ĐÁNG TIẾC KHÔNG PHẢI ANH, BÊN EM TỚI TẬN CÙNG!
Dịch : @baosam1399
1. Quan tâm một người là phải dùng phương thức mà người ấy có thể tiếp nhận được.
2. Mẹ muốn nói với con rằng, một người đàn ông đối tốt với con, đối tốt với tất cả những người xung quanh con, thì người này đáng để con dựa vào. Diệp Tử, con phải học cách trân trọng.
3. Con người nếu như biết trước kết quả của mọi việc, vậy thì cuộc sống này còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
4. Có chuyện gì mà một bình rượu không thể giải quyết được chứ, nếu thật sự không được, vậy thì hai bình đi.
5. Có một số việc giấu trong lòng rất lâu, cậu chỉ có dũng khí nói ra một lần, không cần biết là người ấy nghe hiểu hay không hiểu, cậu cũng không còn dũng khí nói ra lần thứ hai nữa.
6. Nếu như có, vậy thì sinh đi. Anh sẽ học cách làm một ông Bố tốt.
7. Chúng ta đừng đi làm phiền cậu ấy nữa, không đi làm phiền cậu ấy, mới là sự quan tâm tốt nhất đối với cậu ấy.
8. Không phải một đời là có thể hiểu, mà là phải hiểu rồi mới có thể một đời.
9. Bà nội nói, con người sau khi chết đi là có thể tới biển khổ, tới biển khổ rồi là có thể gặp được người mà bản thân muốn gặp
10. Cái gọi là tình yêu, chẳng qua chỉ là một trận gió nhẹ ngẫu nhiên thổi qua, nhẹ nhàng lướt qua bên cạnh ta, lưu lại cho ta một ít hồi ức.
11. Đi càng xa, cái bóng được kéo ra sẽ càng dài.
12. Sự li biệt thật sự nhất, là không có lời từ biệt nào cả.
13. Chúng ta của ban đầu, đều có thể lí lẽ hùng hồn nói ra câu “một đời này”.
14. Thời gian khiến chúng ta thay đổi, chúng ta nhớ không rõ đối phương của quá khứ, xem không thấu tương lai của đôi bên.
15. Bởi vì có lời hứa, nên chúng ta đều bằng lòng chờ đợi.
16. Tớ cứ nghĩ trưởng thành rồi là có thể giải quyết hết thảy vấn đề, thế nhưng hoá ra, khi ta trưởng thành mới là lúc vấn đề thực sự bắt đầu nảy sinh.
17. Thích là mới gặp đã thích, yêu là dù chung sống lâu dài cũng không chán đối phương, khi sự quan tâm và bầu bạn biến thành làm phiền, cô đơn chính là sự cứu rỗi.
18. Anh nhớ em, nhưng không thể nói với em, giống như cây lê mọc đầy quả, vĩnh viễn cũng không thể mọc đầy táo
Anh nhớ em, nhưng không thể nói với em, giống như cầu vồng ở nơi chân trời ấy, vĩnh viễn cũng không ai có thể chạm tới
Anh nhớ em, nhưng không thể nói với em, giống như đường ray của xe lửa, vĩnh viễn cũng sẽ không có tàu thuỷ chạy qua
Anh nhớ em, chỉ là, thật sự không thể nói với em, chỉ sợ sau khi nói rồi, nó sẽ biến thành một kiểu giày vò đối với em
19. Đồng ý với anh, bất luận là sau này xảy ra chuyện gì, đừng tự gánh vác một mình, anh ở đây.
20. Em thật sự hy vọng anh có thể sống tốt, có thể bắt đầu một cuộc sống mới.
21. Có những khi, đừng nói một đời này, đến cả việc bắt đầu lại từ đầu, cũng cần có dũng khí.
22. Anh đã từng nói với em rồi, số trời đã định là chúng ta sẽ ở bên nhau.
23. Cậu xem, chúng ta đều có cái bóng, cậu có thể thoát khỏi cái bóng của chính mình hay sao?
24. Có một đoạn thời gian, anh không biết phải làm sao để đối mặt với em, bởi vì anh cảm thấy mọi người bên cạnh anh đều bị anh làm cho tổn thương. Nhưng thật ra cái anh không dám đối mặt là bản thân mình, anh không dám đối mặt với sự thay đổi của bản thân. Mà lại quên mất rằng, tương lai mới là thứ quan trọng nhất.
25. Không phải tất cả mọi bí mật đều là lừa dối!
26. Tình đầu của rất nhiều người, hoặc ít hoặc nhiều đều mang theo nuối tiếc hoặc không cam lòng.
27. “Em nhớ trước kia bản thân mình không thấp hơn anh là bao, cũng không cảm thấy bản thân mình nhỏ hơn anh, cho nên không hề đồng ý muốn gọi anh một tiếng ‘Anh Lâm Sâm’, sau này bị ba dạy dỗ rất lâu, cho nên em mới miễn cưỡng thay đổi cách xưng hô.” - “Tuy rằng hiện tại em không gọi anh một tiếng ‘Anh Lâm Sâm’ nữa, nhưng từ khoảnh khắc em gọi anh một tiếng ‘Anh’ ấy, em đã nhận định rằng anh chính là Anh Lâm Sâm, việc này sẽ không bao giờ thay đổi.”
28. Việc anh thích em, anh đã dốc lòng rất lâu, nhưng mà cái mà anh thật sự muốn, là em có một cuộc sống hạnh phúc vui vẻ.
29. Cuộc sống không nhất thiết cứ phải nhớ về quá khứ, mà là tương lai.
30. Tại sao? Tại sao anh không dám thừa nhận là trong lòng anh có em?
Tại sao anh một lời không nói không từ mà biệt?
Anh dựa vào cái gì mà nói quay về là quay về?
Anh dựa vào cái gì mà nói đổi tên là đổi tên?
Anh dựa vào cái gì mà nói muốn tuỳ ý xuất hiện trong cuộc sống của em thì có thể xuất hiện?
Anh có từng nghĩ tới cảm nhận của em hay không? Anh có từng nghĩ tới chưa?
31. Chúng ta đang nỗ lực trân trọng lấy thứ tình yêu mà chúng ta không muốn từ bỏ
32. Tình yêu vốn dĩ là một chuyện ngàn lần quay đầu, tan tan hợp hợp là chuyện nhất thiết phải trải qua.
33. Chúng ta cố gắng hết sức che đậy đi khía cạnh yếu đuối của bản thân, chỉ vì sợ hãi rằng chúng ta sẽ đánh mất nhiều hơn.
34. Nếu nói không nhớ mong, thì khẳng định là giả rồi, bởi vì dẫu sao anh ấy cũng là tình đầu của tớ, có điều sau đêm nay, chúng ta cũng là người trưởng thành rồi, Hướng Trạch Nghệ sẽ trở thành một phần trong Thanh Xuân của tớ, chỉ là hồi ức mà thôi.
35. Khoảng cách khiến người khác sợ hãi có thể dùng trái tim để lấp đầy.
36. Đúng vậy, mỗi một bậc cha mẹ đều muốn diễn vai siêu nhân trước mặt con cái mình, diễn lâu rồi, có những khi chính họ cũng quên mất rằng, họ đang chầm chậm già đi.
37. Thực ra cô ấy là một người không có gì đặc biệt cả, có lẽ chính vì điều này, mà đối với tôi mà nói cô ấy trở nên rất đặc biệt.
38. Có những khi, chúng ta cảm thấy bản thân rất vững chắc, giống như vĩnh viễn khoác lên mình bộ áo giáp giày nặng, dũng cảm đối mặt với những khổ nạn mà cuộc sống đem lại, song dường như tôi lại quên mất rằng bộ áo giáp dao chẻ súng bắn cũng không xuyên thủng được ấy không phải là thứ sinh ra đã có, nó là thứ rất quan trọng trong sinh mệnh của chúng ta, tặng cho chúng ta món quà đặc biệt nhất. Có lẽ, sự bầu bạn kiên định như vậy nó xảy ra quá tự nhiên, cho nên khi mất đi nó rồi chúng ta mới bất giác phát hiện ra, hoá ra cuộc sống của ta thiếu đi mất một người, có thể khiến chúng ta trở thành một người không biết phải làm sao như vậy, cho nên hạnh phúc ta đang có hiện tại, chỉ là ông trời đang cho chúng ta một lần cơ hội, nó nói với chúng ta rằng, phải dũng cảm đi thực hiện, cẩn thận đi bảo vệ, gắng sức đi yêu, bởi vì sự “vĩnh viễn” mà chúng ta vẫn luôn cho là “vĩnh viễn” ấy cũng có ngày sẽ dần dần tan biến.
39. Cảm ơn anh của khi đó, vì đã nắm lấy tay em.
40. Cả đời này tôi cũng không hiểu lãng mạn là gì, cả đời này tôi cũng không hiểu được tình yêu, tôi chỉ biết rằng, khi lần đầu tiên tôi gặp được bà, tôi đã nhận định rằng bà chính là vợ của tôi, là mẹ của con tôi. Thật ra, cuộc đời này rất ngắn ngủi, có điều trong những lúc tôi khóc tôi cười, có bà ở bên cạnh tôi, vậy là đủ rồi.
41. Thời gian khiến con người thay đổi, nhưng trong khi chúng ta thay đổi chúng ta cũng học được cách trưởng thành, cho nên chúng ta không nên sợ hãi sự đổi thay, mà chúng ta nên cảm ơn nó
42. Thực ra trong thời gian anh không có ở đây em cực kì ngưỡng mộ Trúc Huyên và Hân Nhiên, vì sao họ đều có thể cùng với người mình thích ở bên nhau, em cũng thường oán hận ông trời, tại sao lại không công bằng với em như vậy, đem phần hạnh phúc này của em cứ như vậy mà kiên định cướp đi mất, song sau đó em lại phát hiện ra, một tình yêu tuyệt vời nhất không cần thiết là phải mỗi phút mỗi giây đều ở bên nhau, mà là khiến đôi bên trở nên tuyệt vời hơn.
43. Anh cứ nghĩ rằng anh nên nói với em câu xin lỗi, nhưng đến giờ anh mới nhận ra, câu anh nên nói nhất chính là ‘cảm ơn’. Cảm ơn em đã dạy anh hiểu được thế nào là tình yêu thật sự. Anh khiến em phải chờ đợi nhiều năm như vậy, bây giờ đổi lại là anh đợi em đi. Đợi tới khi chúng ta đều trở thành một người đáng để dựa vào, đợi tới khi đáng để tin tưởng, anh sẽ tự tay đeo cho em chiếc nhẫn này.
44. Diệp Tử... Xin chào, anh tên là Hướng Trạch Nghệ!














