“Tham lam là muốn lấy phần hơn, phần nhiều, lấy cả phần không phải của mình nhằm mục đích làm lợi cho bản thân” (Nguồn: từ-điển.com)
“Vừa rồi bên CLB mời con gián về xong giới thiệu ả là “Cựu đội phó đội văn nghệ trường ấy”.
Đúng là chuyện hài nhất trong năm 2022 này mà Mèo ngốc từng được nghe. Hay thật, chắc cũng phải có người nói như nào chứ thành viên CLB làm gì có quyền mà phong cấp bậc cho con gián như vậy, mà không ai phong chắc là mình tự phong, chứ nó nhớ tự thuở chí kim chưa thấy con gián làm đội phó đội hồi nào.
“Uầy Mèo ngốc biết sao không? Ngày xưa lúc tụi em thi FLM pháo hoa ấy, tự dưng bọn em thấy bất ngờ lắm luôn. Kiểu bà gián trước giờ nết làm việc có ra gì đâu, mà tự dưng đoạn đó chị TP cấn đi coi thi cả tuẩn, cái là bà gián bỗng nhiệt tình đột xuất, kiểu chăm lo hỗ trợ cho đội nghiêm túc đến nỗi mà ai cũng thấy chị ta cứ như 1 leader thực thụ ấy! Em và mọi người cũng thắc mắc lắm, em bảo “ai chứ bà gián chỉ làm những gì bả thấy có lợi cho bản thân bả thôi, chứ có lợi cho tổ chức của người khác đứng đầu thì không bao giờ, bả là loại người chỉ biết nghĩ đến tiền và bản thân thôi!””
“Lúc đó TP đã nói với cả đội là sẽ đi du học chưa?”
“Rồi chứ! Hồi đó FLM xong 1 tháng là TP đi ngay mà, cơ mà khi ấy thấy chị ta như vậy tụi em cũng chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ nghĩ đơn giản là “Chà chắc là cuối cùng bà gián cũng đã trưởng thành, cũng ra dáng đàn chị rồi” thôi, cơ mà sau đó ngồi xâu chuỗi lại mới thấy, hóa ra chị ta đã âm mưu chiếm quyền từ lúc đó luôn rồi.”
Ra là thế, ngày ấy nó không có mặt ở đây nên cũng chả hề biết cái kế hoạch của con ả hóa ra đã được bắt đầu từ rất lâu rồi. Kể ra thì cũng thành công đấy chứ nhỉ? Nhân cơ hội đội trưởng chính thống đi du học, ngang nhiên chiếm quyền, đưa chị em “guộc” của mình lên làm đội phó đội trưởng bù nhìn, để các em làm leader bao nhiêu năm chẳng 1 ai biết đến, thay hết tổ hợp, thay luôn mẫu áo đội, bản thân chả giữ 1 chức vụ gì chính thống trong đội nhưng vẫn ngang nhiên lấy tên của đội văn nghệ trường đi diễn trong những show bên ngoài, đem cái tên của 1 tổ chức nhà nước đi trây khắp thành phố trong khi bản thân chẳng hề có tư cách để sử dụng cái tên đó, rồi nhờ đó mà nghiễm nhiên trở thành leader (tự phong) của đội để đàn em kính phục và nể sợ.
QUẢ LÀ THAM LAM 1 CÁCH THÀNH CÔNG.
Cái tính từ “tham lam” sử dụng cho con gián trong trường hợp này thì ai mà dám cãi nữa kia chứ. Một kẻ sử dụng mọi thủ đoạn để giành lấy thứ vốn dĩ chẳng thuộc về mình, xong chắc cũng quên mất trong quá khứ vị trí của mình trong đội như nào để tự xưng là “Cựu đội phó” luôn mới hay.
“Em có nói với chị TP nhiều lần rồi, em bảo nếu là em thì team của em dù chỉ có 4-5 người sẽ không bao giờ chứa loại người nết làm việc như bà gián chứ đừng nói là chương trình lớn như FLM. Nghĩ gì đi tập đi diễn không bao giờ đúng giờ, đi chạy chương trình cũng để mọi người chờ dập cả mặt, trong khi bản thân thì lên tháp, không tới chạy để mấy nam đứng dưới không không như mấy đứa khùng thế đấy. Em với mọi người đều tức lắm, nhưng vì chị TP là leader mà chỉ không giận, nên em với mọi người cũng nhịn thôi chứ làm sao mà đuổi bà gián ra khỏi đội được.”
Nó nghe xong chỉ cảm thấy buồn cười, âu cũng chả trách được, cứ nghĩ bản thân mình trên cơ người khác, có mỗi mình làm được những cái khó nên tự động cho mình cái quyền bắt người khác phải chờ phải đợi. Mà buồn cười ở chỗ là mọi người cũng dần quen với cái nết đó của con ả nên chẳng ai nói gì, mà có khi họ cũng nói rồi nhưng cảm thấy thật phí hơi với những kẻ đầu đất, nói như nước đổ đầu vịt chả thay đổi được gì nên thôi. Mà nó nhớ lại thì ngày đó con ả không ít lần thể hiện cái nết làm việc “thượng đẳng” trong các show nó gọi, nhưng chả hiểu sao chính nó cũng dần quen với sự thật rằng con ả là kiểu người như thế và cho ả những đặc quyền còn hơn cả những thành viên nghiêm túc khác, kiểu đi tập thì luôn đi trễ, chạy chương trình không thèm lên nhưng nó vẫn cho ả đứng first line center thế đấy.
QUẢ THẬT CON Ả LUÔN LÀM TỐT VIỆC NÀY, CÁI VIỆC THAO TÚNG TÂM LÝ NGƯỜI KHÁC ẤY.
Cơ mà tất nhiên, gieo nhân nào thì gặt quả ấy, cái nết làm việc như vậy nên lời nói ra làm gì có ai tôn trọng. Thử hỏi những người cùng thời có ai mà coi trọng cách làm việc của con ả? Bản thân mình không tôn trọng giờ giấc của người khác thì khi người khác đi trễ làm gì mà có quyền chỉ trích người khác được? Có điều cũng chỉ là với lứa tụi nó thôi, chứ với mấy em thì lại khác.
“Tụi em hồi năm 1 năm 2 cũng đi đúng giờ chứ bộ, nhưng mấy anh chị có ai đi đúng giờ đâu mà giờ chửi tụi em sao phải đúng giờ show chị Mèo ngốc trong khi những show khác của chị gián thì đi trễ, em đi tập với chị Mèo ngốc 4 buổi chỉ có đi trễ buổi nào đâu mà bắt tụi em đi trễ được?”
Câu chuyện kể ra phải nói là ai cũng cười *a, cái định lý đơn giản như thế mà cũng không hiểu để đàn em cười chê sau lưng. Bởi thế, đâu phải cứ có cái quyền trong tay là sẽ được tất cả các em tôn trọng đâu nhỉ?
“Em nói thật với Mèo ngốc nha, bà gián có tài năng thì có thật đấy, chứ chả có 1 xíu gì cái gọi là năng lực quản lý luôn, mà em cực kỳ ghét người nào có nết làm việc kiểu đó. Em thà làm việc chung với 1 người dốt, chậm, không có tài, nhưng ít nhất họ cũng đi đúng giờ và thể hiện thái độ nghiêm túc trong công việc còn hơn là làm việc với kiểu người không biết tôn trọng người khác như chị ta”.
Nó thì chỉ thấy buồn cười liên tục, gọi chung là, bản thân nếu thật sự có năng lực thì đã có được vị trí leader từ lâu rồi. Chả cần phải là leader của đội văn nghệ, nhưng hình như nó chưa thấy có tổ chức nào đưa con ả lên làm leader nhỉ, chẳng hạn như CLB **** ấy.
“Ngày ấy tôi là người đưa LTN lên chứ đâu, dù về kĩ năng khiêu vũ LTN thua xa con gián, nhưng cái nết con đó ai mà dám đưa lên trưởng mảng, con đó thậm chí không xuất hiện trong những option mà tôi nghĩ đến luôn ấy”. Mẹ bỉm nói với nó.
Bởi thế đấy, trong thời đại của chính mình thì chả chứng minh được bản thân với bất kì ai hay bất cứ tổ chức nào, đợi đến khi “thời ghẻ” đến - tất cả những người đồng trang lứa đã đi khỏi mới thừa cơ thể hiện quyền lực thâu tóm đàn em (vì đàn em làm gì dám ý kiến) rồi nghiễm nhiên ngồi lên vị trí chẳng phải của mình trong suốt mấy năm trời (và chưa hề có dấu hiệu từ bỏ). Cái này chắc nên gọi là…
“Thế chứ chị ta tự hào lắm chị ơi, đi đâu cũng khoe quanh bảo “Em có kinh nghiệm diễn chương trình TSV được cả chục năm rồi ấy”, em nghe mà em dị dùm luôn!”
Vậy nên mới có câu “Nếu bạn không ngại thì người khác sẽ ngại dùm bạn” ấy. Cái chuyện con gián không biết dị là định lý muôn thuở rồi nhưng có vẻ đám nhóc này vẫn chưa quen cho lắm. Buồn cười thay một thời đại của lớp trẻ lại để cho một kẻ chẳng có tư cách gì cầm đầu kiểm soát và thao túng. Thương thay! Thương thay cho một thế hệ! Mà tội nghiệp nhất chính là những đàn em của nó, những em nhỏ nằm trong cùng ngôi nhà D*L*.
“Mỗi lần tụi em đi tập toàn bị khịa bọn DL thế này thế kia, rồi còn nghe bả còn nói nửa đùa nửa thật với HM là “Mấy cái đứa DL ni loại hết đi”, chị thấy từ sau lứa tụi em còn có đứa DL cứng nào trong đội trường đâu có? Bà đó cay bên DL mình biết không biết bao nhiêu vố mà Mèo ngốc ơi, bả bị DL bên mình chơi cho mấy vố từ vụ LLN không thắng được tập thể, cũng chả ăn được cặp X-S này, mà vụ đó buồn cười ghê, X với S chưa bước ra thôi là thấy giải rồi không biết cay là cay cái gì nữa, rồi vụ chị Su hào dắt đội DL đi thi nhảy nè, rồi mấy vụ gây với bé Đ, thêm cả vụ thi tiktok vừa rồi nữa, tức lòi bản họng ấy chứ!”
“Vụ của Su hào là như nào ấy?” Nó thắc mắc.
“Cuộc thi đó trường gửi xuống nhưng bên đội không ai thèm đi, đến lúc nhờ c Su hào lead đội DL có sẵn đi thi, cũng lấy tên khác rồi nhưng vẫn bị mấy chị đó chửi “lấy tư cách gì mà dám qua mặt mấy chị đi thi?” Lúc tụi em đưa tin nhắn qua cho cả đám bên chị Su hào xem mà ai cũng điên hết cả người luôn ấy chị, từ đó là coi như xa cách luôn đấy.”
“Rồi xưa em thấy bé T nhảy đẹp quá nên gọi vào đội luôn thì mấy người đó không chịu, bắt nó phải đi cast lại riêng 1 buổi mới cho vào, vậy chứ lúc nào cũng đi khoe “Ui chị đây không cần tuyển vẫn được vào đội nhé bla”, thấy mà chán!”
“Còn vụ chị ta trách em trên bàn nhậu nữa, nghĩ sao ép em dựng bài cho cả đội thi nhảy trong khi bài đó em chưa dựng xong nên chưa muốn tung ra, chị ta ép quá nên em phải dựng qua loa, đem đi thi được có giải Nhì, xong diễn lại bài đó đêm TSV cái chị ta trách “Giá mà hôm thi em cũng dựng tốt như đêm TSV này thì bên mình đã Nhất rồi chứ không phải Nhì”, thua luôn ấy chị!”
“Đã thế chị ta còn đòi vào bài của em nữa, trong khi ngay từ đầu em tính đội hình có ý đồ cân bằng cả nam và nữ rồi, thế mà lấy lí do là “Dù sao tụi chị cũng lỡ tập bài này rồi em cho tụi chị vô đi, bài cuối chị muốn có full đội”, làm em phải gọi thêm anh Ng về tập rồi thay đổi bài lại nữa, cạn lời luôn!”
Nhìn tụi nhỏ bức xúc kể ra 1 đống “bể phốt” mà nó ngao ngán thay, có những cái “phốt” đúng là lố lăng vượt qua sức tưởng tượng của nó luôn rồi. Có người đã đứng nhầm vị trí không phải của mình lại còn một tay che trời, muốn tất cả mọi người phải cung phụng ưu tiên mình, gây khó dễ cho đàn em mà vẫn cứ tự hào với chức quyền hư vô của bản thân.
“Ui mệt lắm chị ơi, Đ hay nói em “Giờ có nên cho bà gián vô bài không ta? Cho vô thì phải xếp center, mà không cho vô thì không được”. Mà hôm nào xếp chị ta đứng rìa phát ấy à, là thôi đứng nhăn cả buổi, mấy đứa sợ quá hôm sau phải xếp lên trên lại, tội nghiệp vãi!”
“Rồi mấy hồi kêu anh Khói về tập bài cho, bà đó có theo được nhịp của anh Khói đâu, xong tự chế lại theo nhịp mình bắt mấy đứa phải theo, xong còn chê anh Khói tập thế này là sai rồi, bả mới đúng, ui mẹ ơi nghĩ không ra!”
Nó thấy hài hước thật ấy nhỉ? Show ngoài có thiếu đâu mà cứ phải bu về diễn show trường cho bằng được, rồi chen vào đứng vị trí center first line thay cho mấy em? Mà âu cũng phải thôi, chỉ có về trường diễn mới được mấy em cung phụng mấy em nể mặt, mới tự xưng mình là “Cựu đội phó” được chứ show ngoài xưng ra có ai quan tâm? Cũng chả có ai cấm cựu sinh viên về diễn, nhưng nếu có óc suy nghĩ biết vị trí của mình ở đâu thì để riêng mấy em những tiết mục riêng, còn mình bỏ tiền ra thuê đồ, bỏ chất xám ra dựng nguyên 1 bài riêng cho cựu sinh viên diễn thì có ai dám nói năng gì? Mà trường cũng đâu có nghĩa vụ bỏ tiền ra thuê đồ trả công cho 1 cựu sinh viên diễn cho trường dư tận 1 cái niên khóa? Mặt dày tới độ suốt ngày bắt mấy em đứng tên trong danh sách diễn dùm kia, chứ sinh viên ra trường làm gì còn tài khoản trường để nhận lương? Buồn cười hơn nữa là chương trình lớn nhỏ gì trong trường cũng mò mặt về cho được? Nếu mà vậy thì đội văn nghệ đưa cho hội cựu sinh viên quản lý luôn chứ hội sinh viên gì nữa, hài hước thay nhìn lên buổi lễ khai giảng mà không coi ngày chắc tưởng là lễ khai giảng của 3 năm trước không ấy!
KẺ NGU DỐT VĨNH VIỄN LÀ KẺ KHÔNG BIẾT VỊ TRÍ CỦA MÌNH Ở ĐÂU MÀ CÒN SUỐT NGÀY RA VẺ.
“Em đi diễn chung với mấy anh mấy chị bên đội trường mà không có bà gián đó là mấy anh chị xúm lại nói xấu chị ta ngay, cả mấy a CC với CĐ đồ luôn ấy!”
“Ui tụi em hay CC CĐ mà cấn show riêng không nhận show chị ta 1 phát là hôm sau tập bị khịa liên tục ấy chị! Bảo bữa nay có show riêng đồ kinh ha các thứ, nói khó chịu lắm!”
“Chị ta còn viết nguyên một bài bảo tụi em là thành viên chính mà show cưới bả giao xuống không nhận để bả phải đi kêu cộng tác viên nữa kia.”
“Ủa chứ ai là thành viên mà ai là CTV?”. Nó thắc mắc
“Đó đó chị, em còn không biết em là thành viên chính trong show chị ta luôn ấy, nào giờ tưởng mình CTV không à.”
Mà buồn cười là, cái luật nào bắt thành viên đội văn nghệ trường phải nhận show ngoài trường ấy nhỉ? Ảo tưởng mãi cái thành quen, nghĩ show của mình đưa xuống cũng là show trường nên ép tụi nhỏ phải nhận bằng được hay sao ấy.
“Mà hài lắm chị ơi, không có người thì đừng có nhận show đông, cái show quần què gì hô bao nhiêu người cũng nhận, mấy đứa nam tụi em không đi thì bị chửi, chửi không được thì chuyển sang năn nỉ. Mệt, mấy ngày nay em đăng trăn trở suy nghĩ cách làm sao để out khỏi cái group đó mà chưa nghĩ ra đây.” Cậu nhóc bức xúc nói.
Bởi vậy ra vẻ cho lắm, để rồi bị nguyên 1 lứa đàn em chê cười nói xấu sau lưng mà vẫn cứ tự hào nghĩ mình làm việc này nọ và ra gì lắm. Nó nghe tụi nhỏ kể cái vẻ cay cú đợt show trường nó lead (nên ả gián không được join vào), xong con ả khịa tụi nhỏ này nọ rồi chạy sang rình rập coi nó tập mà nó cười muốn bể cả bụng. Sao phải cực thế nhỉ? Từ sau lần block con ả xong nó chả bao giờ vào xem FB con ả lấy nửa lần, tiết mục có con ả diễn nó xin phép không xem luôn cho đỡ bẩn mắt. Cơ mà rốt cuộc là ả muốn ăn bám cái ĐHĐN này đến khi nào nữa nhỉ? Bao giờ thì mới nghĩ đến việc truyền lại cho thế hệ sau vậy trời hỡi? Nó nhìn tụi nhỏ đến cả 1 buổi nhậu liên hoan sau chương trình cũng không tham gia được trọn vẹn, 9h tối phải vác cái thân say xỉn qua tập cho con ả đến 2h sáng, rồi còn bị chửi là “nghĩ cái chi trong đầu” bla.
Ôi bạn ơi show báo trước 1 tháng mà chỉ báo ngày diễn, còn lịch tập thứ 2 tập Chủ nhật mới báo, tụi nhỏ nó lên kèo đi chơi từ trước thì có gì sai mà ăn không được phá cho hôi đi chửi tụi nó vậy? Người ta xin off không cho, xin qua trễ cũng không cho, đứng trên đầu trên cổ mấy em một hồi cái nghĩ mấy em không có việc gì khác quan trọng hơn việc đi show cho bạn hả bạn? Nghe tập từ 9h tối đến 2h sáng, rồi 6h tối đến 12h khuya mà tưởng mỗi bài 1 triệu rưỡi chứ không phải 150k -200k ấy!
“Cơ mà tụi nhỏ đó cũng hay nhỉ, làm gì mà phải phụ thuộc vậy? Khó quá bỏ đi, xem tụi nó thiệt hay con mụ đó thiệt biết liền!” Một cậu nhóc đàn em nó thắc mắc, mà không chỉ mình cậu ấy, nó đã nghe câu này từ trên 5 người thốt ra rồi.
“Thì bây giờ tụi nó chưa có định hướng gì xa, có show có tiền trước mắt thì đi thôi, đi riết thì quen thành ra gọi show gì cũng đi.” Cá hề đáp.
Nó cũng có cùng suy nghĩ với Cá hề, thật ra suy nghĩ của tụi nhỏ cũng chả có gì khó đoán. Nếu như ngày xưa ở thời đại của nó, nó và những người bạn cùng thời đều có những hướng đi riêng nên cái việc chạy show chỉ là việc phụ, trái lại ở thời đại này, cứ 2-3 ngày lại có show 1 lần, việc đi tập hằng đêm với ả gián cứ như là đi làm hành chính. Một hồi việc này trở thành thói quen, 1 nếp sinh hoạt hiển nhiên của tụi nhóc. Chưa kể show ngoài đã nhiều, show trường show lớp cũng chực chờ sẵn kêu về ngày một: 3 ngày 1 show nhỏ, 7 ngày 1 show lớn, lâu lâu lại có vài show đặc biệt tầm 5 đến hơn chục củ, lịch tập lịch diễn phủ kín mít như vậy thì làm gì có thời gian lo nghĩ đến con đường tương lai hay định hướng ổn định này nọ?
“Em thấy thời của chị Mèo ngốc ai cũng giỏi, chị TP, anh PP, anh B, anh TH ai nấy đều giỏi hết, sao tới cái lứa tụi em lạ ghê ấy!!??” Một cậu nhóc trong đội thắc mắc.
“Mèo ngốc ơi có gì khó hiểu đâu, ngày xưa lứa của tụi em nhìn các anh chị giỏi giang như vậy, thì buộc tụi em cũng phải cố gắng theo thôi! Chứ giờ chị Mèo ngốc, chị TP, anh PP ai cũng đi du học, anh B với anh TH thì nỗ lực theo đuổi sự nghiệp của mình, là anh chị đã đưa tụi em vào cái guồng như thế khiến tụi em phải phấn đấu để không thua kém các anh chị! Chứ bây giờ người đứng đầu tụi nhóc như nào thì tụi nó cũng y như thế ấy thôi trách sao được, đâu có ai đàng hoàng làm gương cho tụi nhỏ đâu!” NN đáp lại.
Đáng tiếc thật nhỉ, một thế hệ đang bị đầu độc mục rữa từ bên trong mà chẳng được mấy ai nhìn thấy. Nó tự đặt mình vào vị trí của đám nhóc, thử hỏi mối quan hệ chỉ quanh quẩn trong một hội nhóm có tư tưởng ngang tầm nhau, cũng chỉ ở 1 lĩnh vực cố định thì làm sao tư duy có thể hướng ra những ngả rẽ cao hơn, xa hơn? Làm sao có thể mở rộng vòng kết nối, gặp được những người tài giỏi mở ra những hướng đi mới cho cuộc đời mình? Chưa kể là với cái mức lương diễn viên tầm hơn chục củ 1 tháng như vậy, giờ chuyển sang làm một công việc ổn định nhưng mức lương chỉ tầm 4-5 triệu cho 1 sinh viên mới ra trường, thử hỏi đứa nào mà chấp nhận? Đã thế đi làm thì phải chấp nhận hòa mình vào văn hóa của 1 tổ chức, phải nghe người ta la rầy mắng chửi, phải chấp nhận làm những công việc ngày 8 tiếng đồng hồ vô vị. So với việc đi diễn thì gặp toàn người quen, đi tập đi diễn gì cũng đầy những tiếng cười đùa vui vẻ, lại còn được đứng ở vị trí center first line, được thỏa mãn với đam mê, lại luôn có được cái cảm giác đứng trên người khác như vậy, thử hỏi đứa nào mà bỏ được?
Tiếc thật nhỉ? Nó không biết liệu gia đình của tụi nhóc có lo lắng khi nhìn thấy tụi nhóc như vậy hay không? Nhưng nếu nó có con, con của nó học đại học xong 4 năm ra trường ngoài đi nhảy nhót ra chẳng hề có công việc nào ổn định chắc nó cũng phải suy nghĩ lắm. Theo đuổi đam mê cũng tốt thôi, nhưng chí ít thì nên làm chủ hoặc làm thầy, chứ không phải làm “thợ”, làm “lính”, làm “công cụ” giải trí và làm giàu cho kẻ khác. Nực cười thay, con ả Gián như con ong chúa vậy, sau khi kiếm 1 công việc tương đối ổn định, hưởng đủ các chế độ lao động, lương cố định hằng tháng vâng vâng thì chỉ cần lên kế hoạch cho các con ong thợ chạy show đem tiền về cho mình. Nó tự hỏi, nhưng nhóc “ong thợ” đó có bảo hiểm xã hội không? Nếu có những trường hợp tương tự như đại dịch xảy đến liệu tụi nhóc có được đồng lương hỗ trợ nào không? Hay tính xa hơn ví dụ sau này các chế độ thai sản nghỉ đẻ tụi nó sẽ được hưởng như nào?
TẤT NHIÊN LÀ CHẲNG CÓ 1 ĐỒNG CẮC.
Một tổ chức vốn dĩ chỉ là một nhóm tự phát dựa hơi của 1 tổ chức nhà nước sẵn có, cầm đầu bởi 1 kẻ chẳng có chút quyền lực chính thống nào thì lấy đâu ra các chế độ chính đáng cho thành viên trong tổ chức? Cái lợi và phần tiền lớn nhất đương nhiên vẫn rót vào tài khoản của con Gián chúa, còn tụi nhỏ thì cứ miệt mài cày cuốc làm giàu cho kẻ khác, trong lòng vẫn vui vẻ nghĩ rằng khoản tiền mình có được hiện tại là lớn lao, chẳng buồn nhìn lại xem bạn bè đồng trang lứa đã bay đến vị trí nào rồi.
Mà nhắc đến vụ tiền show mới nhớ, ngày đó nó nhớ con ả có kể nó vụ 1 đàn em bật lại khi nhận lương từ ả. Ả nói với nó rằng show đó cả 2 đi tập cho họ, tiền ả nhận nhiều hơn là tiền công “lăn lộn trong nghề bao năm của ả”.
Ừm nói thế thì đúng là cũng không sai, nhưng nó có chút thắc mắc là cái “công lăn lộn” đó chính xác trị giá bao nhiêu?
“Làm gì có chuyện cả 2 cùng tập hả chị? Show đó chị Gián kêu cò thôi, còn em lên nhạc, dựng bài, tập cho họ hết từ A đến Z, xong đến lúc họ đưa tiền tươi 2 triệu rưỡi, em đưa chị gián cái chỉ đưa lại em 750k tiền tập, cộng thêm 100k tiền dựng bài nữa là 850k! Em sốc quá nên mới nói lại là “công sức em xứng đáng nhiều hơn như này”. Vì em thật sự ấm ức em làm hết nhưng số tiền em nhận được còn không bằng 1 nửa của chị ta nữa!”
Cha mẹ ơi đến đây thì cả nó cũng sốc muốn rớt ghế chứ đừng nói là con nhỏ. Nó há hốc mồm ra không tin nổi, lần đầu nó thấy có người ăn tiền cò mà ăn gần 70%, “công lăn lộn” này kể ra cũng nặng thật, nặng ví người có công ấy! Thật sự con gián luôn khiến nó mở mang tầm mắt mà!
“Mà em thấy mặt bà đó có ăn sân khấu đâu, như chị Su hào, chị LQ với chị Mèo ngốc em đều thấy sáng sân khấu chứ bà đó em thấy tối thui”. Một cậu em khóa dưới nói với nó và Cá hề.
“Gớm hôm trước tao thấy nó nè, gớm kinh khủng, cái đầu vàng chành mà lộ ra chân đen cả đoạn nhìn dơ vãi, mặt thì hóp rọp 2 con mắt thâm đen, tao thấy mà kinh luôn!” Cá hề nói.
Gọi chung thì sáng sân khấu thì ngày xưa cũng có chứ không phải không. Cơ mà ông bà ta có câu “Tâm sinh tướng” ấy mà, ngày xưa đứng diễn đúng vị trí đúng thời đại của mình, tâm chưa đục thì đương nhiên mặt vẫn sáng. Còn giờ có còn trẻ đẹp như ngày xưa nữa đâu, hơn các em cả 1 niên khóa nhưng vẫn ảo tưởng mình xinh tươi mơn mởn như trước để tranh center first line với mấy em, cộng thêm cái bụng dạ đen hơn cái nồi hắc ín thì mặt nào sáng cho nổi. Chân lý đơn giản vậy chứ không phải ai cũng hiểu mới khổ.
“Mà đúng là… “CHẢY MÁU CHẤT XÁM” chị nhỉ?” Cậu em tiếp lời.
“Chảy máu chất xám” – câu này cũng hay ấy nhỉ? Nhưng nó thì thấy câu “NƯỚC CHẢY RUỘNG NGOÀI” phù hợp hơn. Cậu nhóc này chẳng biết gì về chuyện ân oán của nó với cặp đôi nam nữ chính cả. Cơ mà rõ là chuyện nực như vậy thì ai cũng thấy chứ không mỗi nó thấy. Nó thấy câu chuyện này khá giống chuyện “Mị Châu – Trọng Thủy” ấy, cơ mà kẻ bán nước cho kẻ thù ở đây là Trọng Thủy chứ không phải Mị Châu, sợ nhất vẫn là kẻ quên mất nguồn cội của bản thân mà giúp đỡ cho kẻ thù của “quê hương” mình một cách vô tri như vậy đấy. Ấy vậy mà nó vẫn nhớ như in có người từng nói với nó “Nếu bạn thích một người thì bạn phải đối xử tốt với người đó và cả những người xung quanh người đó nữa”. Thế chứ nó thấy đàn em DL của nó đang không được đối xử tốt lắm đâu, chứ mà tốt thì đâu có kể phốt 3 ngày 3 đêm nó nghe không hết như thế.
“Ui mấy bữa em gặp chị ta lúc đi diễn nè, vì nhỏ hơn nên em cũng chào đàng hoàng, thế mà con mẹ đó liếc 1 phát xong quay đi, gớm dễ sợ. Thế mà đến lúc có cả vũ đoàn em tập thì con mẹ xông vào hỏi “Ui ui đang tập gì rứa?” làm như thân lắm ấy!” Bé Cói nói với nó.
Câu chuyện này nó cũng từng nghe bé D kể với nó cũng khá tương tự: “Bà đó kinh lắm chị ơi, chỉ tỏ vẻ nhiệt tình thân thiết với mình trước mặt mọi người thôi, bình thường có đông mấy anh xung quanh là chạy tới hỏi thăm rồi nói chuyện với em nhiệt tình lắm, tới hồi mà chỉ có 2 đứa ấy à, em chào không thèm nhìn cái mặt luôn!”
“Mà chị biết sao không, bữa em đi diễn gặp bà đó, nết bưa không thể tả, trời mưa to xong con mẹ mặc nguyên cái áo mưa đi qua sảnh cưới đi thẳng vào nhà vệ sinh rồi cởi áo mưa treo cái ạch chỗ cửa ra vào, xong nguẩy đít đi diễn, làm tụi em ở lại bị cô lao công vào chửi quá trời vì thiếu ý thức, trong khi cái nhà vệ sinh đó là cả khách và diễn viên dùng chung” Bé Cói bức xúc kể.
“Ối dời ơi, chứ sao bình thường thấy hay share mấy bài ý thức cao lắm mà, thể hiện ta đây có văn hóa các kiểu, sao ở ngoài nết như l*n trệt dưới mương vậy?” Cô giáo nói với nó.
Haha, nó cũng thấy hài, bởi vậy người ta mới có câu “Kẻ hay nói đạo lý thường sống như l*n” chẳng bao giờ sai. Suốt ngày sống lỗi nhưng lúc nào cũng tự cho là mình là nhất, mình chẳng sai gì nên mọi người đều phải cung phụng mình.
“Người thì không đủ tinh tế mà cứ bắt người khác lúc nào cũng phải tinh tế với mình, người ta không làm thì khịa, thì chửi, trong khi bản thân xem thử đã đủ tinh tế chưa mà bắt người khác phải như này như nọ? May mà hôm đó bên nam bị khịa dữ quá nên mới làm, chứ không làm thì không biết còn bị chửi bị lẫy cỡ nào nữa?” Một thành viên bày tỏ quan điểm.
Cái câu chuyện dịp lễ hay ngày đặc biệt chúc hay không chúc, tặng hay không tặng âu cũng chỉ là tinh thần tự giác của mỗi người thôi. Người ta không chúc đơn giản là quên, hoặc có khi người ta chẳng coi trọng tới mức đó để nhớ, thiếu thốn lời chúc với quà cáp quá hay sao mà phải đi khịa, đi đòi, đi dạy khôn đi bắt người ta phải làm cho bằng được. Cứ cho bản thân là quan trọng xong tự mặc định người khác phải làm này làm kia, người ta không làm thì chửi thì khịa, sống gì mà thiếu thốn tình cảm ghê. Bớt ảo tưởng vị trí của mình trong lòng người khác đi có khi sống dễ thở hơn đấy.
Cơ mà nói chung là Trái Đất quay quanh Mặt Trời chứ không phải quay quanh hành tinh mang tên Gián Gián. Sống lỗi mà đòi đời êm ả sao được Gián ơi Gián à, gieo nhân nào thì gặt quả ấy thôi, quả này thì có hơi khó nuốt, không biết là quả gì mà cay cay thế nhỉ?