Chạy đi nỗi sợ của chúng ta
Qua lối trần thế, đêm nhạt nhoà
Chạy đi băng qua miền nắng gió
Đời mặc nhiên tạo những phong ba...
Người nói "sau cơn mưa trời sáng"
Tháng năm mưa nắng đổi xoay vần
Xuân hạ thu đông vô thường lắm
Chạy đi nỗi sợ đầy ăn năn...
Chúng ta chẳng thể đứng lặng yên
Chúng ta thường phán xét ưu phiền
Mang gánh tư tình trong nhân thế
Nặng cả vai mình lối chân chuyên
Chạy đi đường chân trời thấy nhau
Phía ấy nỗi sợ tan biến mau
Chúng ta lắng nghe hơi thở vội
Nhìn lại đất trời, chút phai màu...




















