Dù người sẽ đi đâu vào những ngày tháng này thì vẫn luôn có một vì sao nhìn thấy rõ những dấu vân tay
Để mỗi bước chân người bớt đi những loay hoay để mỗi lần run vai biết lòng mình không hề lạnh để mỗi lần đứng im vẫn thấy quanh mình một hơi ấm thân thuộc để mỗi lần chùng lòng đều tin có một người hiểu được mình mệt mỏi ra sao
Sẽ có những đoạn đường người phải một mình lầm lũi vẫy chào quen với bóng đêm như quen từng hơi thở những gì mang theo đều xem là một món nợ đã vay của người mình yêu bao nhiêu lần thương nhớ cũng đáng để nặng vai
Dù người sẽ đi đâu, cũng đừng sợ nắng rát hay mưa bay ở chốn nào cũng đừng sợ làm khách lạ đôi chân của mình, trái tim của mình… đừng sợ vấp ngã mình đau một lần, người cũng không ít hơn thế đêm rồi sẽ là ngày
Rồi cuộc đời sẽ đến lúc mình gặp lại một bàn tay rồi mình khóc như chưa bao giờ biết khóc rồi cắn thật lâu, rồi ghì thật chặt… rồi hỏi - đã đủ đau chưa cho yêu thương lành lặn cho hạnh phúc bắt đầu
Luôn có một vì sao không chỉ sáng trong đêm thâu luôn có một vì sao nhìn thấy người trong giấc ngủ luôn có một vì sao ở trên những đầu ngón tay làm dấu chỉ luôn có một vì sao ở cùng người trong những suy nghĩ cuộc đời sẽ bình yên
Luôn có một vì sao, vì người mà nhận hết ưu phiền!












