Love at first sight (part 1)
Hôm nay là ngày quốc tế nói dối. Thêm một năm trôi qua rồi, lại một ngày nói dối nữa chạy đến
Hôm nay Hà Nội rét nàng bân, những giọt mưa rơi lộp bộp ngoài hiên, hạt mưa nhảy tí tách trên khung cửa kính phòng anh. Anh he hé mắt nhìn, mưa rồi sao?
Năm đó, cũng vào ngày mưa rét như này, anh và cô không còn chút liên quan gì đến nhau nữa.
Nghĩ về cô, tim anh lại nhói đau, chết tiệt, chuyện qua lâu rồi mà, sao anh vẫn quằn quại nhiều đến thế? Sao anh vẫn hận cô, vừa hận nhưng lại nhớ cô nhiều hơn. Con người thật là sinh vật kì lạ, khó hiểu
Đó là một buổi chiều tháng 10, khi anh đang lang thang trên phố tìm mua gimbal cho điện thoại để thực hiện nhiệm vụ quay video quảng cáo cho công ty, bạn anh gọi điện: “alo, mày qua cửa hàng tao, tao cho mượn con gimbal đời mới nhất bây giờ. Quay có một buổi cần gì tốn kém mua, sang tao cho mượn”
Ngon luôn, anh mừng thầm, vậy là không phải bỏ hơn 2 triệu mua con gimbal mới, sau vụ này mình nhất định mời thằng bạn một bữa thay lời cảm ơn mới được.
Anh trả lời: “ ok mày, giờ tao qua nè, mày có đó không?
“Mày cứ qua đi, có nhân viên bên tao sẽ hướng dẫn mày chi tiết, lo gì. Tao đang dở xíu việc ah”
Nghé qua cửa hàng thằng bạn làm trên phố Nguyễn Thái Học, anh lò dò ngó nghiêng. Cửa hàng đông nườm nượp, khách mua, nhân viên tư vấn, ồn ào huyên náo. Anh lại đâm nhút nhát e ngại. “Hay đi về nhỉ?”- anh ngẫm nghĩ. “Không được, giờ mà về thì sao mua kịp máy quay, sáng mai đi sớm rồi. Mạnh mẽ lên nào”. An ủi bản thân, anh hít một hơi thật sâu, và nói dõng dạc: “có bạn nào ở đây tư vấn giúp mình chiếc gimbal được không?”
Không một ai đáp lại anh, anh thấy ê chề, chán nản, anh định cầm điện thoại lên toan gọi cho thằng bạn thì cô xuất hiện.
“anh cần mua gimbal cho máy ảnh hay điện thoại vậy ạ?”
Giọng cô nhẹ nhàng, dễ nghe, anh rời mắt khỏi chiếc điện thoại đang cầm trên tay để hướng ánh nhìn về cô. Cô nhỏ nhắn, dễ thương quá, sao nãy giờ mình vào đây không để ý đến cô gái này nhỉ?
Anh lắp bắp: “ừm, anh qua muốn xem con gimbal cho điện thoại, em tư vấn giúp anh nhé!”
“Dạ anh, anh là bạn của anh Hùng phải không ạ? Anh Hùng có dặn em khi anh đến sẽ giúp anh rồi ạ. Anh ngồi đây chờ em lấy mấy con gimbal có sẵn tại cửa hàng để anh xem anh nhé”
Anh mất mấy giây để load lại những gì vừa diễn ra: Anh vào cửa hàng, không ai giúp anh, anh định gọi điện thoại cho bạn và định đi về, cô xuất hiện và giúp anh. Cô chìa tay ra cứu anh ngay khi anh đang lạc lối trong mớ bòng bong suy nghĩ của bản thân.
Rất nhanh chóng, cô quay lại, trên tay ôm mấy hộp gimbal.
“Em ngồi cạnh để hướng dẫn anh nhé”
“Ok em, em cứ tự nhiên, anh lắng nghe đây”
“Dạ vâng, theo em thì anh nên dùng con gimbal này, con này mới ra năm nay, độ chống rung chống xóc của nó so với con này tốt hơn rất nhiều, ngoài ra...” Cô cứ thao thao nói, anh chăm chú lắng nghe. Ngồi cạnh cô ở khoảng cách gần như vậy, anh nhận ra cô có đôi mắt rất đẹp. Khuôn mắt dài, phần đuôi hơi chúc xuống, đôi lông mi vừa dài vừa cong vút, tô điểm cho cửa sổ tâm hồn của cô. “Sao trên đời lại có đôi mắt đẹp đến nhường đó được nhỉ?”- anh thắc mắc. “Trời ơi, nó đẹp quá, mình chưa thấy ai có đôi mắt đẹp như vậy”. Và anh cứ đắm chìm vào sự tuyệt đẹp tỏa ra từ đôi mắt cô. Anh chăm chú, hết ngắm nhìn đôi mắt, anh lại chuyển sang đôi môi chúm chím nhỏ xinh vẫn nói không ngừng nghỉ về tính năng cũng như cách sử dụng thiết bị
“anh thử thao tác để em xem anh có gặp khó khăn gì không anh nhé?”- giọng nói nhẹ nhàng của cô kéo anh về với hiện thực.
“ừm, để anh làm nhé”- Nãy giờ anh có chú ý gì đâu, giờ cô bảo anh làm, anh không biết thao tác sao.
“em có thể thực hiện lại một lần giúp anh được không, nãy anh vẫn chưa nắm được, phiền em quá”
“dạ không có gì, anh nhìn vào màn hình giúp em nha, mình vào ứng dụng của thiết bị trên điện thoai, rồi mình ấn đây, sau đó....”
Nhất định mình phải xin thằng bạn về infor cô gái này mới được, anh tự nhủ sau khi ôm chiếc gimbal về nhà. Đã lâu rồi, cảm xúc trong anh lại trỗi dậy mãnh liệt như thế. Lần cuối anh trải nghiệm xúc cảm như vậy, hmm, xem nào, hình như là năm đầu cấp 3. Giờ anh đã 23 tuổi, cảm xúc đó lại ùa về như nước lũ chảy về nguồn. Anh háo hức được tìm hiểu thêm về cô, anh hào hứng ảo tưởng về những buổi gặp sau với cô, haizzz, anh đúng là bị trúng tiếng sét ái tình mất rồi.
Rất nhanh chóng, anh đã có được facebook cô. Không biết giờ cô đã tan làm chưa nhỉ? Anh có nên gửi lời mời kết bạn cho cô không? Anh bối rối, anh sợ sự vồ vập của mình cô sẽ dễ dàng nhận ra.
“mày thích em nhân viên chỗ tao ah Hoàng?
“không, mày khùng. Tao muốn xin facebook để lỡ mai tao đi quay tao lại không biết cách dùng, thì tao sẽ hỏi em ý. Cho tao facebook đi nào bạn :v”
“Bố mày éo tin đâu, nhưng đây, facebook em ấy đây nha, nên cơm cháo gì thì không phải chỉ một bữa nhậu thôi đâu nhé =)) Éo mẹ đi mùa hàng lại đánh rơi tim thế này”
Trước khi gửi lời mời kết bạn, anh lướt qua một dạo facebook cô.
Cô có vẻ đam mê với việc đi du lịch quá ha, có chủ đề chung rồi, khà khà, anh mừng thầm. Tự tin hẳn lên, anh bấm vào nút gửi lời mời kết bạn mà không hề do dự.
15 phút, 30 phút, rồi một tiếng trôi qua. Không một thông báo nào từ Facebook về việc cô chấp nhận kết bạn với anh.
Anh lại buồn, anh đâm nhụt chí, anh lo sợ. Bước đầu tiên để tiếp cận đối tượng kiểu này có vẻ thất bại rồi. Một tiếng rưỡi lê lết trôi qua trong sự ngóng trông của anh, vẫn không có chút gì khả quan.
Ok, chắc duyên chưa tới rồi, anh rơi vào trạng thái như vừa thất tình, dù tình cảm từ cô chưa chắc đã chớm nở với anh, nhưng anh biết bông hoa đẹp đẽ đã nở tưng bừng trên mảnh đất khô cằn nơi trái tim anh. Vào lúc bản thân quyết định buông xuôi tất cả, ông trời dường như nghe thấu tâm can anh, “ABC đã đồng ý kết bạn với bạn”. Anh choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng ban nãy, anh nhìn mất mấy giấy, rồi cảm xúc của anh đi từ ngạc nhiên đến sung sướng tột độ. Anh òa vui như hồi nhỏ bố mẹ mua cho mấy con pokemon vậy, tuyệt vời ông mặt trời.
Nào, mình nên nhắn gì trước để gây ấn tượng đây nhỉ? Anh đắn đo
“* vẫy vẫy* Chào em! Anh ban nãy vào cửa hàng và mượn gimbal của bên em nè”
Tin nhắn gửi đi lúc 20h34. Vậy mà mãi 21h15 cô mới trả lời lại
“Dạ em biết rồi, anh dùng có vấn đề gì không ạ?
“ Ờ, ban nãy anh định hỏi em thì em lại off, nên anh lại tự mày mò được rồi”
Vừa nhắn xong cô gọi điện thoại cho anh. Anh giật mình, luống cuống từ chối cuộc gọi.
Cô lại nhấn gọi tiếp, cả 3 lần, anh đều từ chối nhận.
Anh bảo với cô rằng anh thích nhắn tin hơn. Nói dối, anh sợ khi anh nói chuyện với cô, giọng anh chắc chắn lắp bắp, cô sẽ nhận ra được, vậy thì anh sẽ xấu hổ chết mất. Cô phì cười, “vậy anh hỏi đi nào”
Sau vài câu hỏi và trao đổi qua lại, anh nhắn thêm một câu như muốn đổi chủ đề: “ anh add em cho chắc cú nhỡ mai đi quay bị làm sao anh bắt đền em”
“ ok thế mai anh cứ quay đi, có gì thì inbox cho em. Giờ em đi ngủ đây, mệt quá. Pipi anh, chúc anh ngủ ngon, G9”
Ô cô gái này hay nhỉ, chưa kịp làm gì đã đuổi mình đi ngủ rồi. Anh cười thầm, lại còn nhắn đuổi khéo anh 3 lần nữa.
Đắp chăn đi ngủ, anh ngóng trông ánh mặt trời ngày mai ló rạng, chiếu sáng cả vào trái tim đã khô cằn của anh.