Để khỏa lấp 1 lời nói dối, sẽ phải cần 1000 lời nói dối khác bù vào.
Biết rằng bị lừa dối, vẫn cứ mong rằng họ có lương tâm, để không làm chuyện đó.
Vô vọng trong hy vọng.
Bất lực ...
h

Jar Jar Binks Fan Club
Lint Roller? I Barely Know Her

Love Begins

gracie abrams
Sade Olutola
Show & Tell
he wasn't even looking at me and he found me
Misplaced Lens Cap
Keni
The Stonewall Inn
Claire Keane
ojovivo
TMBGareOK. The Official They Might Be Giants tumblr
Sweet Seals For You, Always
Interview Vampire Daily

One Nice Bug Per Day

Kiana Khansmith


seen from United States
seen from Türkiye

seen from Canada
seen from Argentina
seen from Türkiye

seen from United States
seen from Canada

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Colombia
seen from United States
seen from United States
seen from Indonesia

seen from Canada
seen from Türkiye

seen from United States
seen from Spain
seen from United States
seen from Dominican Republic
@hanvy
Để khỏa lấp 1 lời nói dối, sẽ phải cần 1000 lời nói dối khác bù vào.
Biết rằng bị lừa dối, vẫn cứ mong rằng họ có lương tâm, để không làm chuyện đó.
Vô vọng trong hy vọng.
Bất lực ...

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Bạn biết đó là lừa đảo, nhưng bạn vẫn im lặng để cho người ta lừa mình. Đó gọi là quá ngu, hay vì bạn quá lương thiện.!!!!
Ánh sáng mai này không đến từ xa,
Nó nhen lên từ những điều rất nhỏ—
Một nụ cười, một bàn tay nâng đỡ,
Một niềm tin không chịu tắt bao giờ.
Đêm có dài, cũng chỉ là thử thách,
Gió có mạnh, rồi cũng sẽ lặng thôi,
Qua giông bão, ta học cách mỉm cười,
Giữ trong tim một bầu trời ấm áp.
Tương lai đó không phải là giấc mộng,
Mà là con đường ta bước mỗi ngày,
Gom yêu thương, từng chút một đong đầy,
Thành hạnh phúc dịu dàng như nắng sớm.
Và khi ấy, giữa bình yên rất thật,
Ta nhận ra ánh sáng đã trong mình—
Không chói lòa, không xa vời, lấp lánh,
Chỉ là đời… an nhiên, đủ, và xinh.
Sáng dậy cười một cái
Tự soi mình trong gương
Trời ơi không tin nổi
Mình quá là dễ thương😋
Tối chiều khi đi ngủ
Nhìn thấy mình trong gương
Trời ơi nhan sắc ấy
Nếp nhăn quá nhiều đường...🥶😂
" thơ lượm của bà chị họ"
Hình ảnh lượm trên google
Có nỗi đau nào hơn khi mình đau… mà không thể nói ra.
Là khi cổ họng nghẹn lại,nhưng không phải vì không có lời—mà vì có quá nhiều điều,đến mức không biết phải bắt đầu từ đâu.
Là khi mình ngồi giữa rất nhiều người, vẫn cười, vẫn gật đầu, vẫn trả lời như mọi khi…nhưng bên trong thì trống rỗng đến mức chỉ cần một câu hỏi thật lòng thôi,cũng có thể khiến mình vỡ ra.
Có những nỗi đau không ồn ào.Không nước mắt.
Không ai thấy.
Nó nằm im ở đó,ngày này qua ngày khác, như một vết thương không chảy máu—nhưng chưa bao giờ lành.
Mình đã từng muốn nói ra. Rất nhiều lần. Nhưng rồi lại thôi.
Vì sợ…
nói ra rồi cũng không ai hiểu.
Vì sợ…
nếu nói ra, mình sẽ phải đối diện với nó thật sự.
Vì sợ…
một khi đã thừa nhận mình đau, thì sẽ không còn cách nào giả vờ ổn nữa.
Nên mình chọn im lặng.
Im lặng đến mức, ngay cả bản thân cũng dần quen với việc giữ mọi thứ ở trong lòng.
Quen với việc tự dỗ dành, tự chịu đựng, tự vượt qua…
mà không có ai biết.
Có lẽ, điều khiến người ta mệt mỏi nhấtbkhông phải là nỗi đau đó lớn đến đâu—mà là cảm giác
mình phải một mình mang nó đi qua tất cả.
Và rồi, đến một lúc nào đó, mình không còn mong ai hiểu nữa.
Chỉ mong…
có một nơi nào đó đủ yên, để mình được yếu đuối một chút thôi—
không cần giải thích,
không cần mạnh mẽ,
không cần cố gắng tỏ ra ổn.
Chỉ cần được thừa nhận rằng—mình đang đau.
Hình ảnh từ google

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Ta muốn buông bỏ vào chạy trốn, nhưng cuộc sống này cứ như hàng vạn súc tu khổng lồ và dữ tợn đang quấn lấy ta, nuốt chưng ta vào vòng xoáy cuộc đời. Bất lực ,vô vọng hướng đi mờ nhạt phía trước. Sức lực cố gắng duy trì đang dần cạn kiệt.
Ta muốn thử một lần buông xuôi, nhưng trách nhiệm và nghĩa vụ lại níu giữ lấy ta, nếu ở đời mà có phép màu trọng sinh thì tốt biết mấy ha.
Muốn tìm một chốn bình yên ...chốn ấy ở đâu...
Tĩnh lặng…
là khi mọi thứ vẫn còn đó—nhưng lòng ta không còn cố nắm lấy nữa.
Không phải là không có tiếng ồn,mà là giữa những ồn ào ấy, ta thôi chạy theo,thôi giải thích,thôi cố gắng giữ lại những điều vốn dĩ đã muốn rời đi.
Có những lúc, chỉ cần ngồi yên một chút thôi…
không điện thoại, không ai bên cạnh,chỉ có ta và những suy nghĩ rất thật—tự nhiên thấy lòng dịu lại.
Tĩnh lặng không lạnh lẽo.Nó mềm lắm…như một buổi chiều không gió,như một cái thở dài rất nhẹ,
như lúc ta chấp nhận rằngcó những điều không cần phải cố nữa.
Và rồi ta hiểu—
bình yên không phải là khi mọi thứ ổn thỏa,mà là khi ta đủ nhẹ lòng để để mọi thứ trôi qua.
Có thể ngoài kia vẫn vậy,
vẫn nhiều chuyện khiến ta mỏi mệt…
nhưng chỉ cần trong lòng còn một khoảng an yên,
ta vẫn ổn.
Chỉ cần vậy thôi.
#anyên #Tĩnh_Lặng
Hình ảnh lấy từ Google
Mùa Chay lại về…
Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những khoảng lặng rất khẽ trong lòng.
Đó là những ngày tôi học cách chậm lại —
chậm trong lời nói,
chậm trong suy nghĩ,
và chậm để lắng nghe chính mình… và lắng nghe Chúa.
Có những lúc tôi yếu đuối,
có những lúc lòng tin như lung lay giữa bao bộn bề cuộc sống.
Nhưng rồi tôi nhận ra…
đức tin không phải là không bao giờ nghi ngờ,
mà là dù có nghi ngờ, vẫn chọn tin.
Tôi tin vào Chúa Giê-su
— Đấng đã đi qua đau khổ,
đã chịu hy sinh,
để dạy tôi biết yêu thương và tha thứ.
Mùa Chay với tôi không chỉ là từ bỏ một điều gì đó,
mà là học cách buông bỏ những nặng nề trong lòng:
một nỗi buồn cũ,
một sự oán trách,
hay những điều khiến tôi xa Chúa hơn.
Và trong sự tĩnh lặng ấy,
tôi tìm lại được một niềm tin rất giản dị:
Chúa vẫn luôn ở đó, chưa từng rời xa tôi.
Dù cuộc sống có bao nhiêu sóng gió,
tôi vẫn chọn giữ cho mình một trái tim bình an,
và một đức tin đủ mạnh để bước tiếp.
✨ Vì tôi biết…
sau mùa Chay, luôn là ánh sáng của hy vọng.
#đứctin #tìnhyêu #niềmtin #Hivọng
"Hình ảnh lấy từ google"
Có những cuộc tình… không kết thúc, nhưng cũng không thể tiếp tục.
Cô gặp anh vào một buổi chiều rất bình thường. Không có gì đặc biệt, chỉ là một ánh nhìn vô tình, một câu nói bắt chuyện đơn giản. Vậy mà không hiểu sao, họ lại ở lại trong cuộc đời nhau lâu hơn dự định.
Những ngày đầu, mọi thứ nhẹ nhàng như gió.
Tin nhắn đến vào mỗi buổi sáng: “Em dậy chưa?”
Một cuộc gọi vội vào buổi tối: “Hôm nay của em thế nào?”
Họ không hứa hẹn gì nhiều, cũng chẳng gọi tên mối quan hệ. Nhưng từng chút một, anh trở thành thói quen của cô. Một thói quen rất khó bỏ.
Có những buổi tối, họ ngồi cạnh nhau, chẳng nói gì nhiều. Cô tựa đầu vào vai anh, nghe tiếng tim anh đập đều. Anh không ôm chặt, chỉ đặt tay nhẹ lên vai cô – đủ để cô biết mình đang ở đó, trong một khoảng an toàn.
Cô đã từng nghĩ… nếu cứ như vậy mãi cũng được.
Nhưng rồi, cuộc sống không đơn giản như những gì cô mong muốn.
Họ bắt đầu ít gặp hơn. Tin nhắn thưa dần. Những cuộc gọi trở nên vội vàng. Không phải vì hết thương, mà vì mỗi người đều có một thế giới riêng đang kéo họ đi xa dần.
“Dạo này anh bận lắm hả?” – cô hỏi.
Anh im lặng một lúc, rồi chỉ nói:
“Ừ… chắc vậy.”
Câu trả lời ngắn ngủi, nhưng lại làm cô hiểu rất nhiều.
Họ không cãi nhau. Không có ai sai.
Chỉ là… không còn đủ thời gian để dành cho nhau như trước.
Có một buổi tối, cô ngồi nhìn lại đoạn tin nhắn cũ. Những dòng chữ từng khiến cô cười, giờ lại khiến lòng chùng xuống.
Cô nhận ra, mình vẫn ở đây.
Còn anh… thì dường như đã bước đi từ lúc nào rồi.
Nhưng kỳ lạ là, họ không nói lời chia tay.
Không ai mở lời kết thúc.
Cũng không ai cố giữ lại.
Chỉ là… dần dần, cả hai đều im lặng.
Cuộc gọi cuối cùng vẫn nằm đó, không được trả lời.
Tin nhắn cuối cùng dừng lại ở một tiếng “Ừ”.
Mọi thứ cứ lửng lơ như vậy.
Một mối quan hệ không tên, cũng không có hồi kết.
Đôi khi, cô tự hỏi…
Nếu ngày đó họ cố gắng thêm một chút, liệu mọi thứ có khác không?
Nhưng rồi cô lại nghĩ…
Có những cuộc tình, sinh ra không phải để đi đến cuối cùng.
Mà chỉ để dạy cho mình biết thế nào là nhớ, là thương…
và là cảm giác phải buông tay một người mà mình chưa từng thật sự có được.
Cho đến bây giờ, khi nghĩ về anh, cô không còn đau như trước.
Chỉ là… thỉnh thoảng, giữa một ngày rất bình thường, cô lại nhớ đến một thói quen cũ.
Một người từng rất gần.
Nhưng chưa bao giờ thực sự thuộc về mình

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Bất chợt tôi nhận ra mình bắt đầu thích màn đêm hơn là ngày mới. Trước đây, mỗi buổi sáng luôn mang đến cảm giác hy vọng: một ngày mới, những kế hoạch mới, những điều cần làm. Nhưng dần dần, ngày mới lại giống như một lời nhắc rằng mình phải tiếp tục chạy theo bao trách nhiệm và lo toan.
Ban ngày trôi qua trong vội vã. Công việc, nghĩa vụ, những cuộc trò chuyện, những suy nghĩ chưa kịp giải quyết… tất cả nối tiếp nhau khiến tâm trí lúc nào cũng căng ra như một sợi dây. Đôi khi tôi không biết mình đang thật sự sống hay chỉ đang cố gắng hoàn thành từng việc cho hết một ngày.
Vì thế, khi màn đêm buông xuống, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm. Đêm giống như một khoảng lặng mà cuộc đời dành cho mình. Khi thành phố dần yên tĩnh, ánh đèn dịu lại, mọi thứ chậm lại, tôi mới có cảm giác mình được trở về với chính mình.
Đêm không đòi hỏi tôi phải mạnh mẽ, cũng không yêu cầu tôi phải làm thêm điều gì nữa. Tôi có thể buông xuống những suy nghĩ chưa xong, những mệt mỏi của cả ngày, và cho phép bản thân nghỉ ngơi. Trong bóng tối yên tĩnh ấy, tôi thấy lòng mình dịu lại, như thể mọi nhọc nhằn đều tạm thời được đặt sang một bên.
Có lẽ vì vậy mà tôi bắt đầu thích màn đêm. Không phải vì đêm đẹp hơn ngày, mà vì đêm cho tôi một nơi để thở, để lặng lại, và để biết rằng dù ngày hôm nay có mệt mỏi thế nào, cuối cùng cũng sẽ có một khoảng bình yên chờ mình ở phía cuối.
5 ngày đếm ngược đến ngày sanh thần của tôi
Sáp tàn lệ không, một tấc tương tư một tấc tro
Trên chuyến xe đò đầy ắp người, Hy Viên bị nhồi nhét ở giữa như cục nhân của một đòn bánh tét. Tiếng gào thét hối thúc “ đi đâu, đi đâu, xe chạy đến chợ cây dầu đi không?” tiếng đập xe thùng thùng của anh lơ xe “ tấp vào , tấp vào, lên lẹ đi chỗ này không đậu được lâu”.
Giữa cái nắng hầm hập và mùi khói xe nồng nặc là cả một tổng hợp mùi của gà vịt của các vị khách đi xe, mùi mồ hôi nhễ nhại và cả mùi dầu thơm rẻ tiền của một ai đó trên xe. Khuôn mặt Hy Viên lúc xanh rồi lại trắng, cô không còn khả năng để chống cự nữa rồi.
Một cơn nhộn nhạo dâng lên cuồn cuộn , Hy Viên cố lấy gồng để mình không phải nôn ngay tại trên xe này, cô ước đoạn đường này ngắn lại ngay lập tức, có thể đến nơi sớm hơn một chút không.
“ nè cô gái, cô không sao chứ?” một chị gái ngồi bên cạnh bế theo chú nhóc thấy mặt cô tái mét mới lên tiếng hỏi.
Cô lắc đầu thay cho câu trả lời, thật sự là cô không thể nào mở miệng được nữa rồi. Nếu lúc này mà cô lên tiếng chẳng khác nào một cái vòi rồng phun nước.
Chiếc xe lắc lư hành hạ một đám người ở trên xe cho đến khi có tiếng nói như hét vào mặt người khác “ đến rồi” của anh lơ xe Hy Viên mới biết đã đến nơi.
Cô lếch thếch kéo ba lô hành lý của mình xuống xe. Hơi nóng hừng hựt dưới mặt đường bốc lên như muốn đốt hết đám lông tơ trên mặt cô. Chưa kịp hoàn hồn sau cơn hành xác của chuyến đi, Hy Viên lại bị giằng co lôi kéo giữa một đám người chạy xe ôm.
Cô như trái banh lông bị đánh qua đánh lại mà choáng hết cả người, may thay có một giọng nói cất lên cứu cô kịp thời khỏi cơn choáng váng.
“ Hy Viên”
Cô xoay người, thấy anh mặt chiếc áo sơ mi xanh da trời mà cô thích. Anh đứng đó cười tươi dưới ánh nắng mặt trời chói chang của mùa hè. Đã thật lâu rồi cô mới thấy lại nụ cười tỏa nắng ấy.
Nụ cười đã hớp hồn cô từ khi cô mới vừa 14 tuổi. Lần đầu tiên gặp anh khi cô đang ngồi lễ ốc trước sân nhà ngoại, anh là con trai của bác Viễn ở căn nhà đối diện mới dọn đến làm hàng xóm của ngoại cô khi ấy.
Bác Viễn lúc ấy đang làm việc trong Sài Gòn, bác gái lại không chịu nổi khí hậu ngột ngạt trong ấy đã dẫn anh và em gái về quê sinh sống. Anh khi ấy cũng mới tròn 15 tuổi, cô em gái nhỏ hơn cô một tuổi.
Nhìn thấy người con trai 15 tuổi còn ngây ngô khi ấy, có nụ cười rất đẹp, có lúm đồng tiền và chiếc răng khểnh xinh xinh. Làm cô ngơ ngẩn quên luôn lễ ốc.
Anh đứng bên nhà nhìn sang cô bé đang ngồi chăm chú lễ những con ốc bé bé, nước da ngâm đen như bồ quân, đôi mắt to tròn xoe , cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng cứ chu ra rồi lại ngậm lại, lúm đồng tiền bên má phải làm khuôn mặt tròn xoe ấy thêm sinh động.
Anh nhìn cô say đắm cho đến khi bị bắt gặp thì nở nụ cười hiền nhìn cô, cô bé này ở đâu đến vậy , bao lâu nay anh về đây giờ mới thấy cô ở đây. Chắc là cháu bà 9 rồi, anh nghe mọi người nói bà 9 có cô con gái lấy chồng và lập nghiệp ở tỉnh bên, chắc cô bé này là con gái của cô ấy đây.
Trong một lần nội anh kêu anh đem ít bánh bột lọc qua cho nhà bà 9, anh đã làm quen và biết được tên cô bé là Hy Viên. Lúc ấy anh cũng biết được cô bé đen nhẻm tròn xoe ấy có một sở thích rất đặc biệt là ăn và ngủ.
“ ôi cái con bé này, không được bóc ăn vụng nữa!” vừa bước vào cửa anh đã nghe tiếng quát yêu của bà 9 “ ngoại ơi, cho con một miếng nữa thôi, cá hố bà ngoại chiên là hết sẩy nha, ai biểu bà chiên ngon quá chi hì hì”
“ cha bây, ăn vậy rồi chút bụng đâu nữa mà ăn cơm hả con” bà 9 cười móm mém, gõ đầu cô cháu gái yêu của mình
Đình Chương phì cười trước hình tượng lém lỉnh của cô bé, anh không nỡ làm cô bé xấu hổ, anh giả bộ như mình vừa bước vào cửa
“ bà 9 ơi, bà nội con gởi bà chút bánh bột lọc ăn lấy thảo ạ.”
“ ơi, Đình Chương mới qua hả con, vào đây, bà mới làm mấy cái bánh thửng, con đem về cho bà nội con nhé, nói bà nội là bà 9 cám ơn nha con.”
“ dạ không có gì đâu bà ạ, ơ, bà có khách ạ” anh khéo léo đặt câu hỏi với bà 9 nhưng mắt thì lại nhìn về cô bé với đôi mắt tròn xoe kia.
Xém chút anh đã phì cười trước khuôn mặt phồng lên của cô bé, thấy cô ngắt ngứ nhìn lại anh , anh muốn lại nựng cái khuôn mặt đó quá thể mà.
“ khách nào đâu con, cháu gái bà đó, nó ở tỉnh bên, mùa hè về đây nghỉ hè chơi với bà á, nó tên Hy Viên.” Bà 9 vui vẻ giới thiệu cháu yêu , đôi mắt chứa chan sự trìu mến, bà nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen nhánh của cô.
Ra vậy cô bé tên Hy Viên đấy “ chào em, anh là Đình Chương, rất vui được gặp em” anh giơ tay ra làm quen với cô.
Wow, trai đẹp nha hai mắt cô lấp lánh, bản tính mê trai lại trỗi dậy, cô vô thức đưa tay ra định bắt tay anh, nhưng chợt nhớ ra bàn tay này mới vừa bốc cá xong. Cô vội thục tay lại dấu ra sau lưng mình, ngượng ngùng cười hì hì “ chào anh em là Hy Viên”
Biết cô ngại anh không làm khó cô , làm quen xong anh lại chào bà 9 và cô bé rồi quay về nhà.
Cuộc gặp gỡ làm quen chóng vánh thoáng qua đi. thỉnh thoảng không biết vô tình hay cố ý cô vẫn hay thường gặp anh,nhất là khi chiều đến cô hay lót tót xách cái giỏ nhỏ đi bộ xuống bãi biển gần nhà, cô mê biển lắm nhìn sóng vỗ vào bờ cuốn đi hết những thứ đọng lại trên bờ biển, cô có cảm giác như sóng cuốn đi những nỗi muộn phiền trên bờ cát ấy, đem ra tận đại dương xa xôi để gởi gấm vào lòng đại dương, cất giữ đi những tâm sự thầm kín ấy cho nhân loại.
Cô hay ngồi thẫn thờ nhìn những bọt sóng to nhỏ vỗ về nhau. Cô thích hương vị của biển, trong mát và thanh khiết. Cô thích nhìn đại dương xa xôi nhìn những cánh chim hải âu vỗ cánh trên bầu trời không biết mệt mỏi.
“ cô bé, nhìn em như có thật nhiều tâm sự nhỉ” một giọng nam trầm ấm cất lên phía sau cô, quay lại thì nhận ra là Đình Dương.
“ tâm sự gì đâu anh, em chỉ thích nhìn ngắm biển mà thôi, anh không thấy màu xanh của biển rất đẹp sao.?”
“ ừ đẹp, nhưng màu xanh càng đậm là càng sâu đấy, biển sâu thẩm cất giấu nhiều bí ẩn bên trong. Em đã bao giờ khám phá về đại dương chưa?” anh hỏi
“ không có anh ạ, nhìn vậy chứ em sợ đêm đen lắm, sợ những bí ẩn nơi sâu xa đó. Em chỉ thích ngắm nhìn những thứ sáng sủa và nỗi trội trên mặt nước thôi. Mà sao anh lại ở đây ạ?”
Cô thắc mắc khi thấy anh ở đây, thường thì cô hay thấy anh đi với đám bạn của mình mà.
“ ừ, tụi bạn anh hôm nay bận hết rồi, chẳng còn ai chơi với anh hết. Anh thấy em hay xuống biển ngồi mà chưa bao giờ thấy em tắm biển”.
Cô cười khoe cái lúm đồng tiền sâu hoắm “ đâu ai bắt xuống biển là phải tắm đâu anh, em chỉ thích ngắm biển thôi, ngồi nghe gió thổi bên tai, như đang tâm sự với biển ấy.”
“ em cũng lãng mạn quá nhỉ, vậy gió nói gì cho anh biết với”
“ không nói cho anh, anh tự mình cảm nhận đi” cô tinh nghịch trả lời anh.
Vậy là cô gần với anh hơn từ sau buổi gặp nhau trên biển ấy. Và mỗi lần đi dạo biển không còn chỉ mỗi mình cô nữa, nay lại có thêm anh bầu bạn.
Cô rất thích đi dọc bờ biển để tìm những rặng san hô bị trôi dạt vào bờ, cô có một bộ tự sưu tập về các loại san hô biển, giống như một chiến tích mà cô thu thập được, cô tự làm những vật phẩm dễ thương để làm trang trí cho phòng ngủ nhỏ của cô.
Từ lúc có thêm anh lại thêm một người phụ giúp cô thu nhặt những mẫu san hô xinh xinh ấy. Cô với anh hay đùa giỡn rượt đuổi nhau bên bờ biển cát trắng xóa.
Đôi khi cả hai lại rong rủi trên những chiếc xe đạp chạy qua các bờ ruộng lúa xanh mướt, nghe gió thổi ù bên tai. Sau lưng nhà ngoại cô là một dải ruộng rộng lớn xanh ngát trải dài vô tận.
Thời đó mới vừa nở rộ phong trào trồng cây trứng cá, cái cây có tán xòe rộng, có những trái nhỏ mộng nước to cỡ bằng đầu ngón cái thôi, khi chín sẽ đỏ mộng căng tròn, cắn vào sẽ tràn ra một giòng nước ngọt lịm thơm lừng .
Biết cô thích ăn nên anh hay trốn ngủ trưa trèo lên cây hái cho cô cả rỗ. Cô nói “ em thích tự đi hái cơ” vậy là anh lại dẫn cô cùng nhau trốn ngủ trưa mà đi hái.
Cả hai cứ thế lắc lẻo trên cây vừa đưa tay hái trái ăn, vừa nói đủ thứ chuyện .Anh không thích ăn ngọt lắm, nhưng lại thích ngắm nhìn cô bé với bím tóc đuôi gà cứ lúc lắc qua lại nhìn say đắm lòng anh.
Rồi cứ thế cô cứ đi dần vào trái tim của anh, mỗi cử chỉ hành động của cô đều là một hình ảnh sinh động in sâu vào tâm trí anh, anh nhớ cô mỗi lúc mỗi nơi.
Nhớ từ nụ cười với cái lúm đồng tiền xinh xinh, nhớ đôi mắt lém lỉnh khi cô nghĩ ra được một chiêu trò gì để chọc bà ngoại của mình, nhớ cái nhìn suy tư bên bờ biển, nhớ cả cái lúc cô không leo xuống được cái cây khuôn mặt sợ hãi ôm chặt cây không buông dù rằng anh đã ôm cô rồi.
Cô bé nghịch ngợm nhưng lại nhát hít ấy, đủ mọi sắc thái của cô làm cho cuộc sống anh thêm sinh động và nhiều niềm vui hơn.
Anh đem đến cho cô một mùa hè đầy ý nghĩa, cô đem đến cho anh một cảm xúc mới. Hai con người lần lượt đi vào trái tim nhau nhẹ nhàng mà sâu lắng.
Tình trong như đã mặt ngoài còn e, dù biết đối phương thích mình , và mình cũng thích đối phương, nhưng cả hai vẫn còn ngại ngùng chưa dám tỏ cùng nhau. Chỉ trao nhau ánh mắt nhìn như hiểu thấu lòng nhau.
Hôm đó anh và cô đang ngồi trong một quán cà phê yên tĩnh, anh nhâm nhi tách cà phê sữa còn cô thì đang nghiên cứu món nước mới của quán.
“ Đình Chương”
Một tiếng gọi thanh thoát của người con gái vang lên, cô gái có mái tóc xoăn nhẹ, đôi môi đỏ hồng, làn da trắng nõn .
Bên cạnh cô gái còn có thêm 2 chàng trai và một cô gái khác. Cả bốn người chắc là mới vừa vô quán thôi. Nhìn thấy anh thì cả bọn lại kéo đến. Một người con trai lên tiếng
“ èo, rủ đi thì nói là bận ha, vậy mà lại đánh lẻ nha. Ê em nào mà xinh quá vậy”
“ tém lại cho tao, thu móng vuốt của mày lại luôn đi” Đình Chương lên tiếng chặn lại.
Mấy người con trai cười lên , nhưng cô gái khi nãy gọi tên anh thì lại không vui, nét mặt hờn dỗi, đôi mắt nhìn cô như có ngàn đao phóng tới.
Sự nhạy bén của người con gái báo cho cô biết cô ta đang thù địch mình, nhưng cô đã làm gì đâu chứ, cô cũng mới gặp mặt cô ta lần đầu tiên thôi. Nguyên nhân chắc đang ngồi bên cô đây rồi, dám chắc luôn.
Sau này cô mới biết cô gái hậm hực nhìn cô khi đó tên là Tuyết Đình, là người đã theo đuổi anh mấy năm nay, nhưng anh mãi luôn coi cô ta là bạn, chưa bao giờ có ý định quen cô ta.
Dù anh không giới thiệu với họ cô là ai, chỉ nói là bạn thân thôi, nhưng cô biết cô gái đó nhìn cô chẳng thiện cảm tí nào, cũng bằng trực giác của con gái mà liệt kê cô thành tình địch rồi cũng nên.
Một hôm vô tình cô ta đang đi trong chợ Đầm thì thấy Hy Viên và một người con trai cao to trắng trẻo sánh bước bên nhau, cô ta lén lút theo sau họ. Khi thấy hai người bước vào một quán nước gần đó, cô ta nhanh nhẹn ngồi vào chiếc bàn bên cạnh được ngăn cách bằng một chậu cây to.
Nhìn thấy chàng trai giơ tay vuốt mái tóc Hy Viên cô ta vội lấy điện thoại chụp lại cảnh thân mật ấy. Ha ha cô ta cười thầm trong bụng, thế này để coi Đình Chương còn thích mày nữa hay không đây.
Đêm đó trở về nhà Hy Viên chạy qua nhà Đình Chương để tìm gặp anh, nhưng bà Dương lại nói là anh đã đi đâu đó, tưởng anh bận nên cô quay về nhà ngoại, hôm nay anh trai cô trên đường đi công tác có ghé ngang qua để thăm cô.
Ông anh trai của cô rất bận rộn a, làm cái nghề gì mà suốt ngày rong rủi trên đường phố , chẳng bao giờ thấy đặt chân về nhà, ngay cả hôm nay ghé được quê ngoại thì cũng chỉ gọi cô ra uống được bữa nước chứ không ghé thăm được bà ngoại.
Cô muốn giới thiệu anh trai mình với Đình Chương vậy mà cũng không được nữa. Bỗng điện thoại cô vang lên ting , một tin nhắn gởi đến , cô mở ra xem thì chết lặng.
Hình ảnh Đình Chương đang ôm một cô gái tóc xoăn, có lẽ như anh đang hôn cô ta thì phải. Hy Viên thẫn thờ nhìn bức ảnh trên điện thoại, chuyện này là sao, cảm giác của cô về Đình Chương mấy hôm nay chẳng lẽ đã sai.
Có lẽ cô đã hiểu lầm về mối quan hệ của mình thì phải.Có lẽ anh không thích cô, chỉ là cô ngộ nhận về điều đó mà thôi, có lẽ anh chỉ coi cô như một người bạn nhỏ , vì ở nơi khác đến nên anh hơi ân cần với cô thôi.
Cô bỗng thấy mình thật may mắn, may mắn vì chưa thổ lộ điều gì với anh, may mắn vì cô vẫn chưa giới thiệu anh với anh trai mình. Tim cô bỗng đau đến chết lặng, một tình cảm chưa kịp nhen nhúm đã bị lụi tàn.
Vậy cũng hay, giữa anh và cô cũng không phải là một khoảng cách tốt để xây dựng tình cảm. Cắt đứt tại đây vẫn tốt hơn là tiến triển, mà chưa chắc đã tiến triển được, có khi chỉ mình cô đơn phương thôi.
Dòng lệ nóng hổi rơi xuống khuôn mặt búp bê của cô, Hy Viên gục đầu vào gối khóc nghẹn ngào, cô sợ nếu khóc to bà ngoại mà hỏi thăm thì không biết phải trả lời sao. Đêm đó cô trằn trọc thâu đêm.
Nào đâu biết căn nhà đối diện cũng có một chàng trai đang trằn trọc thâu đêm giống cô.Anh cũng đang gặm nhắm nỗi đau của mình. Cứ nghĩ là Hy Viên đã có bạn trai nên anh không dám tiến thêm bước nữa, sợ mình là người thứ ba chen vào mối quan hệ tốt đẹp của cô.
Trong lúc đau đớn tột độ, Tuyết Đình lại ôm chầm lấy anh muốn cho anh mượn bờ vai. Tuy tim anh đau đớn nhưng anh biết nếu anh dựa dẫm vào cô ta , anh sẽ dây dưa mãi với mối quan hệ này với Tuyết Đình.
Mà anh thì lại không muốn như vậy, anh đẩy cô ta ra rồi lao đi trên con phố đầy kỷ niệm giữa anh và Hy Viên, anh cứ chạy suốt đêm như vậy, cho đến khi nhà nhà đều tắt đèn anh mới quay về.
Đình Chương đứng thật lâu trước cửa nhà của Hy Viên, rất muốn bấm chuông để được nhìn thấy cô, nhưng anh không có can đảm đó. Anh sợ mình lại gây phiền phức cho cô.
Cô rời đi khỏi nhà ngoại vào sáng sớm tinh mơ, lấy cái cớ là quay về chuẩn bị đi học, để tránh gặp mặt anh, tránh không muốn tiếp xúc với anh nữa.
Hy Viên muốn chôn vùi mối tình chưa kịp chớm của mình vào nơi sâu nhất trong trái tim.
Thế nên đã hơn ba năm nay, dù bà ngoại có gọi điện như thế nào cô vẫn không quay về nơi đó nữa, cứ viện cớ phải học để thi đại học, bà vào thăm con đi, ở nhà con chơi đi, con vừa học vừa chơi với bà được. Cô đã trốn anh suốt ba mùa hè không một tin tức, không một lời thăm hỏi về anh.
Những tưởng sẽ mãi mãi chia xa, sẽ mãi đi vào dĩ vãng, thế mà hôm nay lại gặp lại anh.
Cô tròn xoe mắt nhìn anh, mọi âm thanh dường như lắng đọng lại. Cô như bất động giữa những hối hả của con người xung quanh và cái nóng gay gắt ban trưa.
Là anh, là Đình Chương mà cô hằng mong nhớ, là chàng trai mà cô đã cất giữ tận sâu thẳm con tim mình. Anh đứng đó mở rộng vòng tay chào đón cô, sao anh biết được cô ở đây, sao anh biết hôm nay cô sẽ về lại đây.
Bao nhiêu câu hỏi thắc mắc chạy điên cuồng trong cái đầu bé nhỏ của cô.
Đình Chương kể cô nghe mọi chuyện sau khi cô rời khỏi nhà ngoại. Thì ra mọi chuyện đều do Tuyết Đình sắp xếp. Anh không hề hay biết cho đến một ngày anh thấy người con trai trong bức hình mà anh nhận được đang đứng trong nhà ngoại cô.
Anh thấy anh ấy ôm bà ngoại cười nói, lòng anh đau nhói, anh lẳng lặng đứng bên này nhìn qua, cứ tưởng là cháu rễ về ra mắt bà ngoại.
Trưa đó, bà nội anh lại bảo anh mang đồ qua cho bà ngoại cô, lúc đó mới biết thì ra đó là anh trai của cô, một tảng đá đè nặng anh bao lâu nay đột nhiên được tháo bỏ. Lòng anh vui sướng hả hê, nhưng chợt nhận ra mình chỉ lo về phía mình mà quên mất cô cũng lẳng lặng rời khỏi anh từ lúc nào.
Hôm đó anh đánh bạo hỏi thăm anh trai cô, mới biết được sau chuyến nghỉ hè ấy cô quay về mà lòng nặng trĩu, tâm sự ngổn ngang, cô tâm sự với anh trai về một người con trai cô thích, và chuyện gì đã xảy ra.
Anh trai cô không hề biết người làm em gái mình đau khổ bao năm nay đang đứng trước mặt mình, nếu không chắc anh bị dần cho ra dáng luôn nhỉ.
Khi biết được ngọn nguồn, anh lao đến chất vấn Tuyết Đình, chỉ trích cô ta thật mạnh mẽ. Cô ta khóc lóc van nài, chỉ vì quá yêu anh nên mới không muốn mất anh.
Anh lạnh lùng hất cô ta ra, bỏ đi, anh không còn muốn làm bạn với con người thâm hiểm như cô ta nữa.
Mùa hè nào anh cũng đến bến xe để chờ đợi cô, mong một lần cô quay về đây thăm ngoại, để anh được gặp lại cô, được gặp lại tình yêu thầm kín của mình, anh sẽ ôm cô thật chặt, sẽ thì thầm vào tai cô rằng anh nhớ cô, anh yêu cô và anh đã chờ đợi cô biết bao lâu rồi.
Nhưng chưa một lần nào anh đợi được cô, xuân đi hè đến bao lần, anh cứ lẳng lặng chờ nơi bến xe này, chờ cho đến hết mùa hè vẫn không thấy cô đâu.
Cũng như mọi mùa hè, khi các trường học được nghỉ anh lại đến bến xe này dù biết là vô vọng nhưng vẫn đến như một sự cầu may. Chắc ông trời thương cảm cho sự kiên trì và mối tình sâu đậm của anh, vậy mà anh lại gặp được cô, Hy Viên bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt anh. Anh dang rộng đôi tay
“ chào mừng bé con quay trở lại nơi đây”
“ hứ, ai là bé con chứ, anh cũng chỉ lớn hơn em có một tuổi thôi” cô phụng phịu, nhưng chợt nhớ ra điều gì cô lại nghiêm mặt
“ sao anh lại ở đây, anh đến đón ai sao, vậy anh chờ đi, em phải về trước đây, tạm biệt anh” nói một hơi, cô xoay người định bước đi, chợt tay cô bị giữ chặt lại buộc cô phải xoay người đối diện với anh.
Anh nhìn vào mắt cô không rời , lời thì thầm rót vào tai cô trầm ấm “ uhm, anh đang đợi một người, là người yêu của anh.”
Tim cô chợt nhói đau, sắc mặt đã tái của cô trở nên tái hơn nữa, bàn tay lạnh buốt cô muốn vùng khỏi tay anh, ngước mặt qua chỗ khác cô không muốn anh thấy mắt cô ngấn lệ “ vậy anh chờ đi, bỏ tay cho em về, trưa rồi để ngoại em đợi.”
Cô hối hận rồi, sao lại quyết định về đây vậy chứ, biết ở nơi đây đã làm trái tim cô tổn thương như vậy mà còn đâm cái đầu về là sao.
Nhìn cô như vậy trái tim anh như bị bóp nghẹt, anh không muốn cô khóc, không nỡ làm cô đau thêm, anh kéo cô ôm vào trong lòng, nâng niu như bảo bối nhỏ trong tay.
“ ngốc ạ, anh đã đợi em nơi này ba năm rồi đấy, nói đi là đi biệt, cô nhóc vô tâm.”
“ gì, anh đợi em, đợi em chi, anh không sợ người yêu anh hiểu lầm rồi giận anh hả.” Cô hít mũi.
“ ừ, sợ chứ, sợ nên phải đợi đây để giải thích nè, mong người ta tha lỗi cho anh đó.” Anh cười nhẹ, cưng chìu nhìn cô. “ Hy Viên, về đây với anh nhé, anh không có người yêu nào hết, chỉ đợi mỗi mình em thôi.”
“ vậy, còn Tuyết Đình thì sao?” cô ngập ngừng hỏi
“ em đừng nhắc cô ta, vì cô ta nên anh với em mới hiểu lầm nhau như vậy đó, vì cô ta nên chúng ta đã bỏ lỡ nhau ba năm nay, anh đã đoạn tuyệt tình bạn với cô ta từ khi anh gặp anh trai em rồi.” Nhắc đến Tuyết Đình là Đình Chương lại thở phì phò vì tức giận. Anh kể cho cô nghe mọi chuyện sau đó, lúc này cô mới vỡ lẽ ra, thì ra là bị gài bẫy rồi,
Cũng may duyên của cô và anh chưa tận, nên cô mới được gặp lại anh. Một dòng nước mát chảy qua trái tim cô, đã hồi sức cho cô sao bao năm mệt mỏi chìm trong u uất. Cô vui cười hạnh phúc nắm tay anh bước về nhà.
Sáng tác by Vy
Mong các độc giả coi để giải trí, đừng ném đá em nó tội nghiệp, có góp ý thì nhẹ nhàng chân thành nha, truyện ngôn tình nhảm nhí thôi, không có tính nhân văn gì hết đừng quá nghiêm khắc với con bé nha .
Đối với một người vô tâm, mình không nên mong đợi một điều gì cả

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Người có thể cho ta dũng khí để sống. Cũng chính người đã rút đi hơi thở ấy, để ta mãi chỉ là một cọng cỏ vô hồn..
Đọc một cuốn tiểu thuyết mới thấy tình yêu thật lãng mạn biết bao. Nhìn lại thế giới hiện thực, làm gì có một tình yêu nào tốt đẹp đến thế. Nó trần trụi và thô tục lắm, quanh quẩn chỉ là cơm áo gạo tiền mà thôi. Có bao giờ nhận được lời yêu, sống với nhau chắc chỉ là trách nhiệm, bản thân chưa bao giờ được nhận một tình yêu đích thực. Trải qua nhiều mối tình, đến mối tình cuối cùng dẫn tới hôn nhân vẫn chỉ là , lấy cho có lấy mà thôi.