Hôm nay anh gặp một cơn mưa. Lúc đó tầm 6h chiều, tự nhiên mưa! Mà trời lại sáng bửng, đẹp đến lạ!
Đà Lạt bắt đầu vào mùa mưa, thời tiết đỏng đảnh như con gái. Nó có thể mưa nơi này và nắng nơi kia hoặc khó chiều và khó chịu hơn nữa là vừa mưa - vừa nắng. Cái này các nhà khí tượng học gọi là tiểu khí hậu. Cơn mưa làm anh nhớ đến những ngày hay chạy phăng phăng dưới mưa, không phải lãng mạn ba lăng nhăng kiểu “tôi thích đi dưới mưa để không ai thấy tôi đang khóc”, mà vì hồi đó anh ghét mặc áo mưa cực kỳ.
Anh nhớ những ngày đội mưa đi cài CMSBoot, phần mềm Bootrom, cho mấy quán net ở Xuân Trường - một xã cách Đà Lạt khoảng 30 cây số.
Anh nhớ những sáng mưa, chở lỉnh kỉnh đồ đạc đi K’Long K’Lanh, một ngôi làng nhỏ nằm lọt dưới chân đèo Khánh Lê để đi Nha Trang, lắp phòng máy cho trường Tiểu học ở đây; trưa ăn cơm với thầy cô, cơm trứng chiên mà ngon hết sẩy; chiều chở thầy đi gõ cửa từng nhà, vận động người đồng bào cho con đi học.
Anh nhớ những ngày còn hay đi đi về về Bảo Lâm - Đà Lạt, 6-7h tối, sấm đánh rền trên đầu vẫn nhắm mắt nhắm mũi kéo ga về thành phố; trời thì mưa lạnh, còn anh vui, vì chở trên xe một lô cá thác lác với đọt mây về cho ba uống rượu.
Em sẽ hỏi đi trong mưa có phiêu không anh? Phiêu cực em ạ! Anh cứ chìa mặt ra cho làn nước dày đặc quất vào tai, vào mắt, vào trán để có cảm giác giông tố cuộc đời đang đến với mình bằng một dáng hình rất cụ thể.
Em sẽ hỏi tiếp, đang yên đang lành tự nhiên anh cứ thích cắm mảnh sành vào mông là sao? Thế mới anh. Để lúc đó anh thấy mình ngầu, vì anh tưởng vậy. Và để bây giờ anh có thể nhớ về mình, về một thời sôi nổi nhưng ngu ngơ, vụng dại và khờ khạo.
Cơn mưa tối nay không làm khó anh. Anh vẫn chạy về dưới những hạt rơi lộp độp lên mũ bảo hiểm. Đi gần đến nhà, thấy mấy người dừng lại mặc áo mưa anh chợt phì cười. Cơn mưa còi mà cũng sợ ướt.
Có lẽ đã đi qua những cơn mưa với tiếng sấm rền bên tai và chớp rạch ngang rạch dọc trên đầu thì tất cả các cơn mưa sau đó đều là mưa bóng mây mà thôi.
Nhưng mà có ô tô thì đi dưới mưa bóng mây dù gì vẫn đỡ hơn.










