“Những thứ có bề ngoài dễ thương chính là biểu hiện của mong muốn được yêu thương và xem trọng cho nên mới được tạo ra hình dáng như thế.”
Jules of Nature
Stranger Things
$LAYYYTER
sheepfilms
Keni
Claire Keane

#extradirty

blake kathryn
🪼
Cosmic Funnies
hello vonnie
Mike Driver

Kiana Khansmith
art blog(derogatory)
h
noise dept.
dirt enthusiast
I'd rather be in outer space 🛸
tumblr dot com
will byers stan first human second
seen from United States

seen from Romania
seen from United States
seen from United States
seen from Australia

seen from United Kingdom

seen from Türkiye

seen from United States

seen from United Kingdom
seen from Malaysia

seen from United States

seen from United Kingdom

seen from Russia

seen from Yemen

seen from Kuwait

seen from China

seen from United States

seen from United States
seen from Canada
seen from Australia
@cachachnho
“Những thứ có bề ngoài dễ thương chính là biểu hiện của mong muốn được yêu thương và xem trọng cho nên mới được tạo ra hình dáng như thế.”

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
"... Hoa đào mà anh đang nhìn nở một nụ cười muôn thủa. Vì tương tư vẫn luôn là như thế. Từ vô cùng đến vô tận. Anh là hạt cải chứa đựng cả cái vũ trụ khổ. Nhưng anh hay khoanh một vòng tròn nhỏ lại mà sống. Cuộc đời anh là như vậy. Như một tấm vải được dệt bằng buồn thảm và vô lý. Nhưng trên đó ta vẫn tự do thêu những nét xanh đỏ. Thêu một nụ cười."
Đã rất rất lâu rồi tôi mới lại viết lại, chắc khoảng 2 tháng. Nhưng với bản thân mình tôi cảm tưởng đó là một khoảng thời gian vô cùng dài. Hẳn bạn nghĩ đó là khoảng thời gian mà chờ đợi chiếm phần nhiều trong số đó. Phải. Chờ đợi khiến người ta cảm như là thời gian có thể dãn ra tới tận chân trời vậy. Tôi không biết, nhưng 2 tháng vừa qua tôi đã cố gắng, cố gắng để nhận được thất bại. Cố gắng hạnh phúc để cảm nhận được sự đau khổ. Thời trẻ là những ngày ta ngồi ôm than thở, ôm cả những nỗi cô đơn, ôm cả những điều khắc khoải. Và tuổi trẻ v
Thoáng xuân
Bữa nay đi làm, trời sáng rõ nhưng nắng chẳng nổi. Lạnh hơi se, chạy trên cao tốc thoáng gió, mùi của đêm ướt thượt cũng lại còn kip sộc vào mũi. Không khí quả thực chẳng lệch nổi với những ngày cuối năm. Giả như có ngủ một giấc dài và thức dậy vào một sớm mai như vậy, âu cũng nhận ra đây là khoảng thời gian nào trong năm. Sài Gòn sớm nắng chiều mưa, nhưng cái không khí thì ở đâu cũng vậy, cũng rất một chất riêng. Ở lâu mới biết, không, lâu hay hay lẹ cũng chẳng vấn đề, chỉ là có rung cùng nhịp với đất trời hay không thôi. Chạy qua tới Phạm Văn Đồng, dừng đèn đỏ, một shop kính mở nhạc, nhạc xuân, nghe miên man câu được câu không, có câu thế này “...Có bao giờ chân trời xanh thế ......Má em hồng hoa đào tươi thắm...”, hỏi ra thì biết là bài Chiều Xuân của tác giả Ngọc Châu. Nghe mà thấy lòng xốn xao, tự dưng hóng cái xuân về, hóng cái tiết trời phơi phới đấy. Hóng như đứa trẻ chờ quà chợ, thấy bé lại đúng bằng mình lúc xưa. Thấy mình đội chiếc nón Ushanka bé tí, trước trán hình như có thêu hình con gấu xám, hồi đó chẳng những khi lạnh đội, mà những khi trời nóng muốn chảy nước, cứ thấy là mang ra đội liền, thích nó lắm, đến nỗi ông phải dấu vào ngăn tủ bí mật của ông, nơi có những tài liệu, những kỷ niệm mà giờ thì ông cũng đã mang đi cả rồi. Đội chiếc nón Liên Xô, mặc áo phông, quần thì là quần cụt. Tết năm đó chưa đổi trời, vẫn còn ấm áp, hoa đào nở rộ khắp trốn, nhà nào cũng một cây, không đào thì quất, lêu kéo cao, gọi là “ nắng xuân rơi đầy chiều vàng rực rỡ”. Nhớ cái xuân háo hức năm nào xa tít mù khơi, nhưng vẫn nhớ. Nhớ người ngồi chật ních ba gian nhà, nhớ mâm cỗ ngày xuân độc sắc xanh vàng. Nhớ hơi rượu nếp cẩm ông cho nhấm môi cay nhè nhẹ rồi ngọt dịu rơi cái rụp vào mơ... nhiều cái để nhớ, nhiều cái quên. Đó là năm tháng tiếng cười vang tới tận mấy chục năm sau, đó là cái xuân rớt lại sau hốc mắt. Cái chỉ thi thoảng mới thấy được, không phải muốn thấy lại là thấy. Ấy vậy mà tết còn chưa đầy hai tháng nữa, xuân đã kéo tới sát mang tai. Vừa chạy xe, lại vừa nhớ cái xuân gần đây nhất về thăm nhà.
Hồi mới vô đại học, sau bốn năm xa quê, thấy nhớ nhất lại là lúc lưng đặt xuống ghế máy bay. Máy bay chưa cất cánh mà lòng lại đã tận nơi đâu. Cảm giác háo hức, mong chờ hòa cùng cái bẽ bàng của thằng con trai 18. Chuyện sau đó cứ đến như lật dở từng trang mà dấu trang lại nằm nơi chính giữa, nội dung trước thì lạ lùng chẳng chắc chắn, nội dung sau thì lại có rõ đâu, lật trang tới rồi lại lật trang sau. Cứ thế để xuân lặng lẽ trôi qua kẽ tay, để lại cái nuối tiếc, chờ mong để được cái nuối tiếc đấy. Xuân này vẫn vui, nhưng phải nói không thể chọn vẹn như xuân xưa được. Xuân xưa thấy cái gì cũng ngào ngạt, thấy cái gì cũng thắm sắc. Nhắc đến xuân là tựa như muốn lao vào lòng ông, để ông nhấc bổng đặt lên vai, đi từ nhà này qua nhà khác, để cho mấy ông bác nhéo má tới ửng hồng, mặc nhéo mặc nựng, mứt vẫn cứ nhét phồng hai má, no rồi tiếng nhạc nhẹ nâng nâng, ngủ bao giờ không hay. Tỉnh ra thì đã về nhà đang nằm trên võng. Khách khứa về cả, áng chiều muộn nhá nhem trông hiu hiu, lòng chợt thấy sợ, sợ bóng tối hơn bao giờ hết. Mới đây còn đầy nguyên một nhà người, giờ chỉ còn có mình khẽ đưa trên võng, hụt hững tới tận cùng. Giật mình nhổm người dậy thì té nhào xuống võng, đưa mắt nhìn ra ngõ, sao ngõ dài quá, cũng sợ, thấy trống hươ hoác, hổ lốn một mớ trong lòng. Chịu không nổi òa khóc. Khóc vì tiếc, tiếc cho mùa xuân, ôi xuân nào giống xuân này đây.
Nhớ cô bạn, hồi đó về thăm quê. Lúc đó thân cũng đã có người thương, cô biết, tôi biết. Chúng tôi dù xa cách nhưng vẫn giữ liên lạc. Nay lại kể chuyện cô, không phải để lòng dịu nhẹ đi, chẳng qua cái xuân đến, cái xuân nó xướng, đấy là cái lý của mùa xuân, nếu có trách thì đi mà đánh đòn mùa xuân đấy. Mà ai lại nỡ đi đánh mùa xuân, dù với một cành hoa phải không? Cô và tôi trước đó là bạn và sau đó là bạn, đó là về phần tôi. Chúng tôi quen nhau khi còn bé xíu, không trạc cũng năm lớp một lớp hai đấy. Nhà chúng tôi không gần nhau, tôi quen cô khi tôi là một chú bé tay cầm nhành dâu, ve đàn dê dọc bờ đê, xuống phía bìa rừng, cỏ hướng đó tươi tốt, dê khoái gặm cỏ non. Chỗ này gần ruộng khoai, mà dê thì ăn khoai tốt lắm, ăn của dân là tôi ốm đòn, không những ốm gặp ông bác nào khó thì mất cả một con. Đó, là đại họa. Vì thế tập trung tinh thần, con nào me qua là tôi quất 1 roi ngay cạnh chân, hết dám mò vào luống. Be be quay lại cùng đồng bọn liền, này thì nổi loạn. Để cho chắc, tôi ngồi vô mé trong, sát luống đất. Tôi tìm bóng mát mà tựa lưng vào nghỉ, trời đã gần chiều chợt mắt mún trùng xuống, tôi ngủ lúc nào không hay. Tỉnh dậy hết hồn, tưởng như ngủ quên cả ngày mai vậy. Quay qua quay lại, nhẹ lòng, phần lớn số dê còn đó, tôi liền đếm, khỏi đếm cũng biết con dê trắng nhất đàn đã biến mất, nó là con tôi luôn kiểm tra đầu tiên. Nó mới sinh được gần chừng tháng thôi. Tôi dáo dác đi tìm, lia mắt tìm tận sâu trong luống, nhưng không cần. Xem ra đã lo lắng thừa. Nó ngay gần luống sau tôi, đang ăn lá khoai, nhưng không phải từ dưới luống mà từ tay một cô gái. Tôi không ngạc nhiên về con dê của tôi, cũng không ngạc nhiên về cô gái, tôi có biết cô. Chỉ là ngạc nhiên bởi, cô học đâu cách cho ăn vậy, cô cầm ngọn rau khoai cao quá đầu dê mà thả xuống, cái cách cô nhìn nó ăn cũng lạ. Đó, chúng tôi quen nhau như thế. Dĩ nhiên lần đó tôi không có ngất đi vì cô đâu. Xuân năm đó về quê, tôi và cô đi dạo trên đê, lúc đó đã quá tết tầm mùng 5 rồi, cô đi Hà Nội nhập học sớm hơn tôi. Mai cô đi sớm, tối nay coi như gặp mặt chào nhau. Chúng tôi nói chuyện gì không rõ nhưng tôi nhớ là im lặng nhiều hơn. Đi về đầu bắc rồi lại về đầu nam. Đi qua nhà cô rồi lại qua nhà tôi. Chúng tôi cứ đi như vậy mãi cho tới khi trời mù mịt, trời trở mình lạnh hơn cả đêm, điện nhà dân cũng đã tắt bớt, chút ánh sáng hắt ra đường lại cũng không còn. Kể như đi tới sáng cũng được, nhưng cô phải về, phải về thôi, vì ngày mai cô lên đường. Tôi tiễn cô tới tận cổng, cổng nhà cao, tường kín. Tôi không quên cởi chiếc găng tay trả cô , cô lắc đầu bảo tôi nhận, coi như quà. Khi nào thấy lạnh thì đeo vô, nhớ lấy cô cho ấm. Cô cười đùa, nhưng cô muốn tôi nhận. Tôi không biết cô đùa hay thật nhưng tôi chỉ thắc mắc sao cô lại tặng tôi có một chiếc, lẽ ra thì phải là một đôi chứ, tính xin thêm chiếc còn lại mang cho ấm đều. Nhưng nghĩ cô tặng tôi, mà tôi không tặng lại thì có phần không được. Tôi tặng cô chiếc khăn đang quàng cổ, sẵn vì trong người cũng không còn gì tặng. Nó trông cũng bình thường như bao chiếc khăn khác, tôi còn sợ rằng cô sẽ ngại không nhận nhưng cô lại nhận bằng hai tay, cô nhẹ nhàng áp nó vào ngực. Cái cử chỉ đó làm tôi bối rối vộ quay đi. Tôi bối rối lần đầu tiên về cô như vậy. Cô nói “cảm ơn”, chúng tôi không có thói quen nói thành lời, nhưng tiếng cảm ơn vừa thành tiếng, cô liền quay lưng chạy về phía cổng, tuyệt không quay lại nhìn một lần. Tôi chần người nhìn cô khuất sau cánh cổng. Tôi ngỡ như vừa lọt mất cô. Quên đi cái cảm giác vừa rồi, tôi đưa găng lên áp vào má, ấm thiệt, miệng thở ra khói trắng, quay người cứ thế bước. Từ đợt đó, chúng tôi liên lạc thưa dần. Cô có người thương, biết ý tôi cũng nói chuyện ít dần với cô.
Năm nay về quê, tết vẫn phơi phới, chân trời bỗng xanh lạ, lạ lẫm. Hoa đào thì cũng thắm, thắm nồng. Dật mình tưởng như mới biết yêu lần đầu đấy. Nhưng con người khi nào mới biết yêu chứ, thấy xuân tràn vô khóe mắt lòng cũng ngập tiếng cười. Dạo lại con đê xưa, nó co mình, chắc tiết trời lạnh, nhưng lòng người ấm, đê cũng duỗi ra theo. Hoa cỏ mọc ngát bên đường. Gió xuân thổi nhẹ cánh hoa rơi, rơi vào giữa lòng. Lấy tay che nửa mặt, ngại ngùng với trời đất, thoạt có tiếng cười nói qua lại sau lưng, nghe giọng hết sức thân thuộc, mới không cưỡng được quay lại nhận người thương. Là cô gái năm ấy trao tặng găng tay, dỗi lòng nên mới gửi tặng. Cô đi cạnh chàng, một người con trai như cô xem là tất cả, yêu cô biết nhường nào, như tôi đang yêu mùa xuân, yêu xuân nên không lỡ đưa tay ngắt. Nhưng chàng thì ngắt cô về nhà rồi. Đó là chồng cô, đám cưới cô, tôi không về được, nhưng về làm chi bởi thiệp mời tuyệt chẳng viết tên tôi. Tôi nhìn cô, hai ánh mắt xưa cũ bỗng bắt lại nhau giữa tiết trời xuân thế này phải chăng lại là chữ duyên kia chưa tận, thật đáng để hồi tưởng lắm chứ, nụ cười tôi vờ như thắt lại. Tôi cười, cô cười, chàng thấy vậy cũng cười theo, tôi gật đầu chào, cô gật đầu chào lại, chàng cũng gật cười chào tôi. Vậy thôi rồi lại bước qua nhau. Khi họ bước tôi còn nghe thấy tiếng chàng trai hỏi cô gái.
- ủa là bạn cũ của em hả, sao trong đám cưới anh không thấy cậu ấy nhỉ?
Cô gái đáp.
- Hả, em tưởng bạn anh chứ, thấy anh ấy cười với hai chúng mình, em mới gật đầu chào mà nị.
Anh chàng cười lớn xoa đầu cô, họ nói gì tôi không nghe được. Tôi ngoái nhìn họ chút rồi lại bước, ấm thiệt, tiết trời ấm mà lòng cũng ấm. Chúc hai người họ hạnh phúc, tôi thầm chúc thành lời.
Tôi ấy mà, xa quê nên quên cái cách ứng xử của quê nhà, dù có nhận nhầm người gật đầu chào họ, họ cũng chào lại nhiệt tình. Tôi mỉm lòng giữa trốn tết xuân hương, vội bước trên lối quen.
Đông câu cá
Cá thì mặc cá cắn câu Người thì thấp thỏm cạn sâu mặt hồ Gió nam kia thổi tức cười Cho phao cập bến, cho người buồn lây Nhìn trời đất, lòng hây hây Cánh chim lại cứ la đà không lên Hỏi chăng ý tại trời cao Để chim mỏi cánh để bao nhiêu sầu Nghĩ rằng gió lớn qua mau Nước trong có đục về sau tỏ tưởng Phía sau cỏ lá xầm xì Xầm xì chi rứa cái chi mô Dọc mình vần dở tìm cây kéo Cắt mấy cọng lau khéo úa tàn.
_thừa_

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
#181215 Áo xanh cài cúc Nón cối đội đầu Ba lô không nặng Lặng nỗi suy tư Sương gió đời trai Phai theo màu tóc Tiếc chi bạc đầu Tiếc khúc phân ly Đời vốn vô thường Hà chi nghĩ ngợi Nhật nguyệt tỏ mờ Trường giang cạn siết Chẳng phải thuyền lớn Chẳng phải sao trời Một chiếc bè tre Một bấc đèn nhỏ chỉ là... -thừa-
Có cô gái
có cô gái đứng giữa đường vờ gọi
hỏi rằng mình đi lạc phải hông
tôi lắc đầu tôi biểu là không
cô gật đầu lặng mời tôi đi tiếp
đường thênh thang sao chân chẳng nổi bước
đi về đâu này hỡi cô ơi
cô dật mình, tưởng lòng kia đã chết
chết cho tôi hay đã chết cho ai
có cô gái ngồi bên khung cửa sổ
chẳng nói gì chỉ muốn lặng yên
mắt cô nhìn mây trời trôi hờ hững
như lòng cô lững thững thềm thế gian
cô gục đầu bên bệ cửa đầy sao
môi mấp máy có điều gì cần tỏ
chẳng cần đâu bởi mi cô đã khép
khép mi thôi sao lại khép thinh không
có cô gái bước vội giữa rừng hoang
đi về đâu riêng mình cô mới biết
cô cứ bước mặc chân trần toang hoác
máu rỉ ra mờ nhạt nối cô đi
rồi xuân qua, rồi đông tới
cô gái ơi, cô còn đó hay không
tiếng lá khô bỏ dở chừng câu đáp
cô còn đó chỉ trầm mình bước thôi
có cô gái đang khẽ khàng nằm ngủ
cô nhẹ tênh trên hai cánh tay tôi
lạ lùng thay vờ như cô cười mỉm
ấy cười tôi hay là cười chính cô
Suỵt!
nhỏ tiếng thôi kẻo cô lại tỉnh giấc
để cô mơ, mơ giấc mộng thời thơ
để cô mơ đến trăng tàn nguyệt tận
cô nằm mơ sao tôi lại làm thơ?
-thừa-
#181219
Ôi xa rồi còn đâu mới đây chứ còn đâu gì anh đứng đó, em ngồi đó chứ ai ngắm hoàng hôn tựa như chưa tỉnh giấc má ửng hồng, trông em ôi xa vắng nghĩ tương lai hay lại chuyện ngày mai anh sống dại lên chẳng thoáng âu lo dây giày buông ngồi khom lưng cột lại em nhìn anh, chắc đây là lần cuối mắt đen em bỗng đượm tím trần gian ngước mặt lên định tiễn em một đoạn nhưng nắng chiều cũng vụt tắt theo em Ngày hôm qua lại ngỡ như trước mắt Bình minh lên mà em lại chẳng còn -thừa-
#SKY9 #181208
Hoa nở đầu mùa người ngẩn ngắm Tự hỏi đã nào biết đắm say Mỗi năm hoa thắm đều đua sắc Chẳng có hoa nào dại quá thơ Lơ đãng nhìn trời xin một góc Hoa cười lặng lẽ khẽ ngang vai Nắm chặt hoa rơi vương khóe mắt Lòng sao thấy nhẹ tưởng như mơ
-thừa- #181217

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Còn cười
Mấy mươi năm trước hoa cười
Năm nay hoa vẫn còn cười đấy thôi
Lại mượn hai chữ “còn cười”
Thơ Kiều còn đó liệu người còn không
Nối xưa sao bỗng co mình
Thoảng nhiên chững lại lấy tình xuýt xoa
Cảnh thì vẫn đợi người qua
Bao nhiêu năm cứ vẫn là cảnh quen
Dạo đê một chút một vòng
Ông anh ngày đó chẳng còn đi tu
Giờ thì hai cháu bồng tay
Ôi sao hay quá, vận thay sao dời
Từ xa đã vội gật chào
Tưởng người xứ lạ gật chào như nhau
Triền đê người vẫn là người
Chỉ là người cũ chẳng còn bao nhiêu
Trời cao cao mấy tầng mây
Miên man man mát ông ơi con về
Biển kia sao chẳng khác gì
Mênh mang rộng lớn có mỗi nỗi buồn ...nhẹ tênh
-thừa-
#181219 #saigonnhoque
này cô gái, tôi chỉ có thể nói với cô câu này, vì khi sau này, cô đã già và sẽ chẳng còn gì sất.
“hái ngày hôm nay“ _ HORACE
Ôi xa rồi còn đâu
mới đây chứ còn đâu gì
anh đứng đó, em ngồi đó chứ ai
ngắm hoàng hôn mà như chưa tỉnh giấc
má ửng hồng, trông em ôi xa vắng
nghĩ tương lai hay lại chuyện ngày mai
anh sống dại lên chẳng thoáng âu lo
dây giày buông ngồi khom lưng cột lại
em nhìn anh, chắc đây là lần cuối
mắt đen em bỗng đượm tím trần gian
ngước mặt lên định tiễn em một đoạn
nhưng nắng chiều cũng vụt tắt theo em
Ngày hôm qua lại ngỡ như trước mắt
Bình minh lên
mà em lại chẳng còn
-thừa-
xa rồi
đành để kỉ niệm
lấp đầy thoáng cô liêu
CHÂN TÌNH
Thơ: Thiên Gia Bảo
Có lẽ một ngày rồi em cũng quên anh
Ta lại trở về như lúc mình chưa đến
Nhưng lần sau gặp chắc không còn bịn rịn
Bởi mùa yêu thương đã lỗi hẹn qua rồi...
Anh vẫn là anh của ngày cũ em ơi
Chỉ khác một điều không còn yêu ai nữa
Và những cơn mơ đã thôi không gõ cửa
Những đêm chập chờn cho giấc ngủ bình yên...
Chúng mình trở về làm người lạ từng quen
Nếu có gặp nhau em đừng nên bối rối
Đường vẫn thênh thang bàn chân quên chờ đợi
Hé một nụ cười rồi rẽ lối người dưng...
Ánh mắt mùa xa chẳng níu một bước dừng
Cứ như vậy nhé để lòng thôi vương vấn
Và để trái tim hiểu ra đừng ngộ nhận
Thứ mà từ lâu chưa chắc thuộc về mình...
Tất cả chúng ta rồi sẽ phải trưởng thành
Mọi nỗi đau cũng chỉ còn là quá khứ
Dĩ vãng không tên chôn vùi điều dang dở
Mình lại lớn thêm từ cay đắng cuộc đời...
Có cuộc tình nào không trắc trở chia phôi
Anh vẫn thầm mong em bên người hạnh phúc
Còn anh mai này dù bến trong hay đục
Cũng phụ lòng riêng đừng đến những con đò...
Nếu lỡ một ngày tất cả hóa tàn tro
Và hai chúng mình đều trở về cát bụi
Sẽ không còn gì để cõi trần tiếc nuối
Bởi những ngày qua ta đã sống chân tình.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Trống
Trống ơi
hỏi Trống,
Trống chẳng nói gì
chỉ xem
bỏ lặng
tấm lòng đảnh đơi
dắt ngang nửa trớn bồi hồi
khép cửa buồng
thương nhớ bấy lâu
lả lơi
chiếc lá lả lơi
nở rơi vô ngách
ra sao được
mà ra
Trống còn thì cho tôi vô với
chẳng ngại lạnh đêm
đông lạnh lòng
câu ca cũng buốt
cả phần câu
tội chi mà vướng mớ ưu sầu
dai dẳng Trống ơi
cơn khát cuộn tròn to rồi nhỏ
Nướng câu thơ cũng chẳng ấm phần châu
Trống ơi, ơi Trống
gió xứ lạ
réo gọi người tha phương
ôi Trống... Trống ơi...!
#181207 #saigonauo
Một cái gì đó dang dở :v
Ngôn từ, ta càng đè nặng lên chúng những ý nghĩ, chúng càng thô ráp. Đôi khi đọc lại những gì mình viết tôi thường thấy ghẻ lạnh chúng, tôi chẳng hiểu vì sao tôi lại viết ra chúng, tôi kinh khỉnh trước những gì được tạo ra từ tôi. Tôi giận bản thân mình đã để cảm xúc chiếm mất phần con chữ. Đôi khi có những ý nghĩ rành rọt, tôi muốn viết chúng lên giấy, nhưng khi đặt bút xuống, cái máu M trong tôi như cuộn dậy, nó được đánh thức. Và tôi nhìn lại, tôi không còn khẽ khàng đưa những ngôn từ lên mặt giấy như cái cách tôi vừa đặt những ý nghĩ vào trong đầu, tôi thấy tôi đang chèn ép chúng, tôi cáo buộc tội lỗi của chúng và tự mình tuyên án rằng chúng phải ngoi lên, thoi thóp trên từng trang viết.
Tôi viết để bản thân mình được tự do, tự do vò nặn những suy nghĩ. Nhưng xem tôi đã làm gì kia, tôi chiếm lấy cái phần tự do mà chẳng đích thân tạo ra nó. Trộm cắp, suy cho cùng lại cũng chỉ là trộm cắp, đây không phải những năm 2003, trước và sau đó. Tôi không còn trộm cắp bất cứ thứ gì nữa, tôi tưởng vậy nhưng xem ra những ngày tháng đó ăn sâu vào tiềm thức, nó tạo cho tôi một thói quen, nó như một căn bệnh mãn tính, nó đã trở thành một phần như tay, như chân tôi vậy. Không thể gột rửa chúng, máu tôi ướm mùi mùn.
Thời gian hẵng còn đó, tôi muốn được tự do bay nhảy như một con chim chích, hay xe sẻ, hay một con chim đang liệng cánh giữa bầu trời rộng lớn. Tôi khao khát được bay mà chẳng đặt tâm suy nghĩ tự do là gì. Tôi đâu có phải một loài chim trời. Tôi sinh ra không phải để trở thành họa sĩ, có thời gian chúng tôi được dạy vẽ trên đê biển. Đó là những năm tôi đã để chúng lui lại. Ông là một người lính, ông xuất ngũ khi hòa bình lập lại, trước đó ông là một họa sĩ. Ông không phải dân ở đây, tôi không biết đích xác từ khi nào ông đến và đi, nhưng tôi thấy ông sống ở một nơi cách xa nhà dân, phía dưới cánh rừng phi lao, ông nuôi một đàn vịt ở ao trước, nhà ông là một căn nhà sụp xệ ở thời đó hay chỉ là một cái nán để tránh mùa đông. Nó được dựng bằng những thân cây bạch đàn và lợp bằng những bao tải bùn trộn với lá rừng. Một căn nhà nhỏ đủ để ông tránh rét. Ông biết làm đủ thứ nhưng tôi thấy ông chẳng bao giờ nói chuyện. Người ta gọi ông là người rừng, ông ăn những gì ông trồng và nuôi được, sống với những gì mà thiên nhiên ban tặng. Khi ông đi ngang qua đồn 72, anh lính gác cổng đã soát giấy, ông là lính bộ binh tham gia giải phóng thẳng vào giữa Sài Gòn năm 75, ông chỉ mang đúng một bao lô cóc gồm những vật dụng cần thiết, tay ông ôm một con vịt màu tro. Ông nói sẽ xuống dưới cánh rừng và người lính để ông đi. Về phần tôi, tôi vẫn chưa thể hiểu được vì sao ông lại có nguyên một đàn vịt như vậy. Bằng cách nào đó, ông dạy chúng tôi vẽ. Tôi thấy nhưng bức tranh của ông vẽ trên gỗ bạch đàn, chỉ gồm 2 màu đen và trắng. Ông dạy chúng tôi vẽ bằng than củi, chúng tôi vẽ trên nhưng tấm gỗ ông bào và sếp lại. Tôi không phải đứa học sinh đầu tiên, tôi chỉ biết, mỗi khi vào mùa đông, tiết trời giá lạnh, ông nôi những khung tranh lên trên bờ đê vẽ cảnh mặt trời mọc. Tôi chẳng hiểu ông vẽ sao được, bởi mùa đông thì mặt trời cũng nặn đi đâu mất. Đôi khi tôi dậy sớm vào một ngày trời quang và đi lang thang xuống bìa rừng, tôi thấy ông đã ở đó, ông chọn một khúc đê cao nhất, ông đứng đó tự khi nào, tôi hỏi và để câu trả lời trổng nghoe. Tôi đứng từ xa quan sát ông, ông có biết tôi đứng đó. Tôi chỉ thấy ông đứng và nhìn mãi về phía cuối chân trời, nơi trời và biển giao nhau, một khoảng không mênh mang với tông màu xám nặng lề, biển mùa đông thì khỏi nói, yên ả tới mức bực mình, có thể cảm thấy gò bó chính trên cái rộng lớn vô chừng đó. Điều đó cũng khiến người ta chậm lại, khiến người ta chờ đợi một cách âm ỉ chẳng thốt lên lời. Ông cũng vậy, khẽ khàng, thật khẽ và thật chậm. Tôi chờ đợi trong từng hơi thở. Tôi có thể thấy hơi thở của mình có hình dáng như thế nào, nó dài thượt, trắng đục, cứ chậm rãi mà kéo ra, từng chút, từng chút, chút một, ra mãi cho tới khi nó mờ hẳn đi trong sương sớm đọng lại. Ông cứ như thế, tôi chẳng dám tiến lại gần. Mãi về sau tôi mới được thấy toàn bộ bức tranh của ông vẽ. Chúng tôi xem và cũng lặng lẽ y như lúc ông vẽ vậy, chẳng thốt lên lời. Ông dạy chúng tôi vẽ, chúng tôi vẽ lên giấy gỗ, thực ra là thân gỗ được bào mỏng, dùng than củi vẽ, những mảnh than xốp và bén nhất, ở những ngày đông chúng tôi gói chúng lại thật kỹ bởi những tấm vải nỉ. Khi vẽ sẽ chỉ lấy vừa đủ rồi lại gói cất đi. Than củi không phải loại nào vẽ cũng đẹp, chỉ riêng loại ông đưa chúng tôi vẽ mới thấy mịn nhất. Ông dạy chúng tôi vào mùa đông, tôi được học lớp học cuối mà ông dạy. Ông tập cho chúng tôi vẽ trong buốt giá, tay chúng tôi run lên, chúng tôi cố gắng cầm than củi qua lớp găng len trơn trượt. Tôi là đứa bé nhất, nhưng đó là câu chuyện khác. Những nét vẽ run rẩy, lần đầu tiên tôi thấy ông nói, giọng ông không khàn như cái vẻ ngoài tiều tụy của ông, một giọng nói chắc chắn mà khi vừa cất lên, bất kỳ ai cũng có thể tin tưởng. Giọng rõ nhưng không đanh, ông nói chậm nhưng chẳng hề rời rạc. Một âm điệu như đang cháy, cháy một cách khắc khoải, nó vô hình đã khiến tôi chẳng thể nào quên. Tôi luôn có ý định viết một câu chuyện nào đó mang dáng dấp ông. Nhưng tôi còn quá nhiều điều chưa hiểu về con người này. Ông đi ngay sau cái ngày mùa đông năm đó, năm 2005, khi tôi vào lớp 3.
Tôi nhớ câu ông nói “Hãy cứ dùng những đường nét run rẩy đó để tạc vẽ lên ngoại cạnh, có như thế nó mới bộc lộ được nội cảnh trong cô cậu, các cô cậu hiểu không? Chúng ta không dùng những đường nét hoàn mĩ để vẽ lên những thứ giả dối, các cô cậu hiểu không? càng không dùng cái vẻ bình yên để lấp đi sự thật” , tôi nhớ như in những gì ông nói, mỗi lần nhớ về nó, tôi thấy lại mình đang đứng cạnh tôi của năm 10 tuổi, bàn tay tôi run rẩy cầm nụm than củi đang cố gắng chấn chỉnh từng nét trên mảnh giấy gỗ. Tôi nhìn ông, ông khi đó thật cảm xúc, tôi chưa bao giờ thấy ông cảm xúc như thế, tôi chỉ thường đứng từ xa trông ông vẽ, ngần ngại trước những đường nét.
Đêm đó, chúng tôi thấy ánh lửa phía cuối rừng, tôi tưởng ông đốt lửa sưởi ấm, đêm đó lạnh thật, không phải đông chí nhưng lạnh, chúng tôi thấy ớn lạnh, tôi có thể tưởng tượng ra hình bóng ôm ịn lên từng cành phi lao, tôi thấy chúng đang gào thét, thấy con dao đang lườm quýt trong tay ông, nó sấn sồ vào ánh lửa, không một bóng đen nào có thể thoát. Mắt ông rười rượi, đầu tóc trước giờ buộc ra sau nay cũng xề xòa rối tung trong ánh lửa, thấp thỏm âu lo cùng thân chủ. Một bóng mình hoang mang trong chuỗi mê mụ. Tôi chẳng thể hiểu nổi, tôi thấy run sợ và bỏ chạy. Đêm đó, ông đốt toàn bộ những bức tranh, cả những bức tranh man dại về thời chiến, nhưng thây người ngổn ngang sóng soài trên những đường nét, đốt tất. Nhưng sáng mùa đông yên ả, tựa như tâm hồn ông cũng được bình yên sau những năm tháng binh đao lửa loạn, nay cũng, đốt tất. Một đống tro tàn, sáng hôm sau tôi đến ôm giấy vẽ, trong túi khư khư bọc than củi. Một cảnh hoang tàn tới rợn người, toàn tro, nhơ nhớp ẩn vào trong sương sớm. Tôi còn ngửi thấy mùi khói lồng lặc, nhưng chẳng còn gì cháy nữa, ông đốt tất cả những thứ về ông, tro chỉ vỏn ven trong khu đất ông, không loang đi đâu hết, ông đã dập lửa trước khi rời đi, tôi cam đoan thế. Ông chỉ vừa mới đi thôi, bởi giữa đống tro, tôi còn thấy ấm. Đột nhiên tôi thấy bản thân lạc đi một chỗ đứng, một khoảng thời gian phải chăng đã lỏng lẻo tuột mất khỏi tôi. Nhưng ngày đông thực sự lạnh khẽ tới nay tay. Tôi thổi chút tro tàn cuối cùng, quăng mất tấm vẽ, giấy và than củi vào giữa đống, mặc chúng âm ỉ. Trèo lên con đê, chỗ cao nhất, chỗ ông thường vẽ, thường nhìn, chẳng thấy gì ngoài những làn sương, tôi thấy lạnh và ấm từng dòng ấm trên mặt. Cuộc đời họa sĩ của tôi vừa mới bắt đầu nay đã vụt tắt.
Tôi cố trở thành một nghệ sĩ của những con chữ, tránh xa hình ảnh, tôi không chọn nhạc sĩ bởi chẳng ai quanh tôi biết hát cả, họ hét, hú thì tốt hơn. Tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi những tiếng hú rợn người từ dưới bìa rừng, mãi cho tới khi học lên trung học, tôi mới hết sợ. Vào những trưa hè, trời tối đen, đen đến lỗi làm người ta ngột ngạt, như cái màu đen của trời đất la liếm cả vào cùng hoang mang mê dại của con người ta vậy. Tôi ngồi trên bãi đê trống gần nhà, hướng mắt ra biển, ra những ánh đèn chập chờn xa xa của giếng dầu, người ta nói thế. Như một điểm tựa của đêm xuống, thời đó chỗ tôi thiếu điện, nước thì có đầy, cả giếng. Trời hè oi bức, ngồi trên triền đê cốt cũng chỉ hóng những cơn gió hiếm hoi từ biển thổi vào. Lặng thinh, đôi khi có những tiếng chửi thề của một vài ông chú quá chén. Chửi vợ, chửi con vô tích sự, chứi cái đói, cái nghèo và cả cái hèn. Đôi khi chửi cả trời và đất sao cứ mãi tối hoài vậy. Phải thôi, tới sáng thì mấy ông chú tỉnh cả rồi, biết gì đâu nữa. Chỉ thấy vợ con nằm nheo nhóc một góc, thương quá mới lại gần nhìn vợ, nhìn con rồi tự nói tự nghe “mình tệ thật, đêm qua lại nữa rồi”. Rồi cố gắng làm việc, cái tối về chửi tiếp. Đôi khi có tiếng mè nheo, khóc lóc của những đứa trẻ từ xa. Rồi khi đêm đã gần tới, riếng rắn rết đã rõ hơn, sột soạt mướt qua dặm cỏ. Tiếng chửi đã vơi, tiếng khóc đã mệt lử. Thì lúc này tiếng hú rợn người lại vang lên. Tháng cũng 6,7 cử như vậy. Có lần tôi kinh hãi, người lớn bảo đó là ma hú, tên sao đúng vậy, nó là ma trông rừng, khi đi tuần đêm, chúng hú để đánh dấu chỗ rừng bị hư, những cây bị giớ quật. Cũng có chuyện từ mấy anh chị lớn kể rằng, có nhiều người lạng vạng xuống cuối rừng vào những đêm không trăng không sao đi tới bìa rừng thì bị một cánh tay đen ỉn vô hình kèo vào, từ đó chẳng thấy họ đâu, chỉ nghĩ hóa thành một cây giữa rừng, đôi khi đi vào rừng, nỡ tay chặt hay bẻ một cành, sẽ thấy nhựa chảy ra đỏ ởn, nhợn nhợp. Nhiều cây chỉ cần cạo vỏ cây là thấy lớp dưới đỏ như da người, nhựa ứa ra thẫm rồi vây kín lại, đông đặc như keo. Có người kể giữa trưa vào rừng vơ lá khô thấy những tán cây ngả xuống, quấn quận lại vào nhau, rồi thình lình khi thấy bóng người liền buông ra, như vội vã lẩn trốn sau cuộc tình vụng trộm, tiếng cây đưa êm ả như từng nhịp thở. Những chuyện hoang đường như thế, tôi không tin, nhưng chẳng hiểu sao tôi thấy sợ cái tiếng hú đó. Tôi không sợ thứ gì phát ra tiếng hú đó, tôi sợ chính bản chất nó. Rồi một thời gian sau, chẳng còn ba cái tiếng hú đó nữa, tôi biết, thôn xóm lại mất bóng vài người. Cứ như thế, họ rủ nhau đi tuột vào trong những tiếng hú. Khi lớn tôi hiểu, đó là tiếng hú của sự tha phương, của tình yêu đôi lứa, của sự hẹn thề. Cả một mối ê hề với cái thôn xóm thiếu thốn này. Đã bảo đây làm những năm 2000, sao còn túng quẩn đến thế. Đi là đúng, cứ hú lên rồi đi. Bỏ xứ mà đi. Tôi cũng đi, nhưng không hú. Tôi viết và ịn chúng lên giấy.
Tôi cũng không thể trở thành một người viết lách đàng hoàng, bởi nếu trời cho cái tài viết lách hẳn cũng sẽ cho tôi được trải cái kiếp đời bạc phếch như vôi. Người ta bảo 40 năm cuộc đời, ôi nếu thế thì tôi đã sống được quá nửa cuộc đời rồi cơ đấy, thế mà chẳng viết được bất kỳ cái khỉ khô gì ra hồn. Viết rồi gạch, rồi xé, rồi xóa. Ấy thế mà cứ viết đấy, tôi ở lỳ với đời.
Tôi muốn viết thứ gì đó nhẹ nhàng, những ngôn từ nhẹ nhàng nhưng có vẻ tôi không sinh ra để viết lên chúng, chúng cứ một mực khước từ bản mặt tôi, thấy tôi là trốn lẹ. Tôi muốn viết nhẹ nhàng chứ không phải nặng nề và rỗng tuếch, giống như một viên nước đá. Nhạt nhẽo chẳng để lại gì. Tôi tự hỏi rằng tôi thiếu lý do để viết, thiếu nội dung, thiếu nhân vật, thiếu đủ thứ trên trời dưới đất. Tôi nhớ hồi còn bé xíu, tôi có dịp, dịp gì thì tôi không nhớ. Tôi đi Hà Nội, rồi từ Hà Nội lên Tuyên Quang, rồi hướng ra đất mỏ mà đi, một đoạn đường tôi thấy ai quanh tôi cũng ngủ, chỉ có tôi và bác tài thức nhìn đường xá, chỉ là một màu xanh mãi, nó thẳm cả hai phổi, tiết lạnh vẫn kéo tôi nán lại trên từng quãng đường, những con đường đất. Mọi người nghỉ chân ở Quảng Ninh, mãi trên đoạn cao nhất, tôi lang thang đi dò dẫm ven dường, thấy có một con suối mà một đứa nhóc vùng biển như tôi sẽ thấy lạ lẫm vô cùng. Nước trong nhìn thấy cả thềm rêu phía dưới, cá từng đàn rỉa đụm cỏ ven bờ, tôi thích thú tháo giày bước xuống, tôi ngã chổng bẹp, trơn quá, nhưng tôi không thấy lạnh, nước suối âm ấm và dễ chịu, tôi nhỏm dậy đi đoạn, phần ướt nhẹp trên người lại trở lên giá hơn, cứ đoạn tôi lại ngụp người xuống suối rồi đi tiếp. Tôi ước giá mà mình đừng ngã khi vừa bước chân xuống thì ngon biết mấy, tôi cứ thong thả lội đoạn suối, thích thú với làn nước ấm, vừa đi vừa nghĩ mông lung tới núi rừng, lạ thật đấy. Mãi cho tới đoạn sâu ngang trên đầu gối một gang tôi mới bất giác nhìn, mình đã đi xa quá rồi. Tôi nghe thấy nước chảy róc rách rồi siết dần, tôi ven bờ mà đi tiếp. Một thác nước thẳng đứng, nước đổ siết từ trên cao xuống, ầm ầm lọt thỏm vào giữa núi rừng, vạt nước để lại như muốn đào sâu hơn đoạn nước vừa đổ xuống, bọt bay tung cả bầu trời, ngỡ như sương đấy. Tôi ngỡ ngàng nhìn nhưng tảng nước đổ uỳnh xuống, thích thú với âm thanh mang lại, tôi khát, uống một ngụm nước, thứ ngước kỳ lạ ngọt hơn cả nước giếng đào. Tôi ngồi trên mỏm đá ven bờ, nước đã lấn ná lại gần, không, nó vẫn luôn dập dệnh như thế, chừng nào còn đổ ào, chừng đó còn dập dềnh. Tôi thò chân xuống vụng nước, chỗ này mát chứ không ấm như phía dưới suối. Có thể hồ nước chỗ này đã đọng nước lại rồi mới sinh nhiệt, sau đó tỉ tê vài dòng xuống phía dưới kia. Tôi nhận ra nhánh suối đã men theo trước đó chỉ là một nhánh bé xíu, có một nhánh như dòng sông khát, nước cứ vậy chảy ào xuống. Đung đưa bàn chân trong nước, tôi ngả người lên gềnh đá. Tôi hồi đó còn nhỏ, nhưng những cảm nhận của tôi chẳng hiểu vì sao lại đậm đến vậy, khiến giờ tôi vẫn có thể nhớ lại rất rõ. Tôi ngủ quên trên tảng đá, người ta tìm thấy tôi ở đó sau nửa giờ, vì họ cũng ghé qua đây để đi lên cao tiếp. Tôi lẽ ra sẽ bị một trận đòn xưng đít, nhưng thôi rồi, tôi sốt cả một tuần sau đó. Mãi khi về lại nhà, tôi vẫn phải thường xuyên tiêm tới tiêm lui, tui ựng cả hai cánh tay, nó cứng đơ, tôi cầm bát cháo ăn mà cứ như có hàng ngàn cây kim cùng chọc vô bắp tay tôi cùng một lúc vậy. Hết tay rồi đến mông, ông ngoại tôi là bác sĩ quân y, với ông có lẽ tôi là một thất bại của nghề ngiệp trong hơn ba bốn chục năm hành nghề, tiêm mãi, chích mãi không hết bệnh. Tôi tiêm thuốc gần như một tháng ròng, mông sưng húp, thuốc sau đó thì cứ gọi như là uống suốt mùa. Cũng có lẽ vì tôi uống nhiều kháng sinh quá lên chẳng lớn nổi, cũng có thể nhờ thế mà tôi mới nhớ được khoảng thời gian đó.
Tôi muốn câu chữ của tôi như vậy, nhẹ nhàng như tôi hồi đó, nhẹ nhàng ngả lưng trên gềnh đá nằm, lắng nghe tiếng róc rách ẩn sau tiếng thác đổ cuộn, rồi chẳng biết như thế nghĩa là ra sao, tôi dịu vào giấc ngủ. Dĩ nhiễn sau đó là cả mớ thời gian khổ sở với hai cánh tay và bờ mông lỏng lẻo.
Phải chăng mớ bi kịch tôi trải qua sau đó, khi tôi lớn lên đã khiên tôi không còn thể nhẹ nhàng nữa. Tôi không chắc, bản thân tôi có bị thay đổi, bị hàng hóa không. Tôi suy nghĩ về những điều xảy ra. Có thể những thứ ung nhọt còn lại đã góp phần định hình lên con người tôi. Điều đó thì thật tệ, giờ đây tôi xới tung nhận thức của bản thân để tìm lại cái con người đã từng là tôi. Chúng sâu hoẳm, tân sâu, sâu vô chừng vô hạn, nhưng tôi biết nó tồn tại.
Thế giới sẽ thay đổi bởi một nụ cười của ai đó, tôi cũng vậy. Sẽ vần mình quanh sự hờn dỗi của em.