- Em ăn chưa?
- Em ngủ sớm nhé!
- Ngày hôm nay em có vui không?
- Em đi đường cẩn thận.
- Mong em bình an!
Có ai từng nói với em những lời đó không? Em có từng xem nhẹ những lời "xã giao" như vậy không? Em có từng thấy đối phương thật phiền phức và nhạt nhẽo vì quanh đi quẩn lại chỉ có mấy câu hỏi vô vị như vậy mỗi ngày, khiến em mất thời gian và thậm chí em còn chẳng muốn xem nữa là đáp lời.
Thật ra có những người dùng những câu bên trên chỉ như một cái cớ để được chuyện trò cùng em. Không phải họ không cố gắng gây ấn tượng với em, mà là họ nhàm chán thật. Họ không biết pha trò, không biết làm sao để câu chuyện trở nên thú vị, họ chỉ quan tâm và nói ra những gì mình nghĩ, rồi mong em đánh giá cao điều đó.
Mà đã bao giờ em nghĩ, điều em cần thực sự cũng chỉ là những điều giản đơn đến như vậy? Có một người thực tâm lo em mải mê làm gì mà để bụng đói, sợ em mang tâm sự gì trong lòng mà không ngủ sớm...Có một người chỉ mong mỗi ngày trôi qua em cười thật nhiều vì những niềm vui xung quanh...Có một người không yên tâm việc em lái xe ra đường một mình và thầm cầu nguyện em luôn an toàn.
Mỗi người có vô vàn mỗi bận tâm mỗi ngày, có bao giờ em nghĩ, tại sao họ lại muốn dành thời gian để nghĩ cho em, chỉ vì họ tình nguyện coi em là một trong những điều quan trọng nhất trong cuộc đời họ. So sánh những người thương em bằng mười phần của chữ thương như thế, với những kẻ cho em đi chơi, cho em tiền, cho em một vài lời lả lơi ong bướm nhưng lại chẳng hề thực sự muốn biết em có vui không, có khỏe mạnh không, có an toàn không...em muốn chọn ai?
Đừng xem nhẹ những sự quan tâm chân thành. Bởi khi em cô đơn nhất, khi em bị cả thế giới hắt hủi, khi em cho đi tình yêu của mình rồi nhận về sự lãnh đạm và thơ ơ, khi em bị lừa dối...em mới hiểu có một người đã kiên trì và nhẫn nại thế nào chỉ để thương em một cách chân thành mà không mong nhận lại.
Đôi khi "Chúc em ngủ ngon!" còn mang nhiều ý nghĩa hơn tất cả những gì hào nhoáng xa hoa cộng lại.