Qua bao câu chuyện dở dang, Một hôm nhìn thấy mình đang mở lòng...

seen from Maldives
seen from China

seen from China
seen from Kazakhstan
seen from China

seen from Brazil
seen from China

seen from Brazil

seen from Malaysia

seen from Türkiye

seen from United Arab Emirates
seen from Japan
seen from China

seen from United Kingdom

seen from Brazil
seen from Philippines
seen from Germany

seen from Canada
seen from Canada

seen from Brazil
Qua bao câu chuyện dở dang, Một hôm nhìn thấy mình đang mở lòng...

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
* Cảm thấy biết ơn * hiu hiu hiu
Bạn có yêu mèo giống tụi mình hông?
Một buổi tối muộn, mình được bạn ưu tiên ưu ái gửi cho xem ké cả đống ảnh mấy em mèo bạn chụp để dành kèm theo mấy dòng tin nhắn đọc nghe rất Mộc mạc và tốt lành, giọng điệu chân chất đúng kiểu Dân Miền Tây quê mình:
- Cưng hông?
- Nhà tui có một đống mèo hoang luôn, đẻ là chui zô nhà đẻ à, xong rồi đi, mà quậy bà cố.
- Hình này tui chụp lén, chớ nó nghe tiếng là thức chạy tùm lum.
- Mèo thấy zị khôn lắm, nó biết ai thương nó.
Là một người ưa mèo méo meo, mình có duyên được gặp được chơi với nhiều bạn yêu mèo. Mình thích cái cách mấy bạn kể về mèo, nghe nó rất là trìu mến luôn, kiểu đang nói về một người mà mình yêu quý, nên mình thấu hiểu bản tính, mình tôn trọng tự do và chủ quyền của nó. Tại mèo tuy dễ thương nhưng cũng rất chướng và ương bướng nếu hông cho nó không gian thoải mái, để nó được nhởn nhơ đi rong vui chơi tùy hứng hay trầm ngầm nằm lười mình ên theo ý thích.
Hình này bạn chụp. Mình rất là ưng. Mình thấy nó có hồn. Chắc vì bạn đã đặt trọn tâm vào đấy khi tình cờ bấm máy.
Hôm nay, lần đầu tiên mình ngồi hơn 4 tiếng đồng hồ trong phòng hồi sức/ chống độc - cái nơi mà phần lớn người nằm đều trong tình trạng nguy kịch. Nhớ hồi nhỏ, khi xem phim, thấy cái màn hình hiển thị nhịp tim với mấy đường sáng xanh lên xuống liên tục, mình tròn mắt thiệt to ngó cho thiệt tỏ cho thỏa tò mò vì lạ. Bây giờ, lớn rồi, biết nó là monitor hiển thị chỉ số sinh tồn, mỗi lần nhìn vào thấy mắt mình nặng trịch vì âu lo xen cả bất lực khi chỉ biết chờ thời, cầu trời và phó thác.
Sáng này, có hai trường hợp thân nhân tự nguyện xin rút ống thở vì bác sĩ chạy và họ cũng không muốn người bệnh chịu thêm đau đớn rồi tàn hơi trong không gian trắng toát lạnh lẽo của bệnh viện. Họ muốn đưa người bệnh về nhà để được ra đi trong vòng tay ấm áp đủ đầy con cháu. Mình chỉ dám nghe, chớ không dám nhìn.
Ngồi trong đây, mình thấy cái câu ai đó nói đại ý rằng “chiếc giường đắt giá nhất trên đời này là giường bệnh” chắc chỉ đúng với bệnh viện (nơi được chi trả về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng), chứ còn với người bệnh trong tình trạng chắc chết mười mươi, thì nó hoàn toàn vô giá trị. Mọi phán xét giáo điều, thị phi đua tranh, phân tầng cao thấp cũng trở nên vô nghĩa nốt khi mà tất cả chỉ cách nhau một cái rút dây để bay đi nhẹ tựa lông hồng những đeo mang cả một đời xáo động.
Mình có đang tiêu cực quá hay không? Mình nghĩ là không. Mình chỉ đang tập nhìn thẳng vào sự thật, vào những thứ mình chứng kiến và thuật lại nó như một cách để tự trung thực với chính mình và chấp nhận mọi biến thiên của cuộc đời như một lẽ tự nhiên không đính kèm bất mãn hay than van.
Mình cũng sẽ không rút ra một lời khuyên gì đó cho trải nghiệm nhắc đến ở trên theo kiểu đời sống ngắn ngủi vui được ngày nào vui đi. Hoàn toàn không. Mình nghĩ vầy nè, ai cũng sẽ về cùng một nơi dẫu có nhanh có chậm, dẫu có khác cung đường ngã rẽ. Vậy nên, hãy cứ sống một cuộc đời của bạn và vì bạn, mộng mơ/ tan vỡ, trọn vẹn/ dở dang, thất bát/ vang danh, vui vẻ đủ đầy/ buồn đau mất mát, tham vọng lớn lao/ an phận qua ngày, áp lực liên tục/ thong dong tự tại, sao cũng được, bạn à! Cuối cùng thì chúng ta giống nhau cả mà! Phân biệt quá chi cho hoang phí những ngày có nhau diệu kỳ trong phần đời quý giá được tạo hóa trao tặng!
(SG, 27/12/2020)
Ngồi trên ban công nhìn xuống dưới hẻm phố, mình thấy một bạn nhỏ đang chạy nhảy, nô đùa và cười vang. Bạn đó thiệt là hay.
Dù chỉ có một mình hay lâu lâu xuất hiện thêm một vài mình khác đến nhập hội rồi vội bỏ đi, để lại bạn bé xíu đứng đó với cái khoảng sân rộng rinh, bạn vẫn cứ thế mà duy trì niềm vui hiện tại của mình, hổng bị phân tâm hay phụ thuộc vào ai cả.
Tính ra tụi nhỏ luôn có khả năng vui với chính nó, ở đây và ngay lúc này, không vướng bận bởi một tương lai xa gần nào đó như người lớn vẫn canh cánh bên lòng một nỗi bất an khi thường trực hay bất chợt nghĩ về.
Với tụi nhỏ, dường như, ngày nào cũng là một ngày tốt lành đáng để ăn mừng chúc tụng! Chúng mình cũng từng có được cái hồng phúc đó mà đúng hông? Có khi, mình phải học lại cách nuôi dưỡng và mời gọi đứa trẻ bên trong mở cửa lòng đang đóng khép, bước ra hòa ca trở lại với cuộc đời.
Photo credit: Phạm Mi

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Ngồi quán quen, chơi với bạn. Tình cờ ngó sang bàn bên, thấy một bạn nam tựa đầu lên vai bạn nữ đoán chừng đang buồn dữ lắm! Bạn nữ chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ nhẹ nhàng xoa vai bạn nam để vỗ về an ủi. Hai người cứ vậy mà hướng mắt ra phía mặt đường xe cộ đông đúc đang lướt vội dưới ánh đèn vàng ấm áp. Nhiều khi, điều quý giá nhất mà chúng ta có thể dành cho nhau chính là sự hiện diện trọn vẹn và bình-yên-không-lời. Mình từng nghe đâu đó đại ý rằng “có hiểu thì mới có thương”. Nhưng mình thấy không hẳn lúc nào cũng vậy. Đôi lúc, mình có cảm giác muốn thương một ai đó rất tự nhiên và vô tư dù chưa hoàn toàn hiểu hết con người họ. Chính cảm giác yêu thương cho người ta động lực và sự kiên trì để dõi theo, cảm thông, chấp nhận rồi có đủ can đảm để cởi mở cõi lòng và bộc lộ con người mình mà không lo bị phán xét hay bỏ mặc. Từ đó mà ta và người cùng nhau tạo ra nhiều cơ hội thấu hiểu về nhau một cách tỏ tường với một thái độ nhún nhường và độ lượng, ngay cả khi nhìn thấy sự thiếu sót vụng dại của nhau. Việc chưa hiểu ai đó là rất đổi bình thường, thậm chí còn là thách thứ thú vị vì ta biết phía trước mình vẫn là một hành trình dài rộng cho ta thoả sức khám phá nhau với đầy đủ sự tò mò và phấn khích. Với mình, mong muốn được thấu hiểu ai đó một cách chân thành quan trọng hơn việc chúng ta có thật sự hiểu họ hay không. Trong một chừng mực, giống như cách cha mẹ yêu thương chúng ta vậy thôi, có rất ít hoặc không đính kèm bất cứ điều kiện hay sự trình diễn mưu cầu đặc biệt nào cả. Ngả đầu vào vai Có nhau hiện tại Thấy lòng dịu lại Xua tan nghi ngại Được mất ngày mai. Cảm ơn hai người bạn không quen đã gợi lại trong mình những ký ức vui vẻ và an yên đã có một năm về trước khi từng được ai đó trao cho một điểm tựa.
Trong “Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ” của Nguyễn Ngọc Thuần - quyển sách yêu thích của mình, có một đoạn trích dẫn mà bất kể khi nào đọc lại, mình luôn cảm thấy lay động và ấm lòng vì những câu từ trong trẻo và ý niệm tốt lành: “khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không có một phương thuốc nào hết. Khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác sẽ vui hơn. Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc. Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường. Họ cần mỗi buổi tối ghé lại ngồi với họ trong im lặng. Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi họ có thích ăn bắp rang không…” Và mình cũng là một con người như thế. Hồi sinh viên, mình từng có một cô bạn rất thân. Có một bận, mình lên cơn suy tư trầm ngâm “tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn”, thay vì trách móc/ phán xét/ bỏ lơ như nhiều người đã làm, bạn chỉ lẳng lặng đến ngồi bên mình với một khoảng cách vừa đủ để hông làm mình khó chịu. Rồi bạn nhẹ nhàng đặt ở khoảng trống giữa mình và bạn một bịch tươi sữa Vinamilk 220ml (^^) và cứ ngồi trong im lặng cùng mình như thế hơn 1 tiếng đồng hồ. Cho đến khi mình cảm thấy ổn hơn, tự quay mặt qua nhìn bạn với một cái nhoẻn miệng cười vì thấy nhỏ này lì ghê nơi ta ơi! Còn bạn thì chỉ buông một câu nhẹ hều: “uống sữa đi mày, ngon lắm đó con. Không nhanh tay, tao uống hết thì đừng có tiếc à nha.” Rồi có lần, Liverpool của mình thua trong một trận bán kết cúp C1 Châu Âu, mình còn nhớ khuya đó, bạn thức xem với mình từ 1h45 sáng cho đến tận gần 4h sáng. Bạn biết mình buồn, hôm sau, bạn biên cho mình một bức thư tay thiệt dài với những lời động viên hài hước và dễ thương làm mình đọc tới đâu vừa khóc vừa cười tới đó. Bạn còn không quên bonus thêm câu kết cũng là tên bài hát truyền thống của The Kop - You will never walk alone. Đọc xong thư, mình nghĩ bụng con nhỏ này hay ghê, lúc nào cũng như đi guốc trong cái bụng mỡ của mình vậy. =)) Giờ bạn sang New Zealand định cư rồi. Nhưng mình luôn nhớ về bạn với những điều nhỏ xíu xìu xiu tốt lành gieo niềm hạnh phúc và sớt chia nỗi buồn mà bạn đã mang đến cho mình. SG, 23/11/2020
Ưa ngồi bó gối
Trước bậc thềm nhà
Chẳng nghĩ ngợi xa
Lòng không muốn vội.
------
Ngước nhìn cây cối
Hoa lá bên hiên
Trở về hồn nhiên
Tim thôi nóng hổi.
------
Mình từng sốc nổi
Vấp ngã và đau
Lúc khóc tự lau
Khi cười như hội.
------
Túm lại cho rồi
Con nít con nôi! :)))