Giữa Muôn Vàn
Chúng ta là những kẻ lac đường
Đem yêu thương đặt vào chốn bờ hoang cỏ rậm
Bao nịch ái đam mê đặt lên trên tất cả
Những tin yêu trân quý lẽ phải làm
Giữa giới hạn của những việc đúng vá sai
Trước vách ngăn của những điều phải và không phải
Ta giở ra, và rồi ta lật lại
Ta sửa sai, và ta lại làm sai
Bao hỉ lạc trong toàn cõi bi ai
Ta đã đủ mãi sao chưa dừng lại
Ta biết vẫn một mai khi lựa chọn
Ta sẽ cùng chọn ngoảnh mặt đi
Đột ngột, tuyệt tình và tuyệt đối chẳng nghĩ suy
Như thế há chăng chỉ là tổn thương và oán hận?
Vô cùng...
Khôn cùng!
TH, hãy vì những gì ta đã có
Quên em đi đừng một phút mềm lòng
Em cũng không còn khiến chàng chịu cảnh long đong
Đường đột đến, đường đột đi, đường đột sướng vui hay nức nở
Lời cuối cho chàng là một lời xin lỗi
Cho biết bao những hứa hẹn không tròn
Hay những lần đem xúc cảm xuống lên
Và cơn bão đời chàng do chính em cuộn đến
Xin hãy để em thêm một lần này nữa
Nâng đôi tay ve vuốt những ưu phiền
Điều em biết hay cả những điều em không thể biết
Sao thật đau lòng, cô quạnh, tịch liêu
Lời cuối cho chàng chỉ đìu hiu một lời xin lỗi...
Hỡi chàng ơi!
Thôi vẫy tay, ta sống tiếp cuộc đời
Thôi vẫy tay, ta nói lời tạm biệt
Những vấn nghi, xin hai ta đừng hỏi
Những nỗi niềm, xin nuốt nghẹn để lãng quên
Những ngọt ngào tuôn ướt đẫm sương mai
Những vuốt ve dựng cột rào đanh thép
Những vào ra chốn bồng lai tuyệt đẹp
Khép lại đây bao xao động giữa muôn vàn...
Tình này, nhục lac, đa mang
Lời này, nan truy, thiếp nay ký xuất.
TAmcTH.
10.2016.










