em lại tính chạy trốn như năm đó
tính bỏ mặc mọi thứ, cuốn gói sạch tất cả về quê
nhưng mà, đâu phải cứ trốn tránh là xong đâu
liệu có ai đến và yêu thương em không?
liệu ngày em chết đi thì mọi người có biết không?
hay chờ đến khi mạng xã hội chuyển sang tưởng nhớ thì họ mới rõ
em cũng không biết nữa
bởi cuộc sống quá giấu kín, em tự cô lập bản thân với thế giới
thế giới xinh đẹp, thế giới màu sắc
nhưng bản năng phòng vệ của em quá cao, em không đủ mạnh mẽ
em mệt quá, ai đó ôm em đi, ai đó nghe em nói chuyện cũng được
đúng là điên điên dại dại












