Em lớn lên để nhìn ra thế giới..
Em muốn mình là một chấm nhỏ trên đỉnh núi cao, một chấm nhỏ giữa những dải đất bao la trải đầy hoa tím nhỏ, giữa những rừng cây rộng lớn xanh rờn của ngày đầu hạ, giữa những đám núi đá vôi màu xám bạc, giữa những con sóng và gió lộng ngoài đại dương, dưới bầu trời đêm đầy ánh sao..
Em là chấm nhỏ đặt bước chân mình trên bờ cát trắng trải dài miên man, liệu có ai nghe thấy em với gọi không? Tiếng trả lời dội vào từ trong lồng ngực em, từ trái tim em thổn thức, em thuộc về nơi em đặt chân đến..
Mọi sự đều khập khiễng cho tới khi em để mình bước đi..
Em muốn mình làm thơ, làm thơ những không phải là những bài thơ.. làm những điều rất thơ mộng trở thành hiện thực.. làm những điều thực tại trở thành những điều mộng mơ..
Chẳng ai biết cuộc sống này liệu có thật không? Vì nỗi đau đến một lúc nào đó cũng trở nên đẹp đẽ và đầy thơ mộng, đầy an ủi, vỗ về..
Cuộc sống đến với ta hay ta bước vào cuộc sống..











