tumblr vai mudar? ok então.... me faz lembrar de um lugar que mal entrei e já tava afundando...
seen from United States

seen from United States
seen from China
seen from Denmark
seen from Australia

seen from Bangladesh

seen from Spain
seen from China
seen from France
seen from China
seen from Germany
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from China

seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
tumblr vai mudar? ok então.... me faz lembrar de um lugar que mal entrei e já tava afundando...

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Không đề.
Buổi sáng, không rõ mấy giờ.
Tiếng chuông điện thoại kéo tôi ra khỏi giâc ngủ. Tin nhắn quảng cáo. Chết tiệt! Cần mơ tiếp tiếp giấc mơ lúc nãy. Nhắm mắt.
…
2 giờ chiều.
Tôi bước vào và nhìn quanh. Còn 1 chỗ trống gần cửa sổ. Quán không đông khách và không thiếu ồn ào. Nhạc được mở nhỏ, hầu như không nghe thấy. Tôi đọc lướt qua mấy tờ báo vừa mua.
…
3 giờ chiều.
Quán yên tĩnh hẳn. Tiếng nhạc đã to hơn. Vài người đã ra về. Tất cả bàn cạnh cửa sổ đều trống nhưng tôi chẳng buồn nhúc nhích. Tôi đang ngồi tựa vào ghế, chân đưa thẳng và mắt nhìn vô định lên trần nhà. Một khối màu đen nham nhở. Tôi nhớ lại giấc mơ lúc sáng. Nàng nói: “Chuyện chúng ta chỉ đến đây thôi” và nàng khóc. Tôi ôm nàng vào lòng. Nàng mỉm cười. Tôi thấy mình không còn lẻ loi. Và rồi, như hòn đá ném vào mặt hồ bình yên, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Tôi đã cố ngủ lại nhưng giấc mơ không đến. Dù đó chỉ là ảo mộng, nó vẫn để lại một cái hố trên bờ cát. Tôi nhớ đến nàng. Tôi soạn một tin nhắn với nội dung “Dạo này sao rồi?” và tìm số máy nàng trong danh bạ.
…
3 giờ 30.
Ngoài cửa sổ, trời không chút nắng. Tôi gác mặt lên đôi cánh tay đặt trên bàn, ngắm bức ảnh treo trên tường phía xa. Trong khung cảnh chạng vạng có một bóng người trên bãi biển. Chỉ có trời, biển, anh chàng đó và cái bóng phản chiếu trên mặt nước.
Tôi đã không gửi tin nhắn đó. Tôi xoay điện thoại trong tay vài vòng rồi cho vào túi. Tôi không biết sau màn chào hỏi tôi sẽ nói gì với nàng.
…
4 giờ 30.
Mây đen đang che khuất mặt trời. Tôi bước ra khỏi quán và để lại nơi đó một giấc mơ dang dở.
Sài Gòn, 27/08/2010
Lạnh
Chủ nhật có mưa to, buổi tối trời chuyển lạnh. Ngồi ở công viên cạnh nhà hát thành phố, người ta có thể nghe hơi lạnh bồng bềnh quanh mình. Đường phố như bớt nhộn nhịp. Hàng cây như vươn cao hơn. Bánh xe thời gian như lăn chậm lại.
Tôi thích cái không khí lành lạnh sau cơn mưa. Như tách cà phê sau một đêm không ngủ, không khí mát mẻ trôi vào phổi và xoa dịu những lo toan thường nhật. Tôi thích thú nhấm nháp cái lạnh. Không đến mức mọi người phải khoác thêm áo, nhưng cũng khiến người ta thèm chút hơi ấm. Đúng lúc cô bạn tôi mang đến ly ca phê sữa do chính cô tự pha. Chúng tôi nói chuyện phiếm được một lúc thì cô phải đi pha thức uống cho khách. Còn lại một mình, tôi đeo tai nghe vào và mở chút metal, bắt đầu bằng “Carry me over” của Avantasia. Vừa nghe vừa lẩm bẩm hát theo câu “…In your world I’m out of place.”
Thực ra không cần mưa tôi vẫn khoái trời lạnh. Nó gợi cho tôi nhớ đến một buổi sáng mùa thi năm nào, với người con gái đã khoác chiếc áo ấm của tôi và dĩ nhiên là cả cảm giác của một gã tay lạnh run mà ấm trong lòng. Cứ trời chuyển lạnh là tôi lại nhớ. Dần dần, tôi đâm ghiền cái lạnh.
Tôi cũng có những kỷ niệm khác gắn với tiết trời se lạnh. Như chuyện tôi và đám bạn khoác áo ấm bước đi trong trong trời mưa tháng giêng, từ sân bóng đi đến căn – tin. Trời thì lạnh, lại có mưa lất phất nhưng cả bọn cứ bình thảng rảo bước. Từ đó đến nay đã qua 4 mùa lạnh rồi mà cứ như mới hôm qua. Chuyện chẳng có gì ấn tượng mà tôi cứ nhớ hoài. Hay một buổi sáng năm nào xa lắc, tại quán cà phê trên sân thượng một khách sạn không nhớ tên, tôi-mười-hai-tuồi cố giữ ấm đôi tay trong tiết trời Đà Lạt đổ mưa bằng hơi nóng từ ly cà phê sữa. Cái lạnh, hơi ấm, vị đắng và ngọt hòa quyện. Càng nhớ càng thấy như chuyện không có thực.
Tôi lấy điện thoại và bắt đầu tìm số của một vài người quen đã lâu không gặp. Sau đó là những lời hỏi thăm, những câu cười đùa và những cuộc hẹn. Tắt điện thoại, tôi có cảm giác như xem lại những bức ảnh bị bỏ quên trong ngăn tủ với một chút vui, một chút bồi hồi và chút luyến tiếc cho những ngày đã mất. Tôi nhìn bâng quơ sang bên kia đường. Ánh đèn hắt từ các cửa hàng cao cấp đã tắt tự bao giờ, để lại vỉa hè những khoảng tối trống rỗng. Xoay xoay điện thoại trong tay, tôi thở ra một hơi dài. Nếu hôm nay tôi không gọi thì không biết khi nào họ mới nhớ đến tôi. Vẫn còn những số điện thoại tôi chưa gọi và có những số tôi đã xóa, đi cùng với những gương mặt, những ký ức đang dần bị lãng quên.
Chợt thấy lạnh.
Sài Gòn, 26/09/2010
Ngôi Nhà Số 7 và Vừng Ơi Mở Ra! (Lảm nhảm)
Chiều. Vì một lý do lãng xẹt mà cảm thấy hụt hẫng, quyết định bữa nay phải đi cafe thôi. Ngồi nghĩ 1 hồi xem nên rủ ai đi chung, cuối cùng rút ra kết luận: không rủ ai hết . Bèn viết lên facebook: "Buồn. Đi cafe 1 mình".
Xin sếp:"Mượn laptop về nhà nhé!", sếp gật gù. Mừng húm! Nhớ Mr Dưa Leo hay diễn ở Bệt, liền lên mạng search địa chỉ. 17 Ngô thời Nhiệm.
Từ Nam Kỳ Khời Nghĩa, rẽ vào Ngô Thời Nhiệm. Nhớ nó nằm bên phải. Chạy qua Acoustic, Sỏi Đá, thấy tới Trần Quốc Thảo. Gì kỳ vậy?
Quay xe lại. Số 17 đây rồi. Mà sao nó là chỗ rửa xe? Ngoài cửa ghi "Vừng cafe". Còn Bệt đâu?
Chạy qua thấy kế bên có con hẻm, có treo tấm bảng nhỏ xíu "Ngôi Nhà Số 7". À, Yên hồi xưa, chỗ Lê Cát Trọng Lý diễn.
Vô hẻm thấy tấm bảng to đùng bên phải "Gửi xe Ngôi Nhà Số 7". Ra chỗ gửi xe thông với chỗ rửa xe! Một anh khá ngầu mặc áo thun trắng nói câu ngắn ngủn "3k đi anh!".
Bước vô cái cổng có số 17, thấy giống như khu nhà tập thể. Chỗ đậu xe máy có tờ giấy dán trên tường:"Giữ ý thức chung. Không rồ ga trong khu tập thể". Thêm 1 tấm bảng "Ngôi nhà số 7" kèm theo mũi tên chỉ về phía bên hông nhà. Tới ngã rẽ đầu tiên thấy 1 thím đang ngồi giặt quần áo. Rẽ phải bước lên bậc tam cấp thấy thêm 1 bảng chỉ dẫn nữa. Tới cái cửa như cửa nhà bình thường có dòng chữ nhỏ xíu: "Open".
Bước vào trong thấy không gian sáng ánh đèn vàng. Đèn vàng mà sáng trưng nhé. Chứ không phải đèn mờ đâu! Mấy cái ghế ngồi cao lót nệm quay quanh mấy cái bàn làm bằng gỗ. Chính giữa có cái cây khô không lá nhìn hay hay.Còn có một cái đầu tượng Hy Lạp được đeo headphone. Bên trái là quầy bar. Phía trên có thêm cái gác. Bên dưới cầu thang đi lên được làm thành các ngăn để giày dép. Lên trên lên thấy bàn ghế là mấy tấm ván vuông ghép thành cái bàn với mấy miếng nêm lót ngồi dưới đất. Bên phải có 1 cái tấm ngăn làm thành cửa sổ có 2 cánh cửa mở ra. Có 1 chỗ bên dưới ngọn đèn, khá sáng, sát ban công, nhưng có tới 6 chỗ ngồi. Đi một mình mà ngồi đó thì hơi phí.
Chọn 1 chỗ dọc lối đi, có thể dựa lưng vào tường và gần ổ cắm điện. Móc laptop ra làm thêm vài việc chưa làm xong. Nghĩ sao gọi cho thằng bạn, kêu nó lại bàn chuyện ăn chơi luôn. Nó nói để rủ thêm vợ nó. Ừ thì rủ.
Đang ngồi tự kỷ thì thấy nhỏ phục vụ chạy lanh quanh thông báo bữa nay quán có party, mấy anh chị 9h về dùm em. Lát hồi có thêm mấy đứa lên thông báo vậy nữa. Hay cái là bàn nào cũng được thông báo, chỉ có mình là không thấy ai tới nói, nghe ké mới biết. Chán đời thật!
Chẳng lẽ vợ chồng thằng bạn tới mà ngồi tới 9h về? Nhắn tin biểu nó lại số 17 Ngô Thời Nhiệm rồi cuốn gối đi qua bên đó. Chắc Bệt đâu đó khu này thôi. Bước lại quầy bar tính tiền thì mới biết cái anh chàng tóc hớt cua ngồi ghế sofa kế cửa ra vào là người thu tiền, tại ngồi mà có laptop nên cứ tưởng khách!
Đi qua chỗ rửa xe hỏi người ta Bệt ở đâu. Một anh tóc dài tới vai cho hay:"Bệt dẹp rồi em. Bây giờ nó là Vừng" rồi chỉ cho cái cửa ở giữa chỗ rửa xe và gửi xe. Vô cửa thấy bên trái là chỗ làm tóc, chỗ còn lại là 1 cầu thang lát gạch. Bược lên thấy chính giữa chắc là nhà bếp, bên phải là WC, bên trái có 2 cánh cửa gỗ. Đọc thấy dòng chữ "Vừng ơi...mở ra!" bèn mở cửa bước vô.
Đập vào mắt là anh phục vụ mặc áo sơ mi trắng với quần tây đen đóng thùng, còn có thêm áo khoác ngoài không tay. Quán được ngăn thành 2 phần bằng 1 cái kệ sách. Nói đi 3 người được chỉ vô cái bàn 6 người. Ngồi xuống nhìn quanh thấy toàn là rèn cửa. Cửa sổ nào cũng che rèm từ trần xuống tới đất. Đa số là rèm trắng đơn giản không có hoa văn. Trần nhà treo nhiều dãy rèm theo thứ tự cứ một màu trắng thì tới 1 màu tối. Có 1 cái đèn làm theo kiểu cổ trên trần. Bức tường trước mặt treo 1 cái kệ sách thật lớn với nào là sách cũ đã ngã màu với đĩa nhạc 9 li và mấy bức tranh vẽ tay. Ngoài ra người ta còn để vài bức vẽ nữa. Ở góc quán là 1 cây đàn piano. Có 1 anh mặc âu phục ngồi trình tấu 1 bài cổ điển không nhớ tên. Bên cạnh cây đàn có mấy cái bục gỗ kê làm ghế.
Mấy cái bàn đều có khăn trải bàn hoa văn đẹp tới nỗi nếu có nhà riêng chắc chắn phòng khách phải trải khăn này. Một lọ đựng hoa giả làm bằng giấy. Anh phục vụ mặc đồ Tây đem tới 1 cái chèn thủy tinh màu ve chai và cắm 1 ngọn nến. Làm nhớ Trầm. Có điều Trầm bày hoa bất tử.
Mấy người khách có vẻ như dân công sở hoặc sinh viên giàu có: Tóc tay gọn gàng, quần áo được lựa chọn kỹ. Nhìn mình thấy lạc lõng: Quần jean rách 1 lỗ, chân mang doctor, tay đeo vòng đen với 1 cái nhẫn ngón cái, râu cằm không cạo, lại còn ngồi một mình nhìn qua nhìn lại.
Bỗng nhiên bài nhạc kết thúc. Cái anh nãy giờ biễu diễn đóng nắp đàn rồi lặng lẽ bỏ đi. Làm không ai kịp vỗ tay.
Vợ chồng thằng bạn tới, khen 1 câu:"Chỗ này mà ông cũng kiếm ra, pó tay!". Ngồi bàn chuyện ăn chơi một hồi thì 1 chú mặc áo thun polo lên chơi bài Canon Rock. Hết bài thì có 1 cô trang điểm hơi quá mặc toàn đồ đen hát mấy bài tiếng Anh có đệm piano. Có Born To Be Wild với Call Me. Sau đó 1 chú tóc chảy keo đeo 1 cây ghi ta lên biểu diễn mấy bài nhạc Pháp. Nghe xong chỉ biết có Donna Donna. Sau nữa là 1 anh trẻ măng mặc sơ mi đỏ lên hát nhạc Việt. Tới lúc ảnh hát "Riêng một góc trời" nhớ nhỏ bạn lần nào đi karaoke cũng hát bài này. Ca cao sữa hột hột gà ngọt và béo, tới nỗi phải xin thêm ly nước đá mà cũng uống hết.
Thấy người ta hát mà mình nói chuyện cũng kỳ nên ba đứa rút. Quán đẹp, nhạc hay, nhưng tiếc là nó quá tốt đẹp đối với mình!
Về nhà vô trang Cắp Cải thấy mình lên cộng tác viên. Surf facebook, chat chit một hồi tự nhiên rảnh ngồi viết bài này. Viết xong thấy gần 2h. Chèn thêm cái ảnh. Không thèm edit bài. Ngủ!
Sáng 7/10/2010.
A day without me (3)
Đêm.
Khu vườn mất vẻ bình yên. Trong ánh sáng hắt ra từ nhà hàng xóm, mọi vật trong vườn trở nên sống động, bừng tỉnh sau giấc ngủ ban ngày. Cây bàng và cây phượng lúc sáng cứ như những ông già vui tính thì giờ giống những tên trộm thập thò. Cả những ngọn cỏ vô danh cũng khoác lên mình vẻ huyền bí. Nhà bên cạnh vọng ra tiếng nói cười, tiếng nhạc hiệu của bản tin thời sự lúc 7h.
Tôi không mở đèn, cứ ngồi vậy trong bóng tối. Bóng tối đặc sệt, đưa bàn tay lên chỉ thấy trăng trắng, giống như tôi đang chìm dần trong bóng tối vậy. Văng vẳng tiếng violin của bài “Nocturne” phát ra từ loa. ….
Tôi nhớ đến những con người mà gương mặt mất hút trong bóng tối ký ức. Những người tôi quen, những người tôi từng biết, hay những gương mặt thoáng qua trên đường. Nhớ đến thằng bạn đã rời xa thành phố bon chen này. Chơi với nhau 5 năm thì lên đại học mỗi đứa một chỗ, dù có trong cùng một thành phố nhưng đã không gặp hàng ngày nữa. Rồi không biết tự lúc nào, không ai bảo ai bắt đầu kết giao bạn mới. Hắn có bạn của hắn, tôi có bạn của tôi. Rồi hắn đột ngột kiếm được việc làm ở quê. Giờ tôi chỉ có thể gặp hắn 1 năm 4 lần khi tôi về thăm nhà.
Nhớ cô bạn lớp khác díu vào tay tôi bức thư có nội dung thật ngô nghê rồi chạy mất. Năm đó là năm cuối phổ thông. Từ sau tốt nghiệp tôi đã không gặp cô nữa. Không biết giờ thế nào, hay cũng đã chìm trong bóng tối lúc 7h rồi?
Bạn bè ở đại học tuy vẫn còn liên lạc nhưng sau vài năm nữa tôi có còn gặp họ hay không, hay sẽ tiếp tục một chuỗi “gặp-quen-xa-quên” mới? Đời người mà chỉ có 1 chuỗi tuần hoàn đó thì mới buồn làm sao!
… Máy tính chạy đến bài “A sailor man’s hymn”, được đệm bởi 2 cây ghi-ta:
“Can you hear a siren’s resound from the coastline of Ireland tonight?
It’s the song of a promising heart of the souls that the oceans unite.
And she stands by the window alone starring ito the rain.
She is trying to guide his way home from the waters that keep them apart.
So she lights up a candle for hope to be found.
Captive and blind by the darkness around,
Firm as a mountain, she never will mourn, timeless awaiting the break of dawn.”
… Tôi nhớ đêm trăng ngồi một mình trước biển vắng. Mọi âm thanh gần đó đều bị nuốt chửng trong không gian rộng lớn của biển cả. Sóng vỗ nhẹ vào bờ cát. Gió biển không ngừng thổi vào mặt tôi. Chỉ có ánh đèn của những con tàu ngoài xa, ánh trăng lưỡi liềm và những chòm sao cách tôi hàng nghìn năm ánh sáng, những thứ nhìn thấy nhưng không sao với tới được. Trong không gian như thế, tôi thấy mình mới nhỏ nhoi làm sao. Sự hiện diện của tôi chỉ như hạt cát giữa mênh mông sa mạc, gió có thổi đi mất 1 hạt vẫn không làm cho sa mạc bận tâm.
Khi tôi ngồi giữa những bước tường này, thế giới vẫn chuyển động. Ngoài kia những người khác vẫn tiếp tục tìm cách sống sót giữa dòng chảy xô bồ của cuộc sống. Xe cộ vẫn chạy trên đường. Gió vẫn thổi. Sóng vẫn xô bờ. Trái Đất vẫn quay quanh cái trục vĩ đại của nó, vẫn tiếp tục vẽ những vòng xoáy ốc trong vũ trụ cho đến tận cùng của thời gian.
… Tôi còn đang trôi theo dòng suy nghĩ thì cái đồng quả lắc treo trên tường điểm 11 tiếng. Không còn tiếng động nào từ hàng xóm. Máy tính vừa chạy hết bài “No one there” của Sentenced. Tôi ngồi dậy bật đèn sáng, tắt máy tính, rồi bước vào nhà tắm. Khuôn mặt trong cái gương chỗ bồn rửa mặt nhìn tôi khi tôi đi ngang qua. Nó nói “Anh bạn, ngày mai cố sống sót nhé!”
Ngày mai thế giới sẽ lại có mặt tôi. Còn lúc này tôi đang đúng dưới vòi sen nghêu ngao hát: “Ngồi đếm sao tàn, ngày ơi đừng đến, đừng đến làm gì. Hết rồi.”…

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
A day without me (2)
Tôi cứ nằm trên nền gạch nghe hết bài nhạc này đến bài nhạc khác cho tới khi bụng đói cồn cào. Nhìn đồng hồ đã quá 11h.
Tôi lấy thức ăn trong tủ lạnh làm vài món đơn giản để ăn cho qua bữa. Thấy nóng bức, tôi mở cửa sổ ra để gió lùa vào nhà. Bầu trời mùa hè xanh ngắt không một áng mây. Ai đó đang mở cải lương từ máy FM. Có tiếng chó sủa đâu đó. Cây phượng trong vườn hoa đỏ rực dưới ánh nắng, cánh hoa đỏ rụng đầy sân.
Tôi đến chỗ máy vi tính mở bài “A tout le monde” của Megadeth.
“Don’t remember where I was, I realized life was a game
The more seriously I took things, the harder the rules became
I had no idea what it’d cost. My life passed before my eyes.
I found out how little I accomplished, all my plans denied.
So as you read this know my friends: I’d love to stay with you all.
Please smile when you think of me. My bodys gone that’s all.”
… Vài năm gần đây, tôi đã kéo tấm màn ảo tưởng xuống mà nhìn vào sự thật trần trụi, đã đào hố chôn sâu vài tình cảm, đã chứng kiến vài niềm tin sụp đổ, đã đốt bỏ một chút ngây thơ, làm một số chuyện không nên làm và trở thành người mà thằng tôi trước đó chỉ dám đứng từ xa mà chỉ chỏ. Tôi thay đổi. Có vài người tôi biết là chẳng thay đổi mấy từ trước đến nay, những người còn lại đều đổi thay.
Có lần tôi trở lại trường đại học, đi ngang khu thể thao. Lúc đó đã qua 12h trưa, sân bóng rổ chỉ có tôi và vài sinh viên năm đầu đang tập bóng chuyền dưới bóng mát của hàng cây cạnh khu thể thao. Trong nhà thi đấu vọng ra tiếng đập bóng tennis. Tôi đến ngồi dưới bóng râm cạnh bảng rổ ở sân bóng rổ ngoài trời. Nắng vàng rọi khắp sân. Tại sân bóng này vào giờ này của năm nào đó trong quá khứ, nhóm của chúng tôi đã miệt mài ném bóng, từ sáng tới chiều, từ ngày này qua ngày khác. Sân bóng từng giống như thế giới riêng của chúng tôi. Tại đây chúng tôi đã đốt cháy nhiệt huyết của năm đầu đại học dưới ánh nắng. Nhưng nhưng bộn bề của những năm sau của đại học đã kéo chúng tôi khỏi thế giới đó. Vẫn cái nắng đó, vẫn 2 cái bảng rổ, vẫn tiếng đánh bóng tennis trong nhà thi đấu, chỉ có chúng tôi là không còn hiện diện trong bức tranh nữa. Và từ đó nơi đây vắng bóng chúng tôi. …
Nghĩ đến đây tôi chợt thấy buồn ngủ kinh khủng, cứ như giấc ngủ đã nấp đâu đó trong sự im lặng của buổi trưa hè, chỉ chờ tôi không đề phòng là kéo mí mắt tôi xuống.
Khi thức dậy thì nắng đã tắt, bầu trời rực đỏ ráng chiều. Sau khi rửa mặt cho tỉnh tôi ăn thức ăn còn lại trong tủ lạnh. Ăn xong thì màn đêm đã buông xuống. …
A day without me (1)
Tôi quyết định rằng hôm nay thế giới sẽ không có tôi.
Nói vậy không có nghĩa là cuộc sống của tôi sẽ chấm dứt. Cũng không phải tôi chán ghét gì cuộc sống này, chỉ là tôi chợt nghĩ sẽ thế nào nếu có 1 ngày như thế.
Thế giới mà tôi nói là cuộc sống nhộn nhịp bên ngoài bốn bức tường đang vây quanh tôi. Còn trong căn hộ nhỏ của mình, tôi khóa cửa chính, tắt nguồn máy di động. Thức ăn cho cả ngày đã chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh, tôi không cần phải ra ngoài. Cả ngày hôm nay tôi trốn trong nhà, để mặc cho thế giới bên ngoài thiếu đi 1 người. …
Sáng nay khi tỉnh giấc, bỗng nhiên tôi thấy mất 1 thứ gì đó. Vẫn ngồi trên giường, tôi nhắm mắt, cố tập trung suy nghĩ xem đây là thực hay mơ. Có tiếng chim kêu trên cây bàng ngoài vườn, một xe gắn máy chạy qua con đường nhỏ trước nhà. Không phải mơ. Tại sao lại có cảm giác mất 1 thứ gì đó? Tôi nhìn xung quanh căn hộ của mình. Mọi thứ vẫn vậy. Điện thoại và ví nằm im lìm cạnh cái gối. Không biết có nên ghi chú vào sổ tay “ Ngày… tháng…, thức dậy thấy mất thứ đó không rõ”?
Ngồi trầm ngân trên giường 1 lúc cũng không nghĩ được gì, tôi đành đi rửa mặt, bắt ấm nước lên bếp rồi tới ngồi bên cửa sổ nhìn ra vườn chờ nước sôi. Một ngày bắt đầu như thế cũng không tệ. Vẩn còn sớm, nhưng nắng đã lên. Khu vườn nhỏ của tôi ngập trong nắng sớm. Trong không khí có chút nóng bức của 1 sáng mùa hè. Một ngọn gió thổi nhè nhẹ qua những ngọn cỏ còn ưót sương. 1 vài con chim sẻ thoăng thoắt chuyền cành trên cây rồi mất hút sau tán lá. Hàng xóm dường như vẫn còn chưa thức.
Tôi bật máy vi tính,cho chạy bài “Songs from a secret garden”, chỉnh volume nhỏ cho máy chơi nhạc theo chế độ ngẫu nhiên. Bài vừa hết thì nưóc cũng sôi. Tôi đặt phin café lên ly sứ, bỏ café vào phin, châm nước rồi mang đến đặt ở cái bàn trước cửa sổ. Tôi không chịu được việc uống café với ly tách thủy tinh, cảm giác cứ như ngắm một bức tranh treo trên 1 bức tường chưa quét vôi vậy. Chỉ có màu trắng của men sứ mới hợp với café thôi. Vẫn chưa đói nhưng tôi vẫn cho mì tôm vào tô và đổ nước sôi vào. Tôi ăn mì trong lúc café dưới sức hút của trọng lực mà rơi tự do xuống ly. Máy tính đang chơi chorus của bài “Frozen angel” của nhóm Norther. Alone we die, my frozen angel. Alone we fade away from this world. Alone you die, my frozen angel. Alone we fade away from this world. …
Có lần ở 1 quán ăn tôi đã gặp 1 cô gái. Cô mặc áo thun xanh giản dị, ngồi 1 mình, quay lưng về phía tôi. Ần sau mái tóc đen dài của cô là 1 mảnh vải xanh. Cột tóc bằng khăn hình như không phải là mốt của các cô , ít nhất tôi vẫn chưa gặp cô gái nào ăn vận như vậy. Thực ra cô cột tóc hay quấn ngang đầu bằng mảnh vải đó tôi cũng không rõ, vì cô không hề quay mặt về phía tôi, chỉ lặng lẽ ăn. Cho đến khi cô bước ra khỏi quán tôi vẫn chỉ có thể nhìn cô từ phía sau. Cô bước đi, đầu cúi về 1 phía, cứ như không biết sẽ đi về đâu, hoặc chỉ là tôi nghĩ vậy thôi. Ra khỏi quán ăn, tôi nhìn quanh tìm kiếm màu áo xanh đó. Dĩ nhiên cô ấy đã mất hút trong dòng người trên đường. Chẳng để làm gì, nhưng đến giờ tôi muốn biết mặt cô. Thỉnh thoảng trên đường bất chợt thấy cô gái nào mặc áo xanh, tôi lại nhớ đến cô. Có phải là cô không, tôi không rõ. Có lẽ cô vẫn còn ngồi một mình trong quán ăn hôm nọ, nhưng tôi đã không còn đến đó nữa rồi.
… Sau khi đã bỏ 2 muỗng đường, tôi hả hê thưởng thức ly café của mình. Hàng xóm đã bắt đầu ngày mới của họ. Đó đây tiếng xe nổ máy, tiếng quát tháo của người mẹ gọi đứa con đang ngủ nướng thức dậy và nhiều âm thâm nhộn nhịp của ngày mới. Tôi đóng cửa sổ lại, đặt ly cà phê xuống nền gạch rồi nằm bên cạnh, nhìn lên trần nhà. Loa đang phát bài “Gloomy Sunday”. Bài hát này đã từng dẫn đường cho nhiều linh hồn lạc lối tìm đến giấc ngủ vĩnh hằng. Tôi không có phiên bản gốc của bài hát lúc mới phát hành. Bản do Sarah Brightman trình bày đã được chỉnh sửa cho bớt phần thê lương, tuy nhiên vẫn ảm đạm như nó phải có:
“Sunday is gloomy, my hours are slumberless.
Dearest the shadows I live with are numberless.
Little white flowers will never awaken you.
Not where the black coaches, sorrow has taken you
Angels have no thoughts of ever returning you
Wouldn’t they be angry if I thought of joining you?
Gloomy Sunday.
Sunday is gloomy, with shadows I spend it all.
My heart and I have decided to end it all.
Soon there’ll be candles and prayers that are said I know.
But let them not weep. Let them know that I’m glad to go.
Death is no dream for in death I’m caressin’ you
With the last breath of my soul, I’ll be blessin you
Gloomy Sunday.
Dreaming, I was only dreaming.
I wake and I find you asleep in the deep of my heart here.
Darling I hope that my dream never haunted you.
My heart is tellin’ you how much I wanted you.
Gloomy Sunday …”
1 cuốn tiểu thuyết
Vào một buổi chiều, tôi ngồi trò chuyện với 1 cô bạn trong cái quán cà phê mà chúng tôi hay lui tới.
Như thường lệ, cô ấy nói và tôi cố tỏ ra là mình đang lắng nghe chăm chú lắm, thỉnh thoảng cầm tách cà phê nguội lạnh lên nhấp 1 chút, thỉnh thoảng nhìn qua lớp cửa kính ngắm những khách bộ hành lê bước mệt mỏi dưới ánh nắng. Được một lúc thì cô ấy ngừng nói và có vẻ muốn nghe ý kiến của tôi về 1 chuyện gì đó mà tôi không chú ý lắm. Tôi đang định hỏi lại thì bỗng tôi nhớ đến quyển tiểu thuyết đó.
Vì sao lúc tôi lại nhớ đến quyển tiểu thuyết đó thì tôi cũng không rõ. Cảm giác đó giống như bạn ăn xà lách hết cả tuần thì nhớ ra là còn mấy quả trứng trong tủ lạnh vậy. Thế là thay vì nhờ cô ấy nhắc lại câu chuyện thì tôi lại hỏi:
- Nè, cậu có biết chuyện về 1 cuốn tiểu thuyết đặt ở kệ sách truyện ngắn ở thư viện trường mình không? Cô bạn tôi hoặc vì ngạc nhiên với trả lời không như mong đợi, hoặc thấy chuyện này là hấp dẫn hơn câu chuyện mà mình đang nói, nên hỏi lại:
- Tớ không biết. Tiểu thuyết đó do tác giả nào viết, có hay không?
- Tớ cũng không biết. Tớ chưa đọc qua nó.
- Vậy sao cậu nhắc tới chuyện này?
- Cái mà tớ muốn nói là nó nằm trên 1 kệ sách truyện ngắn. Cậu không thấy lạ sao? 1 cuốn tiểu thuyết nằm trên 1 kệ sách truyện ngắn.
- Có lẽ người ta để nhầm kệ sách thì sao?
- Ban đầu tớ cũng nghĩ vậy. Nhưng sau này thì tớ nghĩ khác.
- Vậy cậu nói đi, thực ra thì thế nào?
- Chuyện là thế này: Hôm đó tớ đến thư viện để trả sách, lúc định về thì thấy vẫn còn sớm, nên tớ định lấy 1 cuốn truyện ngắn đọc để giết thời gian. Lúc đó tớ cũng không biết là có cuốn tiểu thuyết đó ở đó. Lúc tớ rút 1 cuốn ra khỏi kệ thì cuốn tiểu thuyết rơi xuống trước mặt tớ. Tớ còn tưởng nó là 1 cuốn truyện ngắn thôi cho tới khi cầm nó lên. Cậu biết không, câu không thể nghĩ nó là gì khác ngoài 1 cuốn tiểu thuyết khi bìa sách đề “ 1 cuốn tiểu thuyết”
- Lạ thật. Thế nó là tiểu thuyết dịch của nước ngoài hay là trong nước?
- Tớ không biết. Bìa sách màu đen, chỉ có tựa đề mạ vàng, không thấy tên tác giả lẫn nhà xuất bản. Giở ra xem bên trong thì thấy tên nhân vật ghi kiểu như X, Y, Z. Lúc đó tớ chỉ muốn đọc truyện ngắn thôi nên tớ đặt nó lại kệ truyện ngắn, lấy theo cuốn tớ chọn và bỏ tới khu đọc sách.
- Vậy thì hết chuyện rồi à?
- Không đâu. Tớ đọc tới khi thư viện thông báo đến giờ đóng cửa. Tớ mang sách đến kệ truyện ngắn đặt vào lại thì thấy cuốn tiểu thuyết vẫn còn ở đó. 1 cuốn tiểu thuyết đặt giữa những cuốn truyện ngắn à? Thật là ngứa mắt! Vậy là tớ cầm cuốn “1 cuốn tiểu thuyết” tới kệ tiểu thuyết trong nước và kệ tiểu thuyết nước ngoài.
- Cậu đặt nó vào kệ nào? - Ban đầu tớ đặt nó vào kệ tiểu thuyết nước ngoài. Nhưng như vậy không ổn. Xếp chung với những cuốn như ‘Cuốn theo chiều gió”, “Những người khốn khổ” hay “Túp liều của bác Tom” thì nó giống như một gã vận quần áo thể thao đứng chung với đám người vận trang phục dạ hội vậy. Vì kệ tiểu thuyết trong nước thì ở đối diện thôi, nên tớ mang nó đặt vào đó. Nhưng vừa đặt vào thì tớ biết là tớ sai rồi. Quần áo thể thao cũng không hợp khi đứng chung với áo sơ my và cà vạt.
- Vậy cậu làm sao?
- Thì tớ mang nó đặt lại vào kệ truyện ngắn chứ sao. Thật lạ, tớ nghĩ kệ truyện ngắn hợp với 1 cuốn tiểu thuyết như nó. Cô bạn nhìn tôi đầy nghi ngờ. Có lẽ nó không hấp dẫn cô như cô mong đợi.
- Cậu đang bịa chuyện gạt tớ à? Làm gì cuốn sách nào như vậy.
- Không đâu, là thật mà.
Sau đó lại là những câu chuyện của cô bạn tôi. Tôi lại ngồi nghe, thỉnh thoảng nói vài câu, uống nốt ly cà phê của mình, lâu lâu lại nhìn ra ngoài đường phố đầy người và bụi. Trên đường về cô bạn tôi nói:
- Khi nào rảnh tớ sẽ đến thư viện tìm cuốn đó. Cậu nghĩ giờ người ta xếp nó vào kệ nào rồi?
- Kệ truyện ngắn, dĩ nhiên.