Cũng dc gần 2 tuần từ lúc nghỉ, thật ra ms đầu khi biết tin bị bệnh thì cũng khok quá tr khok cứ nghĩ mình sắp chết tới nơi, khoảnh khắc bác sĩ gọi điện lên bv lấy kết quả, xong mình mới search về bệnh đó, điều trị uống thuốc ít nhất 9 tháng, có người còn phải nằm viện tiêm thuốc 1 tháng xong ms dc uống thuốc, rùi là quá trình ún thuốc sẽ có tác dụng phụ siu nặng các kiểu. Thì mình chỉ vừa đi vừa khóc thui, ăn cơm cũng khóc lun 🥲 thì ra ăn cơm chan nước mắt là có thật. Lúc đầu lun nghĩ là phải làm sao, tại sao mình lại bị bệnh cơ chứ, bị bệnh này có chết hong, điều trị tốn nhiều tiền ko, chuyến đi Thái vậy là sẽ phải cancel rùi mất tiền máy bay ks zoo các kiểu, có phải nghỉ việc hong, rồi thất nghiệp thì sẽ phải làm sao,bla bla, xong rùi bạn cùng phòng mới nói với mình 1 câu :" sao m cứ ôm mọi thứ 1 mình vậy, nói với gia đình đi chứ, đừng tự ôm vào ng như z". Sau đó là mình vừa gọi chị, gọi mẹ vừa khóc, nói cũng ko thành tiếng, mãi mới bình tĩnh nói ra dc. Mẹ vs chị an ủi mình: "hong sao đâu nghĩ tích cực lên, k có gì phải sợ hết á, đầy ng bị bệnh nhưng ng ta chữa khỏi r mà, bình tĩnh". Thật sự là những câu nói của mẹ vs chị trấn an mình rất nhiều.
Nhưng mà tới hiện tại thì mình đã bình tâm hơn, nghĩ lại thì theo hướng tích cực thì bệnh của mình vẫn có thuốc điều trị. Với có thể tuy bị bệnh đúng lúc cbi đi thái, nhưng mà có thể là điều tích cực ở đây là mình đã phát hiện dc bệnh sớm để hong biến chứng thành nặng hơn, hoặc có thể khoảng tg chữa bệnh này sẽ là khoảng tg cho mình học tập cái mới ngoại ngữ các kiểu, nghỉ ngơi sau chuỗi ngày ot như 1 cái máy 🥲 nghĩ như vậy giúp mình cảm thấy thanh thản và bớt tiêu cực hơn xíu.