Nhà văn lãng mạn, con mèo đen béo ú và bông hồng sa mạc
Quyển sách đầu tiên của ông mình được đọc (và chắc đa phần các bạn cũng vậy) là “Chuyện con mèo dạy hải âu bay”. Đó là vào một ngày mưa, trời không nặng hạt nhưng cũng đủ ướt mặt đường, Ty dẫn mình vào tiệm sách Hà Nội, nơi mà mình đã dành những năm đầu đại học ở đây, trước khi biết đến Kafka hay Tiki. Rồi sau một hồi tìm kiếm, Ty tặng mình quyển sách thấm đẫm tình mèo này.
Bảy năm sau, cũng vào một ngày mưa, nhưng giờ đã nặng hạt hơn, chắc vì mang theo cả nỗi buồn của sự ra đi. Mình cầm trên tay “Hoa hồng sa mạc”, quyển sách được dịch gần nhất của ông. Đó là một chuỗi những câu chuyện, về tay cướp biển ở cửa sông Elbe đã chết cách đây 600 năm, một người Argentina quyết cứu rừng vùng Patagonia, một thầy giáo lưu vong vẫn mơ về ngôi trường củamình, một người vùng Bengal yêu những con tàu và vẫn thì thầm kể chuyện cho chúng nghe trên đường đưa chúng tới nghĩa trang tàu… nghe có lẽ họ không liên quan đến nhau, nhưng đó đều là những người bạn của ông, hoặc những con người ông từng gặp, từng nghe qua, những con người chẳng ai biết đến nhưng đều là những người hùng theo cách riêng của họ, mà chẳng cần sự công nhận của bất cứ ai. Chính điều đó gợi cho mình phần nào về người đàn ông này, một nhà văn lãng mạn với quyển tiểu thuyết nổi tiếng “Lão già mê đọc truyện tình”, một người kể những câu chuyện đáng yêu cho trẻ em nghe như chuyện của một con mèo tốt bụng đáng quý, chuyện của một con ốc sên muốn biết vì sao nó chậm chạp, chuyện tình bạn của mèo và chuột, hay chuyện của con chó mang tên Trung Thành… Đến một ngòi bút đậm chất thơ và nỗi niềm về chính nghĩa, về khát khao phiêu lưu khám phá và tìm hiểu văn hoá, con người nơi đó.
Người ta thường bảo con người có những sự kết nối kì lạ, và đối với mình, sợi dây kết nối giữa tác giả và độc giả chính là một thứ như vậy. Có thể mình không biết gì về ông, và ông không có khái niệm nào về sự tồn tại của mình, nhưng trải qua từng ấy năm, từng ấy trang sách, từng ấy câu chuyện, mình phần nào cảm nhận được về sự tồn tại của một người bạn.
Giờ thì ông đã đi đến một nơi rất xa, không còn những thành phố cảng sầm uất, những rừng mưa nhiệt đới bạt ngàn, những sa mạc khô cằng khắc nghiệt… Nhưng giờ ông có thể thoải mái ngồi viết về những con người mình từng gặp, những nơi mình từng đến, những câu chuyện đáng yêu cho trẻ em. Chắc dưới chân ông giờ là Zorba, một chú mèo to, đen và béo tròn đang nằm ngủ. Có lẽ thi thoảng ông lại ngừng viết, quay sang vuốt ve bộ lông mượt mà sáng rực lên dưới ánh đèn và lặng nghe tiếng gừ gừ của nó. Tiếng gừ gừ ở chốn thiên đường.
Ki.
















