about to be 25 and I still don't know how to ask for what I want

seen from United States

seen from United States
seen from Mexico
seen from Belgium
seen from Malaysia
seen from Yemen
seen from China

seen from Malaysia

seen from Pakistan
seen from Pakistan

seen from Malaysia

seen from United States

seen from Pakistan
seen from Pakistan

seen from Singapore

seen from T1

seen from United Kingdom

seen from Pakistan
seen from United Kingdom

seen from Pakistan
about to be 25 and I still don't know how to ask for what I want

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
#moottoripyörä #puuta pit. 80cm, kork. 38cm, hyvin tehty ja ehjä, h. 120€ TÄMÄN TUOTTEEN VOIT MAKSAA TILILLE JA HAKEA KUN SINULLE SOPII, NIIN KUIN KAIKKI MUUTKIN TUOTTEEMME. #kierrätys #keräily #lahti #kirpputori #kirpputorikisälli #kirppis #kirppislöytö #antiikki #antiikkikauppa #juhokusti #retro #vintage 23.5.-20 (paikassa Kirpputori Kisälli) https://www.instagram.com/p/CAhr-N_Dosd/?igshid=5w57mrnjzalb
#arkku #rottinkia #puuta #narua, koko 40x60cm, kork. 40cm, h. 64€ TÄMÄN ARKUN VOIT MAKSAA TILILLE JA HAKEA KUN SINULLE SOPII. #kierrätys #sisustus #lahti #kirpputori #kirpputorikisälli #kirppis #kirppislöytö #antiikki #antiikkikauppa #juhokusti #retro #vintage #naruarkku #laatikko #kirstu 8.4.-20 (paikassa Kirpputori Kisälli) https://www.instagram.com/p/B-t1jjRBrCy/?igshid=1nt11roug2qas
Cảm giác một người không còn trên đời này nữa bao giờ cũng rất tệ. Không phải vì thích sống trong quá khứ, mà vì mình sợ mình thay đổi, mình sợ không giữ được chính bản thân mình, rồi mình sẽ quên đi chị. Nên thi thoảng vào những lúc thế này, trong căn phòng nhỏ mình sẽ cố gắng nhắm mắt, hồi tưởng lại khi chị còn ở đây và ngày chị mất. Hoặc lúc trở về nhà, sẽ chui vào góc ngồi giống như ngày hôm đó mình đã ngồi và khóc...
Cả ngày hôm nay cứ cảm giác giống một hôm nào đó đã qua rồi. Rồi trong giấc ngủ trưa nay, mình mơ thấy tên cậu. Và tỉnh dậy, cậu biết đấy, mình sẽ nhớ cậu thật nhiều. Cậu bây giờ đã ở bầu trời nào xa xôi lắm. Xa đến mức bằng cách nào mình cũng không tới được. Mình ngẩn ngơ suốt từ lúc thức dậy đến giờ. Mình đi làm mọi việc cần hoàn thành trong chiều chủ nhật. Mình lên sân thượng một chút, lại là cảm giác thân thuộc lắm. Mình nhớ nhà, mình nhớ mẹ và mình nhớ cậu nữa. Đột nhiên mình muốn khóc nức nở. Một nỗi sợ vô hình nào đó cứ len lỏi trong mình từ khi rời khỏi cấp ba. Nhưng mình không khóc. Mình sợ cảm giác khóc xong, không có ai bên cạnh, cứ như mình đang nằm dưới đáy vực vậy. Mình không khóc đâu.
10/3/2019

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Chiều tối qua, trước khi cơn buồn ngủ của cả ngày hôm trước cộng lại dồn hết vào mắt mình, vì vừa mới xem ảnh của người đó, khiến mình nhớ lại chuyện cũ một chút. À thì cũng có tiếc nuối một chút. Nhưng trước khi kịp nghĩ vớ vẩn gì thêm nữa thì mình ngủ mất tiêu rồi.
Trưởng thành, tôi hiểu rằng thế giới này vốn dĩ không hề đẹp đẽ. Nhưng tôi nhận ra có những thứ tưởng chừng bé nhỏ, tầm thường hóa ra lại vô cùng ý nghĩa. Cuộc sống này vẫn đẹp đẽ theo một cách riêng, vì vậy đừng bao giờ thôi hy vọng và tin tưởng.
[Denley Lupin]
Hôm ấy đến Cầm rất sớm. Bạn gọi nước chanh. Mình gọi chanh sả. Lắc lắc ly nước, bạn chạy lung tung phụ chị Đan bày ghế, mình ngó nghiêng xung quanh, lục lọi vài cuốn sổ dính bụi trên giá. Bạn bảo mình cố mà hưởng thụ đi, không phải sáng nào cũng đến Cầm thế này đâu. Mình lúc đó không nghĩ gì nhiều, đơn giản nghĩ rằng cách mình loay hoay với vài thứ nhỏ nhỏ ở đây cũng là một kiểu hưởng thụ. Bạn lại giải thích rằng sau này sáng nào cũng đi làm, hết công việc lại gia đình chồng con. Mình bảo bạn cũng cố mà hưởng thụ đi trước khi vào Sài Gòn. Bọn mình đã nhắc với nhau về chuyện rời Hà Nội. Nhanh nhất là hết 4 năm này, muộn nhất thì chẳng biết bao giờ. Nhưng chắc chắn sẽ đi.
Giờ mình nhớ Cầm, rất nhớ Cầm. Những buổi chiều đến Cầm, một góc bé tí mà cả 5,6 người ngồi. Lạ là mình không thấy khó chịu với điều đó. Ai cũng đến Cầm với tâm trạng nặng nĩu và vứt bỏ nó ngoài cửa trước khi bước vào. Chị gì ấy mình không biết tên vì chỉ kịp nói chuyện với nhau lần đầu tiên vừa hút thuốc vừa bảo đến đây thư thái thật. Mình nói khá ít, chỉ lắng nghe câu chuyện của mọi người. Cũng vẫn là một kiểu để quên tạm nỗi buồn. Việc đi làm thêm làm mình căng thẳng quá đỗi. Mình lại nghĩ nhiều để tự hành hạ bản thân. Chẳng cách nào thoát ra được. Chiều hôm trước còn định nghỉ việc, còn định chui vào phòng tắm khóc một trận. Nhưng mình không phải trẻ con. Rồi lại thấy, người lớn vĩ đại nhường nào. Biết bao nhiêu thứ như thế, phải gồng gánh trên vai. Hoặc cũng có thể do mình nhạy cảm quá rồi.