Gom nhặt những mãnh vỡ thuỷ tinh
Trầy xước tay ta chẳng hay biết
Rướm máu đấy, chỉ bật cười
Thì ra đau không hẳn là đổ máu
Lặng người đi khi tim này đau nhói
Mong làm chi một lời sẻ chia
Nhớ làm chi một bóng hình xa
Buồn làm chi một ký ức không tên
Nay ngồi đây khói thuốc làm bạn
Điếu thuốc tàn bơ vơ mỗi mình ta
Nhắm mắt qua đi vết cắt trong tim
Thương làm chi để nhận đắng cay
Nước mắt trào mình ta với ta
Khóc một mình như kẻ điên dại
Ai thấu ai nghe chỉ mỗi ta
Thôi dừng lại đi, con tim này chẳng còn nơi nào lành lặn nữa rồi.















