Người đàn ông thứ ba: Nguyễn Vũ Minh luân, 30t, nghề nghiệp giảng viên đại học, nguyên quán Bến Lức, Long An. Chiều cao 1m77, câng nặng 92kg. Hiện tại đã có vợ và 1 con, định cư tại Hoa kỳ.
Tôi và anh ấy quen nhau trên yahoo room chat vào một buổi tối bình thường như mọi ngày. Anh ấy nick là luan_tim_ban****** tôi lấy nick là diep_tuan_kiet. Anh nói anh ở quận 5, và tôi thì ở Củ Chi. Cũng là xã giao qua lại như thời thượng thủy khời nguồn chat, mọi người giới thiệu, họ tên, tuổi, chỉ số hình thể, cùng lắm là thành viên gia đình. Chẳng khác nào một bản tự bạch phân phát hết người này đến người khác. Phân phát đến anh, cũng đã từng nghĩ chắc cũng nói chuyện cho vui rồi thôi! Vậy mà hôm đó nói chuyện với nhau cũng gần 2 tiếng đồng hồ. Thế là anh ấy hẹn mai lên mạng nói chuyện tiếp.
Anh đang tìm một người yêu, một người yêu không cần ngoại hình vì anh cũng thuộc dạng quá cỡ big size. Rồi thế là yêu nhau! Thật tình là tôi không nhớ rõ mình yêu anh vì điều gì? Mình yêu anh từ khi nào? Ah! Chắc là từ cái tin nhắn yahoo thì phải! thế rồi trao đổi số dt với nhau. Còn nhớ lúc đó điện thoại là nokia màn hình trắng đen gì đó mà quên rồi. Một món gia bảo mà ông nội để lại cho đứa cháu mê trai và học giỏi. Cũng may là ông không biết đứa cháu học giỏi của mình mê trai, nên sự hạnh diện và tự hào vẫn nguyên vẹn, nó nguyên vẹn cho đến hiện tại, ngày đám giổ lần thứ 8 của ông đã gần kề.
Trở lại vấn đề, một tuần, hai tuần, một tháng. Tôi không nhớ là mình đã từng nói gì với anh. Có thể đây là người đàn ông tôi yêu mà kí ưc về tình yêu của anh rất mơ hồ nhưng niềm tin lại mãnh liệt nhất. Nghe có lẽ mâu thuẫn quá đúng ko?
Sau một thời gian tôi mới biết nhà anh ở Bến Lức Long An, còn nhà quận 5 là anh cho thuê. Còn có một người bà con nữa ở bên quận 7. Tôi yêu anh, chỉ biết yêu thôi, ko rõ lý do là gì? Nhưng nó lại là niềm tin mãnh liệt nhất, lãng mạng nhất của tôi! Anh gửi cho tôi một lá thư! Thật sự đổ gục trước anh vì hành động đó, tôi còn nhớ lá thư dài hai mặt giấy A4, anh nói là muốn cùng tôi xây dựng hạnh phúc, đó là một bức tranh tương lai rất chi tiết, tôi sẽ làm gì? Anh làm gì? Rồi chúng tôi khi nào về sống chung, rồi về già chúng tôi sẽ ra sao! rất chi tiết! rất ngọt ngào, rất lãng mạng. Tôi yêu anh và tin anh hoàn toàn. Tình yêu lãng mạng và liều lĩnh nhất của tôi từ đó giờ.
Hôm tôi gặp anh cách ngày chúng tôi chat lần đầu chắc khoảng 2 tháng! Tôi đợi anh ở bến xe chợ lớn, anh đến đón tôi bằng chiếc Nouvo đỏ đen, anh bự con hơn tôi! Hihihi! Ngồi sau anh cảm giác thích lắm. Anh bự con, gió tạt qua hai bên hông người anh rẽ vào hai tay tôi, cảm giác đó thật mát mà ấm nữa! bạn cứ nghĩ đi! Hai người mập ngồi trên một chiếc xe, không cần phải nhít người sát vào thì hai cả thở cũng đã chạm nhau rồi, cảm giác ấm áp, yêu thương không cần phải cố gắng, da thịt qua hai lớp áo cũng cảm nhận mồn một! Không tin bạn hãy yêu một ai đó mập thật lòng đi! Tôi tin tình yêu không biên giới, đừng xem mập ốm là điều kiện để yêu! Mà hãy xem những người coi trọng hình thể họ yêu nhau như thế nào mà rút kinh nghiệm cho bản thân mình.
Vòng qua những vòng xoay, những ngã ba ngã tư, đi qua những con hẻm nhỏ ngoằn ngèo bên khu chợ lớn, anh đưa tôi đi dọc con sông đường Phạm Thế Hiển, Qua những dãy phố xanh mát, nhà cao tầng, cỏ tươi trong của quận 7. Tôi ngồi trên xe đợi anh tại một cái chợ của khu quận 7. Anh vào nhà bà con có việc. Người đàn ông tôi đã yêu, người đàn ông ấm áp, cho tôi cảm giác yêu thương.
Xong việc, anh chở tôi vài vòng qua những khu phổ biến của quận 7 như Hồ Bán Nguyệt, Cầu Ánh Sao, rồi dọc theo con đường Nguyễn Văn Linh xanh mát, anh và tôi đáp vào một tiệm cơm. No nê căng tràn, chuyện gì đến cũng phải đến! anh và tôi vào một khách sạn trên đại lộ Đông Tây.
Mặc dù là đã trãi qua hai lần yêu thương và chung chạ, nhưng cảm giác với anh nó vẫn là tinh nguyên như ngày đầu. Tôi yêu người đàn ông này vì sự lãng mạng mà tôi hằng mong đợi bấy lâu nay. Tôi yêu anh, yêu nhiều lắm. Đến tận bây giờ nếu ai đó vô tình hỏi, tôi còn yêu anh không? Chắc tôi vẫn còn lượng lự và ngậm câu trả lời trong lòng. Nhưng tin tôi đi, chẳng ai biết để mà hỏi đâu.
Anh bảo tôi: “em đi tắm đi cho mát”.
Hình như vẫn còn non tơ, vẫn còn độ e thẹn nên vào phòng tắm tôi mới cởi đồ ra, tắm rửa kĩ lưỡng từng milimet một trên cơ thể. Tôi mặc lại cái quần chip và quần tây đi ra. Thấy anh đang ngủ ngon, quần áo thì đã máng lên móc rồi, để ý kỹ không thấy chip của anh đâu hết nên chắc là anh còn mặc quần chip.
Nhìn anh ngủ ngon lắm, khuôn mặt tròn tròn, hai hàng lông mày rậm, cái môi cong cong nhìn đáng ghét lắm. Anh nằm nghiêng, đắp cái mền trắng ngang ngực. Tôi rón rén bước lại gần giường, leo lên giường, nằm xít lại gần anh. Vừa nằm xuống là anh choàng tay giở mền ra đắp cho tôi. Đố mọi người chuyện gì xảy ra bên dưới chiếc mền trắng???
Anh lấy tay kéo tôi sát lại người anh. Dưới chiếc mền thì nhiệt độ 25 của căn phòng chả còn nghĩa lý gì? Nó nóng lên vì nhiệt hai cơ thể tỏa ra và cũng một phần là hồi hộp, hihihi. Ngộ nhỉ, khi yêu ai đó bằng trái tim chân thành bạn sẽ như người trinh nguyên. Với tôi, trinh nguyên là nằm ở suy nghĩ, cách bạn đối đãi với người yêu, cách bạn yêu và san sẽ chứ không nằm ở cái chổ đó còn tem hay không!!!
Anh kéo tôi sát về anh, tôi nhích người hai lần thì da thịt hai đứa chạm nhau. Cảm giác đầu tiên là cái ấm ấm của ngực anh, cái mát mát của bụng anh, cái êm êm của đùi anh khi gác lên đùi tôi. Thích nhất là vòng tay anh đang ôm ngang ngực tôi, hơi thở của anh phả và cổ tôi từng hơi một. Cảm giác đó thật thoải mái, thật yên bình, thật yêu. Được ở bên người yêu, được người yêu ôm và ôm người yêu thì còn gì bằng nữa.
Quay về phía anh, tôi vòng tay ôm lưng anh, lưng anh rộng lắm, tay anh bự lắm. Dụi đầu vào ngực anh, nơi có đám lông thưa đang cạ vào mặt, nơi cánh tay anh có mùi của sự bao bọc, che chở. Tôi hoàn toàn mềm nhũng trước người đàn ông này. Người mà tôi gọi là ông xã, anh gọi tôi là bà xã. Thấy không? Hai từ ông xã và bà xã đôi lúc rất dễ dàng và chân thành lắm bạn ah.
Tôi ngước mắt lên nhìn anh thì bắt ngay ánh mắt đã nhìn tôi đăm đắm từ lúc nào? Ánh mắt anh hiền, sâu và ngọt ngào lắm. Anh nhìn tôi như thể tôi và anh đã là của nhau từ rất lâu rồi, anh cho tôi cảm giác tôi và anh đã là vợ chồng của nhau từ rất lâu rồi. Anh mắt mang lại sự tự nhiên, sự ôn hòa, gần gũi, cái gì đó rất thân quen và nồng ấm lắm. Anh nâng cằm tôi lên, đưa môi anh từ từ chạm nhẹ vào môi tôi. Mắt anh từ từ nhắm lại, còn tôi dường như bị anh thôi mien nên mắt cứ dán vào mũi của anh, vào môi của anh cho đến khi anh ngậm môi tôi trong miệng anh.
Một tay anh đi từ lưng của tôi, dần dần lên đến cố và dừng lại nơi đầu tôi. Anh luồn ngón tay anh vào tóc tôi, lườn qua lườn lại, trong khi miệng anh đang ngậm hết môi trên va môi dưới của tôi mà nút nhẹ. Thích lắm bạn ah, cả hai chúng tôi đã nhắm mắt và cứ đế cho bản năng dẫn dắt cả hai vào động thiên thai.
Những gì diễn ra sau đó chỉ còn là những hình ảnh mờ mờ trong kí ức của tôi. Vì một khi bạn đã vào động thiên thai rồi thì bạn sẽ không còn tâm trí đâu mà để ghi nhớ những gì đang xảy ra, vì đó là bản năng, vì đó là thăng hoa. Tôi chỉ nhớ, anh nút môi tôi, nút lưỡi của tôi. Lúc đầu anh làm rất từ tốn, nhưng từ từ nhịp độ hôn, nút, liếm, cắn nhẹ rồi lại mút, rồi liếm cứ tăng dần lên, từ nhẹ nhàng đến nhanh một tí, nhanh hơn một chút, nhanh hơn nữa. Cuối cùng tôi không biết anh đã cởi quần tôi khi nào mà bây giờ cậu nhỏ tôi đang hung dũng bên dưới là cái lưỡi nhám của anh.
Anh đang trong tư thế vẫn còn chiếc quần chip màu trắng cỡ xxl trên người, còn chiếc quần boxer cỡ xl cùng với chiếc quần tây xanh của tôi đã nằm dưới góc giường từ lúc nào không hay. Hai đầu vú tôi hình như đã in vài vết bầm và dấu rang. Vậy mà sao tôi không có cảm giác đau, thay vào đó là cái gì đó tê tê, ấm ấm khi mà lưỡi anh chà qua chà lại trên đầu cậu nhỏ của tôi.
Anh cứ quét đầu lưỡi của anh qua lại, qua lại ngay khe sáo của cậu nhỏ, rồi anh ngậm đầu cậu nhỏ vào miệng, rồi lấy lưỡi đánh vòng quanh đầu nó trong miệng anh. Tôi không còn biết gì nữa, để mặc cho anh muốn làm gì thì làm, còn miệng thì cứ rên ư ử, ư ử.
Tôi: “aaaa……sít….ít…..a….aa…sít!”
Tôi: “uhm, ư….u…ư..ơ hớ hớ hơ hơ hư hư a….aaa….hư….hức hức….ư ư……a….sít…a sít”
Anh ngậm đầu cầu nhỏ hả hê, đến mức nó tấy đỏ lên mới chịu buông ra. Anh nhìn “thành quả” của mình và nhìn tôi cười một cách “đểu” nhất. Lúc ôm nhau bạn là người ấm áp, nhưng lúc lâm trận bạn là người dâm đểu nhất, đó mới là người tình hoàn hảo. Còn chuyện mạnh hay nhẹ, nhanh hay chậm đó chỉ là tốc độ và phụ trợ thêm thôi, cái chính vẫn là bạn connect với đối phương như thế nào. Đó là kinh nghiệm mà tôi đúc kết sau bao nhiêu lần tôi và những người tình ra vào trong nhau. Hiểu ý tôi chứ?!!!
Thật sự lúc đó tôi chả biết nụ cười của anh đều hay là hiền, chí biết lúc đó anh quyến rũ quá, bản năng hối thúc tôi làm những việc mà gọi là vợ chồng.
Sau cuộc truy hoan, cả anh và tôi đều mệt mỏi, ba vỏ ba cao su dưới đất. Hai lần uống tinh, lần cuối cùng là anh ra trước trên ngực tôi, rồi anh sục cho tôi ra trên bụng. Hai chúng tôi cứ để như thế mà ôm nhau, hôn nhau rồi vuốt ve suốt cả buổi trưa. Vị của anh có chút mặn, chút ngọt và tanh tanh. Anh nói của tôi nó có vị ngọt, thanh và rất dễ nuốt.
Tôi và anh nhìn đồng hồ thì cũng gần 2h trưa, vào hotel là lúc 12h30. Hai đứa vào động thiên thai cũng gần 1h30 phút, vậy mà chinh chiến ba hiệp. Thật là sung sướng và là kí ức mà không bao giờ quên được. Ai nói người mập có cậu nhỏ tí hon nhỏ thì cũng đúng nhưng cũng không phải là tất cả, minh chứng là anh và tôi thì của tôi gấp đôi của anh về chiều dài nhưng bằng nhau bằng chiều ngang. Điều quan trọng là tôi thấy mãn nguyện đã được thăng hoa, âu yếm và biết anh yêu mình thật sự. Dù cho mình có lưu lại trên cơ thể một vài vết bầm, một vái dấu răng nhưng đó là rất thỏa đáng. Em yêu anh nhiều lắm Luân ah! Lúc đó em yêu anh nhiều lắm.
Nhưng anh là người bỏ đi tất cả……..
Anh không cảm nhận được em phải trãi qua khoảng thời gian đó như thế nào đâu? Tại sao? tại sao anh nói yêu em, anh làm tất cả chỉ vì cái mong muốn lãng mạng của em, anh gửi thư cho em, anh chắp cho em đôi cánh để em bay với những hi vọng về tương lai của cả anh và em. Rồi sau buổi hôm đó….
Tối về nhà em gọi cho anh thì không anh không bắt máy, nhắn tin anh không trả lời. Qua ngày hôm sau điện thoại anh không liên lạc được. Em muốn đi xuống nhà anh theo cái địa chỉ anh gửi cho em nhưng em sẽ nói tìm anh với cái lý do gì đây? Hay em đứng canh anh trước cửa nhà, và đợi câu trả lời của anh. Em không đủ can đảm để làm việc đó, em còn gia đình, em còn cha mẹ, nếu cha mẹ anh hỏi em là con ai, nhà em ở đâu thì em trả lời như thế nào? Nếu cha mẹ em hỏi em đi đâu xuống Bến Lức thì em sẽ nói đi tìm ai đây hả anh? Một thằng con trai 19t, chưa biết đi xa, chưa bao giờ có bạn dưới Long An, nó là người con ngoan từ trước đến giờ thì làm sao đi tìm anh được hả anh? Đi hẹn anh là một lần cúp học, vậy sao cúp được lần nữa để tìm anh chứ???
Một tuần sau em vẫn còn nước mắt ngắn dài khi ngồi một mình trong phòng, hai tuần trôi qua em vẫn không quên được anh….
Một tháng, hai tháng, ba tháng, khi mà việc học đang vào cuối kì, thi cử căng thẳng, dường như hình ảnh anh không còn ám ảnh tâm trí em nữa. Thì nick yahoo anh lại sáng đèn một lần nữa.
Sáu tháng từ cái ngày bội phản, anh nói rằng mình đang ở Mỹ và chuẩn bị kết hôn……
Một năm sau anh nói anh sẽ về Việt nam và vợ anh đang mang bầu.
Một năm rưỡi sau, số điện thoại lạ gọi cho em. Anh nói rằng: anh muốn gặp em để nói lời xin lỗi. Anh còn yêu em nhiều lắm…
Tất cả đã hết rồi anh! Em đã quên được anh. Nơi bí mật cất giữ bức thư anh gửi cho em, em đã đánh mất nó trong kí ức rồi! Với anh hình ảnh bây giờ chỉ là người đàn ông 30t, có vợ là les, đã có một con trai, sắp hoàn thành chương trình thạc sĩ bên Hoa Kỳ.
Em đã có chồng, chồng em là người thay anh yêu em lần nữa.
Thông cảm, em không thể gặp anh được.