“...Tôi biết những ánh đèn đó mãi không phải vì tôi mà bật, pháo hoa mãi không phải vì tôi mà đốt. Nhưng tôi đã không mong mỏi những thứ phù hoa nữa, chỉ còn tìm kiếm một tí ấm áp, chỉ muốn đi bộ giữa phố đông nhìn ngắm những gương mặt mà tôi không thể nhớ được. Tôi thích đứng giữa họ, trong phút giây ngắn ngủi, nhìn họ cười, nghe họ reo hò, và thấy mình vẫn còn đủ dịu dàng để vui vì niềm vui của những kẻ xa lạ.
Mà cũng chỉ trong phút giây ngắn ngủi đó thôi, rồi tôi lại về làm đứa trẻ đọc sách trong chăn, tách biệt với thế giới bên ngoài.”
(những ngày xanh - Vĩnh Xuân)








