏi tới bao giờ mới được về nhà
à, nói thế không phải vì em ghét làm việc
chỉ là em rất mệt mỏi thôi
quá ích kỷ để chia sẻ cuộc sống của mình với người khác
em thích đi cà phê ngắm phố phường những ngày đẹp trời như thế này
vì em ít bạn bè, sợ người “lạ” nên chỉ có thể đi một mình
nhưng nghĩ đến cà phê có thể rất đông người
bạn phục vụ có thể cáu kỉnh hoặc quá nhiệt tình
rồi ngồi tiếc lại một ngày đẹp trời trôi qua
mỗi ngày ra khỏi nhà đi làm
em đều tính xem chiều về đi đâu đến chỗ nào
nhưng sau khi đã làm việc đến hơn 5h chiều
em lại thấy cả người mệt mỏi
cả cơ thể lẫn tinh thần không còn đủ sức
em lại chỉ muốn về nhà ngay
Em không thích nghe người khác nói chuyện phiếm
những câu chuyện có chừng mực để thông tin thì ổn thôi
nhưng hầu hết những câu chuyện thường đi hơi xa
đôi khi vô vị, cũng đôi khi có gai
có những lời "nghe như đồng tình thương hại
thật ra chỉ là những lời nhàn tản buôn chuyện mà thôi"
À nghe như là người khác thì quan tâm rất nhiều
còn em giống như không quan tâm gì đến cuộc sống này
việc quan tâm chăm sóc đến cuộc sống của người khác thật khó khăn
em sống cuộc sống của chính mình cũng thật không dễ dàng gì
ngày ngày chỉ có thể thả trôi theo mớ cảm xúc tiêu cực chợt đến nhưng lâu lâu lắm mới đi
nghĩ đến việc này, em lại thấy đáng thương, đáng tiếc và có lỗi với những người xung quanh em
Có khi em thấy mình có thể hiểu, có thể thông cảm cho cảm xúc tiêu cực của người khác
Nhưng lại không thể hiểu "những người hò hét đi qua kia thật ra sự không phải là miễn cưỡng vui vẻ"
Em ghét sự gượng gạo, miễn cưỡng
Nhưng em lại quen chịu đựng hơn là tìm kiếm sự giúp đỡ từ người khác
Em sợ mình mang nợ người khác, dù chỉ là một chút
Nợ tiền còn dễ trả, những thứ khác thì không
Và vì trên đời này chả có gì tách bạch rõ ràng
Em thích một mình, nhưng đừng để em một mình quá lâu