Tôi quyết định rằng hôm nay thế giới sẽ không có tôi.
Nói vậy không có nghĩa là cuộc sống của tôi sẽ chấm dứt. Cũng không phải tôi chán ghét gì cuộc sống này, chỉ là tôi chợt nghĩ sẽ thế nào nếu có 1 ngày như thế.
Thế giới mà tôi nói là cuộc sống nhộn nhịp bên ngoài bốn bức tường đang vây quanh tôi. Còn trong căn hộ nhỏ của mình, tôi khóa cửa chính, tắt nguồn máy di động. Thức ăn cho cả ngày đã chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh, tôi không cần phải ra ngoài. Cả ngày hôm nay tôi trốn trong nhà, để mặc cho thế giới bên ngoài thiếu đi 1 người. …
Sáng nay khi tỉnh giấc, bỗng nhiên tôi thấy mất 1 thứ gì đó. Vẫn ngồi trên giường, tôi nhắm mắt, cố tập trung suy nghĩ xem đây là thực hay mơ. Có tiếng chim kêu trên cây bàng ngoài vườn, một xe gắn máy chạy qua con đường nhỏ trước nhà. Không phải mơ. Tại sao lại có cảm giác mất 1 thứ gì đó? Tôi nhìn xung quanh căn hộ của mình. Mọi thứ vẫn vậy. Điện thoại và ví nằm im lìm cạnh cái gối. Không biết có nên ghi chú vào sổ tay “ Ngày… tháng…, thức dậy thấy mất thứ đó không rõ”?
Ngồi trầm ngân trên giường 1 lúc cũng không nghĩ được gì, tôi đành đi rửa mặt, bắt ấm nước lên bếp rồi tới ngồi bên cửa sổ nhìn ra vườn chờ nước sôi. Một ngày bắt đầu như thế cũng không tệ. Vẩn còn sớm, nhưng nắng đã lên. Khu vườn nhỏ của tôi ngập trong nắng sớm. Trong không khí có chút nóng bức của 1 sáng mùa hè. Một ngọn gió thổi nhè nhẹ qua những ngọn cỏ còn ưót sương. 1 vài con chim sẻ thoăng thoắt chuyền cành trên cây rồi mất hút sau tán lá. Hàng xóm dường như vẫn còn chưa thức.
Tôi bật máy vi tính,cho chạy bài “Songs from a secret garden”, chỉnh volume nhỏ cho máy chơi nhạc theo chế độ ngẫu nhiên. Bài vừa hết thì nưóc cũng sôi. Tôi đặt phin café lên ly sứ, bỏ café vào phin, châm nước rồi mang đến đặt ở cái bàn trước cửa sổ. Tôi không chịu được việc uống café với ly tách thủy tinh, cảm giác cứ như ngắm một bức tranh treo trên 1 bức tường chưa quét vôi vậy. Chỉ có màu trắng của men sứ mới hợp với café thôi. Vẫn chưa đói nhưng tôi vẫn cho mì tôm vào tô và đổ nước sôi vào. Tôi ăn mì trong lúc café dưới sức hút của trọng lực mà rơi tự do xuống ly. Máy tính đang chơi chorus của bài “Frozen angel” của nhóm Norther. Alone we die, my frozen angel. Alone we fade away from this world. Alone you die, my frozen angel. Alone we fade away from this world. …
Có lần ở 1 quán ăn tôi đã gặp 1 cô gái. Cô mặc áo thun xanh giản dị, ngồi 1 mình, quay lưng về phía tôi. Ần sau mái tóc đen dài của cô là 1 mảnh vải xanh. Cột tóc bằng khăn hình như không phải là mốt của các cô , ít nhất tôi vẫn chưa gặp cô gái nào ăn vận như vậy. Thực ra cô cột tóc hay quấn ngang đầu bằng mảnh vải đó tôi cũng không rõ, vì cô không hề quay mặt về phía tôi, chỉ lặng lẽ ăn. Cho đến khi cô bước ra khỏi quán tôi vẫn chỉ có thể nhìn cô từ phía sau. Cô bước đi, đầu cúi về 1 phía, cứ như không biết sẽ đi về đâu, hoặc chỉ là tôi nghĩ vậy thôi. Ra khỏi quán ăn, tôi nhìn quanh tìm kiếm màu áo xanh đó. Dĩ nhiên cô ấy đã mất hút trong dòng người trên đường. Chẳng để làm gì, nhưng đến giờ tôi muốn biết mặt cô. Thỉnh thoảng trên đường bất chợt thấy cô gái nào mặc áo xanh, tôi lại nhớ đến cô. Có phải là cô không, tôi không rõ. Có lẽ cô vẫn còn ngồi một mình trong quán ăn hôm nọ, nhưng tôi đã không còn đến đó nữa rồi.
… Sau khi đã bỏ 2 muỗng đường, tôi hả hê thưởng thức ly café của mình. Hàng xóm đã bắt đầu ngày mới của họ. Đó đây tiếng xe nổ máy, tiếng quát tháo của người mẹ gọi đứa con đang ngủ nướng thức dậy và nhiều âm thâm nhộn nhịp của ngày mới. Tôi đóng cửa sổ lại, đặt ly cà phê xuống nền gạch rồi nằm bên cạnh, nhìn lên trần nhà. Loa đang phát bài “Gloomy Sunday”. Bài hát này đã từng dẫn đường cho nhiều linh hồn lạc lối tìm đến giấc ngủ vĩnh hằng. Tôi không có phiên bản gốc của bài hát lúc mới phát hành. Bản do Sarah Brightman trình bày đã được chỉnh sửa cho bớt phần thê lương, tuy nhiên vẫn ảm đạm như nó phải có:
“Sunday is gloomy, my hours are slumberless.
Dearest the shadows I live with are numberless.
Little white flowers will never awaken you.
Not where the black coaches, sorrow has taken you
Angels have no thoughts of ever returning you
Wouldn’t they be angry if I thought of joining you?
Sunday is gloomy, with shadows I spend it all.
My heart and I have decided to end it all.
Soon there’ll be candles and prayers that are said I know.
But let them not weep. Let them know that I’m glad to go.
Death is no dream for in death I’m caressin’ you
With the last breath of my soul, I’ll be blessin you
Dreaming, I was only dreaming.
I wake and I find you asleep in the deep of my heart here.
Darling I hope that my dream never haunted you.
My heart is tellin’ you how much I wanted you.