Ngày trước nói nhiều lắm, giờ lớn rồi, tất cả đều chỉ nói với riêng mình.
hello vonnie

❣ Chile in a Photography ❣

Andulka
Not today Justin
todays bird
The Bowery Presents

Origami Around
𓃗
🩵 avery cochrane 🩵

#extradirty

Game Changer & Make Some Noise
macklin celebrini has autism

tannertan36
noise dept.
Xuebing Du
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
tumblr dot com

NASA

seen from Malaysia
seen from Ecuador
seen from United States
seen from Türkiye

seen from Canada
seen from United Kingdom
seen from Venezuela
seen from Canada
seen from Spain

seen from Germany
seen from Indonesia
seen from Ireland
seen from Venezuela
seen from Germany
seen from United States
seen from Malaysia

seen from Brazil
seen from New Zealand

seen from Germany
seen from Colombia
@elvisnguyends
Ngày trước nói nhiều lắm, giờ lớn rồi, tất cả đều chỉ nói với riêng mình.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Cứ vội quên tôi đi. Mai em cũng chẳng là gì.
Chúng tôi đối thoại với nhau trong im lặng. Tôi nhìn cô ấy. Vậy thôi.
Elvis Nguyễn
Kể chuyện xưa cũ. Người tôi từng thương. Em là thơ bé. Tôi là ngây ngô. Hai kẻ vụng dại. Biết bao đêm trường. Cùng nhau kể chuyện. Em ngày tóc ngắn. Tôi ngày còn xanh. Cùng yêu một lúc, Hai người khác nhau. Em chia ly. Tôi tan vỡ. Em khóc. Tôi cười. Em hỏi: “Sao anh cười?” Tôi đáp: “Không thể khóc.” Ngày đó thương em, im lặng, tôi không nói. Ngày đó em thương, im lặng, em không nói. Tóc em dài. Tóc tôi ngắn. Em cười. Tôi lặng thinh. “Sao anh lặng thinh?” “Không thể cười. Cũng không thể nói.” Tôi ngồi, sử quân tử nở hoa. Em cười, trong trái tim người khác. Một câu chuyện tình. Đã qua.
Cô đơn.
Đến một ngày, tôi thấy mình như một đóa hoa quen thuộc của cuộc đời người chết trẻ.
“Cô Đơn” là cái thứ nhiều người ghét bỏ, cũng có vài người thích thú chơi sang.
Tôi chỉ nghĩ. Chẳng ai thích thú gì “Cô Đơn”. Chẳng qua người ta quá buồn tủi trước sự đời nhỏ nhen, quá lặng thinh trước người đi qua bóng.
Thế rồi, họ dựng lên cái bức tường cao vời vợi. Cho cao, cho sang, cho bớt hèn tủi chính thân mình.
Và ở đâu đó bên trong, tôi - ta, vẫn sẽ là sự yếu lòng, sự cô quạnh, sự tuyệt vọng của người chết trẻ.
Chết trẻ. Một cái chết không phải ở tuổi đôi mươi. Một cái chết, bỏ đi tuổi thanh xuân của chính mình. Gieo trong lòng, niềm cô độc của những người vấp ngã.
Hiển nhiên tôi cũng giống bao người, vô tình ghét bỏ những thứ yêu thương mình, gắn kết mình vững bền như là “Cô Đơn”, và tôi cũng chẳng lấy làm hứng thú với “Cô Đơn” bần cùng phải sống chung với nó. Vậy thôi.
Khi cái tuổi trẻ kia trưởng thành, ngày nào đó trên cuộc đời đa đoạn, bỗng có cảm giác không còn ai có thể cảm thông, không còn ai có thể thấu hiểu. Chỉ có thể lắng nghe và giải đáp cho cuộc đời, không thể hỏi những điều mình muốn hỏi, không thể yếu lòng, như cách người đến với ta. Tại thứ gì trong cuộc đời này chúng ta cũng biết? Hay biết mà chẳng thể trả lời.
Lâu dần thành quen. “Cô Đơn”.
Là quen, nhưng cũng chẳng hẳn là quen. Giống như là yêu, nhưng chẳng phải là yêu.
Chúng ta. Sống ở cái đời sống, mà tâm hồn bị chia cắt. Thể xác chúng ta cần, tâm hồn chúng ta trốn. Muốn sở hữu, nhưng sợ hữu. Muốn vững bền, nhưng không thể vững bền.
Âu. “Cô Đơn”.
Một ngày nào đó, tôi bỗng thấy lồng ngực của mình co quắp lại, giữa bốn bề hoa cỏ của cuộc đời. Mà tưởng tượng thôi. Nó chỉ như bốn bức tường, với mình tôi trong đó, nhìn về hướng xa, có cây cỏ bên trong khung tranh màu vàng óng. Một mình tôi ngồi giữa cái bục đó, giữa một không gian lúc hẹp lúc rộng. Lúc thảnh thơi, lúc cùng cực vô bến.
Em à! “Cô Đơn” tệ thế sao?
“Cô Đơn” Em đến cùng tôi. Cởi bỏ. Ân tình. Ta làm. Người thương.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
- Cậu có muốn yêu không?
"Có chứ! Ai mà chẳng muốn yêu." "Với một kẻ chẳng còn gì ngoài gia đình, thứ hắn khao khát hơn cả chỉ có thể là tình yêu."
- Vậy tại sao cậu lại chọn cô đơn?
"Tôi có lựa chọn nào khác sao?"
- Có chứ! Tìm một người để yêu, để thương, để tin tưởng và bắt đầu một cuộc sống mới.
"Điều đó là hoàn toàn không thể."
- Tại sao?
"Khi cậu không có bất thứ thứ gì trong tay, ngoài nỗi buồn và sự cô đơn tột cùng, cậu không thể tới cùng ai."
- Sẽ có người sẻ chia điều đó thôi mà.
"Phải. Phụ nữ sẽ có người như vậy. Không cần bạc vàng, không cần vinh quang, sẵn sàng sẻ chia bất cứ điều gì, thậm chí là thất bại hay cô đơn. Duy chỉ có một thứ là không."
- Điều gì?
"Phụ nữ cần an toàn."
"Họ sẽ không bao giờ có được cảm giác an toàn với người như tôi. Họ nhạy cảm với câu chữ tôi viết. Họ bất an với sự lặng im mỗi lúc tôi trầm mình. Họ không thể nắm, không thể giữ và không thể kiếm tìm nếu tôi biến mất."
...
"Những điều đó, cậu phải hiểu chứ?"
- Ừ.
- Vì chúng ta là một.
"Cánh tay run và chiếc bút chì."
Tôi bị run tay từ nhỏ. Cái này là di truyền, từ đời bố, đời chú, đời cụ đã bị. Tôi luôn bị run tay mỗi lúc cầm thứ gì đó, dù vô cùng nhẹ như đôi đũa, cái thìa, hay chỉ đơn thuần là chiếc ống hút của cốc nước mía.
Thế mà cái ngày tôi thử vẽ, thứ duy nhất nhẹ nhàng mà tôi cầm được mà không run, lại là chiếc bút chì. Có lẽ bởi vậy mà tôi thích vẽ, đam mê vẽ. Nhớ cái tuổi lúc còn cấp 3, bao nhiêu thời gian rảnh dành cho vẽ cả, vẽ quên ăn quên ngủ. Mà vẫn xấu, vì tôi không có hoa tay, cũng không có năng khiếu như người ta. Bạn tôi học MTCN còn nói với tôi rằng: "Tớ không nghĩ cậu vẽ được." Rồi vài năm sau đó tôi mỹ thuật, cuối cùng tôi cũng đã vẽ được. Chẳng nói được đẹp hay không, vì thẩm mĩ mỗi người mỗi khác. Bệnh run tay vẫn còn đó, cho tới bây giờ. Chỉ là khi cầm bút, tôi có một điểm tựa cho cái sự run. Chỉ là khi cầm bút, dù không có điểm tựa, cái run vẫn có thể cho ra những nét chân tình. "Tôi đã cầm bút, dù giờ có không còn vẽ nữa, nhưng khi tôi viết. Vẫn có đâu đó, những nét chân tình."
Ngày mai thế nào? "Không biết nữa." Hôm nay ra sao? "Chắc không ổn." Không ổn có sao không? "Có sao. Thì vẫn phải mạnh mẽ sống. Yếu đuối ai xem đâu." Elvis Nguyễn
Này!
Tuổi thanh xuân anh đã đi rất nhiều nơi.
Nhưng yêu thương em, thì mới đi được một đoạn.
Đã dừng.
Giữa tầng mây. Lạc lõng.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Hoa tuyết mùa đông.
Đôi khi anh nghĩ. Anh có rất nhiều thứ. Nhưng đôi lúc anh lại thấy mình chẳng có gì. Chỉ cô đơn, là lúc nào cũng đủ.
Này mùa đông.
Những góc nhỏ bình yên...
Nhà.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Góc
Em nên dành thời gian, mặc thật đẹp và bước xuống đường. Đi qua những con phố. Để mọi người ngắm nhìn em qua đôi mắt của họ. Em biết đấy. Anh cũng sẽ làm vậy. Để gặp em.