Bác Ánh không viết: "Em là kỉ niệm đẹp nhất anh từng có"
Bác Ánh viết: "Em là một câu chuyện tôi không dám đọc lại, vì mỗi lần lật trang, lại thấy mình đau ở chỗ đã từng vui."
Hình lụm ở đâu đó...

Kaledo Art

shark vs the universe
wallacepolsom

noise dept.

#extradirty

祝日 / Permanent Vacation
trying on a metaphor
AnasAbdin

One Nice Bug Per Day

titsay
TVSTRANGERTHINGS
Stranger Things
taylor price
Game of Thrones Daily
Three Goblin Art
Claire Keane

seen from Malaysia

seen from Australia

seen from Malaysia

seen from United States
seen from India
seen from Jamaica
seen from Colombia

seen from Spain
seen from China
seen from United States

seen from Malaysia

seen from Türkiye

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Australia
seen from Sweden
seen from Bangladesh

seen from Germany

seen from Germany
@concaonon
Bác Ánh không viết: "Em là kỉ niệm đẹp nhất anh từng có"
Bác Ánh viết: "Em là một câu chuyện tôi không dám đọc lại, vì mỗi lần lật trang, lại thấy mình đau ở chỗ đã từng vui."
Hình lụm ở đâu đó...

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Gửi #K
"Em không nhớ cái ngày em lập Tumblr này là vào ngày nào, nhưng đó có lẽ là ngày em điên cuồng tìm 1 chỗ để viết ra hết những nỗi niềm của mình nhưng lại không 1 người nào biết đến, chỉ những người hoàn toàn xa lạ. Vì sao lại là những người xa lạ. Vì sau cùng, khi em muốn chạy chốn tất cả, nhưng vẫn muốn có 1 ai đó đến với mình, hiểu mình. Và tình cờ thì, cuối cùng... anh cũng là người quen duy nhất, biết đến Tumblr của em.
Em- Anh có khi nào chúng ta hối hận về việc này không?
Em đã từng thấy thế giới này đáng sợ. Đáng sợ vào cái ngày, niềm tin của con người bị vỡ vụn. Khi chứng kiến cảnh người mình yêu thương, trân trọng, tin tưởng, mình dành hết tâm can để gắn bó lại quay đầu lạnh lùng ở cạnh một người khác. Đáng sợ là khi, họ một mực lên tiếng bảo vệ, dứt tình, nhẫn tâm để lại em với hàng thảy những đau khổ, ngỡ ngàng và hàng trăm lần tổn thương như hàng trăm ngàn vết dao cứa vào trái tim chưa một vết xước nào. Thật sự, là một trái tim hoàn hảo, chưa một xước nào, cho dù là nhỏ nhất.
Nhưng rồi. Ai cũng sẽ phải có vết thương ấy trong lòng.
Em đã vượt qua.
Cuộc sống phải trôi qua. Càng lớn càng nhận ra, chúng ta phải trưởng thành từ những nỗi đau. Càng phải mạnh mẽ hơn từ những lần phản bội. Càng phải cứng rắn hơn từ những vấp ngã. Và anh biết không, điều may mắn là em cũng nhận ra một điều, không có nỗi buồn, niềm đau nào kéo dài mãi mãi cả.
Hôm nay, em nghe 1 bản lofi buồn. Và đọc lại hết tất cả những tin của anh. Trong đó, có số nhiều là không phải dành cho em. Em còn nhớ, anh khá thích nghe bản “we never met but can we have a coffee or something” . Em cũng đang nghe. Chúng ta luôn có những cách để nghĩ về người cũ. Thông qua một nơi chốn, một bài nhạc. Nhưng em chỉ thích chúng ta nghĩ về nhau như những kỷ niệm đã qua. Chứ không phải là sự hối tiếc, dằn vặt hay bất cứ những suy nghĩ nào khác. Mỗi một việc xảy ra trong cuộc đời của em. Mỗi một kỷ niệm nào đó đều có ý nghĩa đối với cuộc đời của em. Và cả anh cũng vậy.
Mãi đến về sau này, khi mà em dần quen với cuộc sống đã không có sự bao bọc của anh nữa, em cũng chợt nhận ra rằng, em chưa bao giờ đủ để hiểu anh. Con người luôn có những góc khuất nào đó, cho dù bạn đã từng là người gần gũi nhất, tưởng chừng như thấu hiểu nhất nhưng cuối cùng vẫn không thể hiểu được nhau. Em vẫn biết cuộc sống sau này của anh như thế nào, anh đã yêu ai, anh đã từng hạnh phúc ra làm sao. Cho dù tất cả những điều đó, em cũng chẳng dám nghĩ đến. Nhưng chúng đã xảy ra theo 1 cách tự nhiên nhất. Em đã từng trách, từng than khóc, từng cảm thấy phản bội. Từng cảm thấy yếu đuối, ngu ngốc, trẻ dại. Nhưng cuối cùng điều may mắn nhất là em cũng nhẹ nhàng để nó trôi qua. Em sau đó, muốn nhận 1 cách tự nhiên nhất những điều đến với mình. Và chưa một ngày nào em cảm thấy không hạnh phúc cả anh ạ. Có thể là do anh, lúc nào cũng mong hạnh phúc.
Cuộc sống mới cho em bước sang trang sách mới. và vô tình vào một thời khắc nào đó, nghe lại bài hát cũ, đi qua chốn cũ, em cũng từng mong rằng, có thể anh sẽ tìm thấy thứ ánh sáng ấy cho cuộc đời của mình, giống như em. Mạnh mẽ bước ra khỏi vùng tối, vùng đau khổ, làm chủ cảm xúc và trở nên sáng sửa hơn. Anh từng cho em suy nghĩ rằng, anh chẳng có gì để đánh mất, anh cũng chẳng có mong ước gì đến tương lai. Em cũng thế, nhưng rõ ràng mình từng yêu nhau để mong cả 2 luôn đừng là phiên bản đau khổ nhất."
Trên đây là toàn bộ một cái note draft của em vào một ngày nào đó trong quá khứ, em dành cho anh nhưng em cũng k biết chính xác là ngày nào, hôm nay đọc lại, em cũng muốn anh đọc lại.
Hôm nay, em đang nghe lại "we never met but can we have a coffee or something" & "flowers feat.nori", và lại vào đọc lại toàn bộ note của anh trên tường. Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn ở thời điểm đó trong quá khứ. Em cảm thấy mình đã may mắn vì đã từng dc yêu và từnh được giữ trong ký ức của ai đó một cách trìu mến và da diết như vậy. Thứ tình cảm của quá khứ đó, nó nằm ở đó trên dòng nhật ký của anh, đã rất nhiều lần giúp em cảm thấy mình đã từng đc xem là vũ trụ vủa một ai đó, cụ thể là anh và đã giúp em hãy biết yêu thương bản thân mình hơn vào một số khoảnh khắc em tự thấy như rơi vào hố sâu vực thẳm.
Em chỉ muốn nói rằng, em đã không còn cảm xúc muốn chối bỏ anh ra khỏi hành trình cuộc sống của mình, em vẫn giữ hình ảnh và đoạn tc đó đẹp đẽ trong quá khứ. Em trân trọng những gì đã qua, biết ơn vì chúng ta cùng đi với nhau trên một chặn đường không quá dài nhưng ý nghĩa. Anh là tình yêu thực tế đầu tiên của em và em luôn cảm thấy may mắn vì điều đó. Mong anh sẽ giống em, sẽ tìm thấy được ánh sáng của cuộc đời mình, sẽ tìm được tình yêu và luôn hạnh phúc vì tình yêu đó.
Cảm ơn anh. Điều mà, nhiều năm sau này, kể từ cái ngày mình kết thúc, em chưa thể nói dc.
"Thỉnh thoảng khi nhớ lại một số chuyện trong quá khứ, hiện tại bạn sẽ cảm thấy rằng đó chỉ là chuyện cỏn con, chẳng có là gì cả. Thế nhưng, bạn cũng là người hiểu rõ nhất, khi đó bạn đã phải chật vật chịu đựng và phải khổ sở vượt qua từng chút từng chút một như thế nào."
Thỉng thoảng…
Nhìn thành phố chết chìm trong tiếng còi xe, tiếng người cười nói, nhìn mọi ánh đèn lụi tàn trong mắt...mình thấy cô độc, vỡ nát....và đau. Chẳng thế bước thêm được một bước, chẳng thể ngưng dòng lệ thôi chảy dài, chẳng thể ...chẳng thể nhìn thấy người mà mình thương nữa...
Mình ước có thể được chôn vùi trong im lặng và tầm thường. Vì mỗi hơi thở này, đều đau!
Mình từng đau lòng đến thế nhỉ!
Giờ vào xem lại cũng tự thấy nhói trong lòng 1 nhịp, tim cũng có chút hụt lại một khoản.
Hoá ra… mình đã từng rất đau lòng đến như vậy! :)
Càng vội vàng càng có nhiều sai lầm

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Study with me....
Enjoy our weekend
#study #readbook #vietnam
Luôn có những ngày bạn muốn có nhiều thời gian hơn để ngẫm nghĩ những gì đã qua và nạp thêm thật nhiều năng lượng.
#studywithme #readbook #book
Bầu trời này đẹp thật
Ý là có cả bình yên ở trong đó nữa :3
Hôm nay cảm giác trống rỗng lại nhiều hơn một chút. Nhưng mình chẳng muốn phản kháng đâu.
Chưa bao giờ mong mọi thứ tốt đẹp đến như mong ngày hôm nay. Hôm nay hãy nice với mình một chút được không?

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Có quá nhiều thứ trên cuộc đời này làm bạn phải mệt mỏi đúng không. Người ta đi qua hết bao nhiêu bão giông, đến khi nằm trong bình yên vẫn không quên lo sợ một cơn bão giông khác lại tới. Ai đó một lần tổn thương như sợ chính mình phải lặp lại lỗi lầm đó một lần nữa mà không hề hay biết. Có lẽ cái tổn thương sau vẫn sâu sắc nhưng trống rỗng hơn.
Chúng ta đều đau, buồn, tổn thương vì những chuyện đã xảy ra và lặp lại không biết bao nhiêu lần. Chúng ta ngu muội, cố chấp và chịu đựng. Chúng ta cố gắng, bảo thủ và chấp nhận. Cuối cùng vẫn là vậy. Vẫn là kết quả như ban đầu. Vẫn là kết quả như chính những gì chúng ta lo sợ.
Nhìn trong ánh mắt thấm đẫm nỗi buồn và sư tuyệt vọng cùng bất cần. Tôi hiểu, đã có những tâm hồn, đau đến mức nào.
"Trước đây em thầm tự nói và đã nhiều lần nói cảm ơn người vì đã ở bên cạnh em những lần em gục ngã , trở thành chỗ dựa cho em, nắm tay em bảo bọc em, chịu đựng em
Nhưng rồi họ đáp rằng "Thật ra điều đó cũng chẳng dễ dàng gì, vì đã quá mệt mỏi."
Cuối cùng họ cũng rời bỏ đi với cùng một lý do...
Thật ra, khi những lúc thế này, nhìn bầu trời quần mây và một không gian vắng vẻ, khi mình quá mệt mỏi và áp lực, khi mình cần một điểm tựa. Nhìn lại, đã chẳng còn một ai.....
Nhìn thành phố chết chìm trong tiếng còi xe, tiếng người cười nói, nhìn mọi ánh đèn lụi tàn trong mắt...mình thấy cô độc, vỡ nát....và đau. Chẳng thế bước thêm được một bước, chẳng thể ngưng dòng lệ thôi chảy dài, chẳng thể ...chẳng thể nhìn thấy người mà mình thương nữa...
Mình ước có thể được chôn vùi trong im lặng và tầm thường. Vì mỗi hơi thở này, đều đau!
00:10
No message yet...
Mình ghét phải đặt title!
Hôm nay là một ngày đẹp trời.
Hẳn là thế. Trời trong xanh và nắng đẹp. Nhưng mình lại chìm nghỉm trong đống hỗn độn của mình. Không biết phải hướng đến đâu. Tự nhiên thấy tất cả mọi gánh nặng như đè trên vai, còn bản thân thì không thể nào làm được những điều ấy. Thấy vừa mệt mỏi, lại vừa vô dụng. Trong những lúc thế này, tự nhiên mình chỉ muốn bỏ những thứ mà mình nghĩ sẽ không bao giờ bỏ được. Nhưng nếu bỏ đi rồi liệu mình sẽ tốt hơn là mình của hiện tại hay không hay mình còn tệ hơn là mình của ngày hôm nay nữa? Nghĩ rồi mình chẳng dám làm gì cả. Người ta nói, ở cái tuổi này, có quá nhiều thứ chông chênh trong cuộc đời, Có quá nhiều thứ phải nghĩ suy và lo lắng, có quá nhiều vấn đề không bao giờ để mình ngon giấc mỗi tối. Mình, ngay tại thời điểm này không biết làm gì ngoài gõ những từ vô dụng này. Mình yếu đuối thật. Cái tinh thần vui vẻ của mình đầy khí chất chỉ là vỏ bọc yếu đuối để cho mọi người thấy một tâm hồn năng động và hòa nhã. Rốt cuộc thì mình cũng đang giết bản thân mình từng ngày, bằng những thứ suy nghĩ tiêu cực và hàng trăm mối lo tơ vò không lối thoát. Rốt cuộc thì bản thân mình có thât sự yêu nó như mình vẫn luôn nghĩ hay không?
Mình muốn lại hít được một bầu không khí thật sự nhẹ nhàng nơi núi rừng. Mình muốn trong lòng không bận tâm nhiều. Mình muốn cứ phải buồn tẻ cũng được nhưng bình yên và trong lành. Và minh chẳng phải bận tâm gì cả. Sự buồn bả ấy cho dù có nhốt mình trong cô độc và lạnh lẽo nhưng bình yên là được. Sao cũng được, mình bình yên là được. Liệu mình có thể sống ở đây lâu dài được không? Liệu mình có đủ điều kiên, đủ kiên trì, đủ mạnh mẽ, đủ chịu đựng để tồn tại ở đây không? Nhìn về phía tương lại đó, không có gì cho mình chắc chắn rằng mình sẽ thoát ra khỏi những bận tâm bộn này cả. Là vì mình đòi hỏi ở cuộc sống này quá nhiều, là bản thân mình chưa cố gắng hay là vì thật sự những điều này quá đỗi là bình thường đến mức mà mỗi ngày mình tuyệt nhiên phải chịu đựng.
Chẳng hiểu sao khi hôm nay thức dậy. chẳng muốn hé nụ cười. Chẳng ai làm mình buồn, chẳng ai làm mình tổn thương hết. Chỉ là thấy mọi thứ xung quanh như đang khép lại, dồn mình vào chính giữa. Thứ mình thấy duy nhất bây giờ chính là ngột ngạt. Và thứ mình mong muốn bây giờ là mình đang nằm giữa núi rừng, lắng nghe những thanh âm trong trẻo của tự nhiên, cây cối, Sự chật vật và bon chen này, khiến mình trở nên ích kỉ, bần cùng và thiếu thốn. Nhưng mình vẫn sợ! Mình nên phải làm gì bây giờ.
Nghe một bài hát, nghỉ ngơi một chút, rời bỏ đi những thứ không cần thiết cũng không làm mình cảm thấy tốt hơn một chút nào. Mình nên làm gì bây giờ?

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Những điều tốt đẹp, ừ, chẳng bao giờ là sẽ kéo dài mãi mãi....
Thế thôi. Mình cũng không buồn để tâm nữa. Từ giờ!
Add something...
Khi những nỗi sợ hãi đẹp đẽ trở nên rõ ràng, tôi tự hỏi mình sẽ phải đi về đâu. Khi những giấc mơ bỗng không còn hình hài nữa, tôi cũng muốn cất vào trong ngăn kéo kỉ niệm và hoài vọng. Có nhiều thứ còn quan trọng hơn cả một sự đợi chờ. Có nhiều điều còn đáng quý hơn cả một lời yêu đầu môi. Có những nỗi buồn còn miên mang, da diết hơn là một cơn mưa rào tháng 7. Tôi không cất quá nhiều niềm vui trong người, luôn ôm ấp nỗi buồn khi có thể. Trong mớ hỗn độn đẹp đẽ mà bản thân tôi chấp nhận dang đôi tay đón nhận của cuộc đời này, tôi biết có những thứ làm tôi tổn thương dần dần, có những thứ khiến tôi hạnh phúc, có những thứ đang thiêu rụi trái tim và tâm hồn tôi. Có những thứ sẽ từng chút từng chút nhấn chìm tôi vào sự hoài vọng và khao khát, ham muốn, nhưng tôi biết mình không thể chối từ. Từ bên trong bản chất của nó, nó sinh ra là dành cho tôi. Giống như bầu trời sinh ra là dành cho mọi người, nhưng sẽ có ngày, tôi ngước mắt nhìn và nước mắt lại nhỏ giọt về sau thì lại có người tung bó hoa hạnh phúc lên bầu trời đầy sự hg vọng. Tôi không trưởng thành trong một vòng tay đầy sự bao bọc, nhưng đau thương sẽ làm con người từng chút đổi thay. Chúng ta không chỉ mãi trong một hình bóng của một con người xưa cũ của chính bản thân mình mà dần trở thành con người mà cuộc đời này chấp nhận và có thể tồn tại. Đôi khi, đó cũng chẳng phải là con người ta muốn trở thành. Có nỗi sợ nào lớn hơn là nỗi sợ của sự khác biệt. Khi đứng trước những đổi mới xảy ra do thời gian áp đặt. Có đôi lần tôi tự hỏi vì sao và sẽ như thế nào? Nhưng câu trả lời chỉ là sự trải nghiệm của cuộc đời này, rồi sẽ đến một lúc nào đó, chúng ta không còn cần tìm câu trả lời nữa, cũng đến một lúc nào đó không cần phải đặt câu hỏi nữa. Nếu phải nói về những nỗi buồn đẹp. Thì tôi có thể nói vô cùng. Biết đến khi nào mới có thể rót cạn những tâm tư cũ kỹ rối nùi trong tâm hồn, sắp xếp chúng và quẳng xuống đại dương. Liệu tôi có đi tìm chúng, tự lặn dưới đại dương sâu để tìm chúng. Dày vò mình, khốn khổ mình, giết chết mình. Người ta có đốt đi giấc mơ màu hồng chỉ để chấp nhận sống cùng những nỗi đau? Vì sự cố gắng lúc nào cũng có một điểm dừng. Liệu tôi có thể xoay xở để giết đi những hoen ố trong tâm hồn cho chúng thành tro bụi, rồi lạnh lùng với cuộc đời? Nếu tất cả mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như ngày đầu, liệu chúng ta có thực sự đang bước đi hay đứng tại chỗ? Nếu tất cả chỉ là sự cố gắng đến cùng kiệt, liệu có thể đối diện với trăm vạn lần xấu xa? Nếu có thể chối bỏ một điều gì đó ngay bây giờ, vào lúc tận cùng nỗi đau đang bủa vậy và dày vò bản thân đau xiết thì liệu chúng ta có chọn người gây ra tổn thương đó? Nếu như, cuộc đời là một đại dương sâu, chắc có lẽ con người đã chôn bao điều xấu xa xuống đáy. Đến khi không thể nào dung nạp thêm được nữa, họ tự đắm mình xuống nước sâu và chết trong sự ngạt thở. Tiếc gì việc tranh dành hơi thở với cuộc sống này. Tôi cũng từng nghĩ thế. Khi tôi vì lý do gì phải tranh dành? Khi mọi thứ kiên cố bỗng chỉ là khát vọng và là giấc mơ mà đôi tay không bao giờ có thể chạm được, tiếc gì sự hững hờ... Tôi thật sự là nhạt tuếch hay tôi vì đã quá ngập ngụa ánh sáng của cuộc đời mình, chói lóa đến mức vô dụng. Đôi khi, biết ít đi đó lại là một đặc ân....!