Nguyện người mãi mãi bình an
Nguyện mình không đừng lương thiện
Từ ngày vào Sài Gòn, mình đã không còn nhớ đến mùa loa kèn nở. Nhưng mà mỗi năm tháng tư, thủy chung không ngừng lặp lại trong lòng, Những ngày mưa cuối tháng tư, trời xanh nhức mắt.
Có những thời khắc, vĩnh viễn đóng dấu in sâu vào trong ký ức như vậy. Mình đã từng viết gì nhỉ, có những giây phút thoáng qua lại biến thành mãi mãi.
Kỳ thực, mình trí nhớ không tốt, không để ý không quan tâm nên không nhớ chỉ là một phần. Nếu có điều gì cứ nhớ mãi không quên, chỉ có thể là vì thường xuyên nhắc lại.
Như tháng tư thì, mãi mãi không quên. Những ngày trời xanh, những đêm dài, những con đường bất tận.
Mình vẫn luôn có một loại khao khát, được lái xe trên những chặng đường rất, rất dài. To focus, but not to think. Chỉ là lái xe về phía trước mà thôi. Chỉ là bật một list nhạc, và lái về phía trước. Để nhiều năm sau nghe lại một giai điệu, cũng có thể nhớ lại sắc cầu vồng, cơn mưa, và thị trấn xa lạ ngày ấy.
Rồi để nghe một bài hát chưa từng nghe, cũng nhớ đến những ngày Trời tháng tư xanh.
Mấy lần mình viết thơ đều vào cuối tháng tư, cũng vì những ngày trời xanh này đi qua nhanh quá.
Mình đang nói gì nhỉ, à, mình đang nói mình trí nhớ không tốt. Rất nhiều chuyện, vì đã lâu không lật giở qua, không nhắc lại, không nhìn về, mình đã quên rồi.
Mình đang nói, đã khá lâu rồi, mình không còn từng thời khắc nhìn về quá khứ. Không còn lo lắng ngày hôm nay là ngày cuối cùng mình còn được trẻ trung. Không còn nghĩ quãng thời gian đã qua là quãng thời gian đẹp nhất. Từ bao giờ mình đã có loại suy nghĩ, the best me is yet to come.
Reset button không tồn tại, nhưng nếu có thể, cứ hướng về phía trước mà đi, thì cũng không còn cần reset nữa, phải không?
有始有終
只能有始有終
容我為我們寫一篇禱文
願你永遠安康
願你永遠懂得 飛翔
願你真的愛一個人 某個人 那個人
而懂溫暖來自何方
我如此堅強
願我永遠善良
願我真愛上一個人 某個人 那個人
是不慌不忙
是心之所向