— The Dream Thieves, Maggie Stiefvater
Monterey Bay Aquarium
sheepfilms

roma★
Claire Keane
trying on a metaphor

Kaledo Art
i don't do bad sauce passes

JVL
art blog(derogatory)
Misplaced Lens Cap

JBB: An Artblog!
almost home
Today's Document
Not today Justin
todays bird
Game of Thrones Daily

oozey mess
I'd rather be in outer space 🛸
dirt enthusiast
seen from United States

seen from Belgium

seen from United States

seen from Türkiye

seen from Germany

seen from Spain
seen from United Kingdom
seen from United States
seen from Ukraine

seen from Argentina

seen from United States

seen from Spain

seen from United States

seen from United States
seen from United Kingdom
seen from Germany
seen from Malaysia
seen from United Kingdom

seen from United States
seen from Türkiye
@kat2am
— The Dream Thieves, Maggie Stiefvater

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
A comparative view of the five orders of architecture (Tuscan, Doric, Ionic, Corinthian, Composite) - J Wilkes - 1795 - via The British Museum
“The moment you doubt your ability to fly, you cease forever to be able to do it.”
— Peter Pan, J.M. Barrie (b. 9 May 1869)
“The moment you doubt your ability to fly, you cease forever to be able to do it.”
— Peter Pan, J.M. Barrie (b. 9 May 1869)
Parking garage structure at the (beautiful) Kansas City Public Library

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
instagram | photos are my own, reblogs fine, do not repost/reuse
everyday struggle i fear
How to Write When You Don't Feel Like Yourself
There are going to be days (or weeks, or months) where you sit down to write and feel... disconnected. From your voice, from your characters, from your ideas. Like the person who used to write your stories just packed up and left.
They didn't. They're just tired. Here's how to keep writing anyway:
Lower the bar (Until it's on the floor) You are not here to write something brilliant. You are here to write something. A paragraph. A sentence. A single line of dialogue. Movement matters way more than quality.
Write around the story Don't force it. If you can't write the scene, try: ⋆ A character ramble / journal entry ⋆ A conversation that won't be included in the final draft ⋆ A list of things the character would never admit out loud ⋆ A messy summary of what should happen Engage with the story from a different angle.
Borrow a voice until yours comes back No, not with AI. Read something that feels close to what you want to write, or watch a scene that captures the tone, then write immediately after. Not to copy, to reignite your instincts.
Write the emotion, not the plot. What is your character feeling in this moment? What are they afraid of? What do they want but won't say? What's being kept from them? The emotion leads, the plot catches up later.
Stop trying to "feel like a writer" first. You don't write when you feel like a writer. You feel like a writer because you write.
You are still a writer, even on the days it feels distant. Especially then.
Erika Meitner, from “Staking a Claim”, Copia

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Fyodor Dostoevsky, from a letter featured in "Letters of Fyodor Michailovitch Dostoevsky to his Family & Friends,"
Girl, same
The warmth of spring found its way home in the breeze today. Love always finds a way.
Forgive yourself
Very wise words ...
And if i'm meant to be alone, please take away my desire to be loved.
k.b. // unknown

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Anh ơi ở nhà trời có xanh như trời ở đây không? Mấy ngày này trời xanh cao, mây lờ đờ trôi như tháng một. Trưa thì nắng ấm mà sớm thì lạnh. Có điều là trời chẳng bao giờ xanh như trời tháng mười hai năm ấy. Một màu xanh thẳm như thể trường học của mình là một cái trạm vũ trụ và chúng mình là phi hành gia trong một chuyến viễn thám dài ngày.
Ở đây không có núi, và nếu có đi nữa, thì từ mọi hướng mình đều nhìn thấy thành phố, mình chẳng thể trốn vào đâu. Nếu mùa này em còn ở nhà, sớm tinh sương em đi bộ, đi qua rừng và qua suối, tìm thấy thác nước và một nương khoai mì đã thu hoạch xong hàng tháng trước. Em sẽ qua về nhà trước khi nắng đổ và nấu thức ăn sáng. Những năm nay em chẳng còn ăn sáng nữa, em cũng chẳng thức dậy lúc 5 giờ. Vào hè, em sẽ thức trắng đêm và ngủ sau khi nhìn thấy mặt trời lên. Em ngủ như em vẫn ở Mỹ vậy.
Em không nghe hiểu tiếng của người dân xứ này. Cách xưng hô của họ lạ lẫm, tiếng họ gọi va vào tai em và rơi xuống khô khốc. Em trở nên lạ lẫm với chính đất nước của em và em nhớ cách em dù nói như thì thầm thì người vẫn hiểu. Nhớ lắm việc không phải giải thích chính mình.
Mùa này chắc tay người ấm lắm. Dù mẹ bạn có cho em ngâm chân gừng muối bao nhiêu lần thì sáng hôm sau bàn chân em vẫn lạnh ngắt. Mẹ bạn nói người nào ấm áp thì người đó có trái tim khỏe mạnh, nó mạnh mẽ bơm máu đến tứ chi, mang máu giàu ô xy nuôi dưỡng những vùng xa nhất trái tim. Em hay ốm sốt, trái tim em đã dành hết nhiệt huyết nuôi cái đầu nhiều chuyện của em mất rồi.
Em đang ở chính xác nơi em cần ở. Ít nhất đấy là luận điểm cô Thùy Linh dùng khi chúng em nói với cô rằng mình đang lạc lối. Rằng mọi con đường dù ngắn hay dài, đều đưa em về nơi em thuộc về. Cô nói rằng khi nghĩ về em, cô luôn nghĩ về những vùng biển vắng người, đâu đó phía Nam, đọc và suy ngẫm về cuộc đời. Nếu đó đúng là sứ mệnh của em, em nên cảm thấy thuộc về nơi này chứ anh nhỉ? Tự dưng nhớ ra rằng giờ này năm ngoái em đang leo núi ở đâu đó em còn chẳng nhớ tên, rồi đi xe qua biển ngày gió chướng. Em vẫn sợ hãi đến giờ.
Anh từng nói rằng tương lai em sẽ đi đến những miền thật xa, rằng em sẽ bay như chim trời mà. Tưởng tượng luôn đẹp hơn thực tế. Bay từ mơ ước tới giờ chỉ còn những lần kéo vali vào khách sạn từ không sao đến nhiều sao và nằm rũ ra giường, không thể ngủ nổi vì buồn và cái gối này sao lại quá mềm hay quá cứng. Những đêm như thế em ước mình có thể trở về căn phòng nhỏ của mình, ngủ một mạch đến trẻ lại, để lại thấy đêm dài và mình vẫn còn nhiều điều muốn làm lắm. Em đã hứa với em gái em, rằng dù thế nào cũng đừng có đi tu, em nói là dù với em điều ấy dễ hiểu nhưng ẻm biết trong em vẫn còn có thể chiến đấu. Và rồi trong chiến đấu với cuộc đời, với chính mình em sẽ tìm thấy mục đích. Em muốn mua một cái Porche, mua xong xe thì em đi tu nhé?
Anh ngưng tìm kiếm rồi ha anh? Tìm vợ ấy? Ngày trước em cố tình không hiểu, cố chấp rằng yêu nhau là đủ. Nhưng mà đứng bên nhau mình nhìn rất sai anh à. Dù đường nét trên khuôn mặt anh đẹp đẽ nhưng nét mệt mỏi muộn phiền khiến ánh mắt anh buồn. Khiến anh như thuộc về phía bên kia của tương lai, nơi mọi tương lai đều dẫn về một kết cục duy nhất. Và năm ấy em còn chưa vào đại học, em vẫn còn những hoài bão ấp ủ, dù đâu đó trong ánh mắt đã đượm màu buồn của một tuổi thơ không trọn vẹn. Em chưa từng thấy anh hạnh phúc, có lẽ mình không làm những điều tình nhân làm nên em không thấy được dáng vẻ hạnh phúc của anh. Mình chưa từng đi chơi ở công viên, mình chưa từng chơi gắp thú bông và chơi Mario kart. Mình chỉ chơi cờ, đọc sách và kể cho nhau những huyền thoại đời nhau. Và mình lao vào nhau, tìm kiếm thân thể nhau, tìm kiếm ở người kia hơi ấm và trong rung động ấy mình thấy nỗi đau của chính mình cũng như người kia, khiến trong khoảnh khắc mình không còn cô độc trong vũ trụ vô thường.
Tuổi 30 và 20 anh đã làm gì thế? Anh có từng lang thang khắp miền như em không? Em ước rằng mình đang làm gì đó nên em điên cuồng tìm việc trám vào những đoạn thời gian ở giữa này. Rằng em mong rằng trong đó em tìm thấy điều em muốn làm, rằng chân trời nào ấy sẽ mở ra, và em trở thành ai đó khác. Em không thích bản thân mình đến thế nên em ghét cả những điều em biết em muốn làm. Như viết lách chẳng hạn, em biết rằng mình có thể viết nhưng để chạm tới những điều em muốn nói và tìm đúng từ để diễn tả nó khiến em rơi vào trạng thái vô cùng tệ. Rằng em chỉ có thể nói thật khi em nói về nỗi đau. Và trong quá trình ấy như đi qua cơn đau lần nữa. Em đã từng đi vòng quanh trường học nhiều lần, với tim đập bùng bang trong lồng ngực, như thể nếu không tìm thấy khuôn mặt người em sẽ không thở nổi.
hyperfixation please stay with me long enough to complete the project. hyperfixation do not fade. hyperfixation finish what you started for the love of god