10/4/2029
CÚC HOẠ MY 2 I Tập cuối.
“Xonggggg”.
“Em có cần phải hét to thế không?”
“Anh không thấy vui mừng khi làm việc xong à?”
“Chúc mừng em”.
“Thôi nào, anh không thể làm gì khác để chúc mừng em sao?”
“Được, xem phim nhá”.
“Đi chơi công viên đi”.
“Định cúp học à?”
“Thôi mà, 2 ngày nữa là em bắt đầu cuộc thi rồi”.
“Thôi được rồi”.
“Công viên nha?”
“Được rồi”.
Gia Long đưa Huyền My tới công viên trò chơi lớn nhất Đại Nam.
“Ủa, nhưng sao không có người thế ạ?”
“Anh đã bao trọn rồi”.
“Uầy, bạn trai em sao lại giàu thế này? Anh cướp ngân hàng à?”
“Này, anh là Hoàng Đế đấy”.
“Em quên. Nhưng Hoàng Đế thì sao? Anh giờ có còn làm vua nữa đâu?”
“Em khinh thường anh rồi đấy, khi chờ em xuất hiện, anh đã đầu tư vào 1 tập đoàn”.
“Và anh là đại gia ngầm à?”
“Đúng rồi đấy nhóc con. Em muốn chơi với mọi người hay chơi 1 mình đây?”
“Em muốn chơi với anh”.
“Vậy sao?”
Gia Long đi ra phía cửa khu trò chơi.
“Ơ này, anh đi đâu vậy, anh định đi hút thuốc đấy à?”
“Mấy nhóc, vào đây anh bảo”.
“Dạ” – Lũ trẻ xung quanh đó lên tiếng.
“Các bác có con trẻ nữa, hôm nay là thứ 7, công viên này hoàn toàn miễn phí vé vào cửa cho trẻ con”.
Lũ trẻ con ùa vào.
“Anh bao tất cả mọi người sao?”
“Ừ, em thích trẻ con mà”.
Huyền My đã chơi rất vui vào ngày hôm đó, từ ngựa gỗ, cầu trượt, nhà bóng,... Gia Long không chơi, chỉ đứng ngoài ngắm cô gái của mình.
“Em đã chơi rất vui anh ạ”.
“Vậy sao? Em vui như vậy là tốt rồi”.
“Anh có thể đáp ứng 1 nguyện vọng của em được không?”
“Gì chứ?”
“Cái tàu siêu tốc kìa, em luôn muốn đi cùng bạn trai của em”.
“Vậy sao, thế thì đi”.
“Em rất sợ cái đó, nhưng em nghĩ nếu em có anh, em sẽ không sợ nữa”.
“Được”
2 người đi lên con “Thằn Lằn Sắt”. Huyền My vẫn rất sợ hãi, cô nắm chặt lấy thanh giữ. Gia Long nhìn Huyền My, cười mỉm. Huyền My hé mắt nhìn Gia Long, anh ấy vẫn ở bên cạnh, điều đó khiến Huyền My tự tin hơn đôi chút, cô không hét lên như những lần đi chơi tàu lượn trước đó. Sau hơn 5 phút, con tàu dừng lại.
“Đáng sợ thật đó”.
“Em vẫn sợ à?”
“Nhưng em không còn hét lên nữa, chắc là vì bọn mình ở bên nhau phải không?”
“Vậy sao?”
“Cảm ơn anh”.
“Đi ra đây, nhanh nào*.
“Đi đâu? Đừng kéo em, đi đâu?”
Gia Long dắt Huyền My tới bờ hồ.
“Lạnh quá, anh đưa em ra đây làm gì?”
“Này, mặc cái này vào, 3, 2, 1”.
1 loạt pháo hoa được bắn lên.
“Đẹp quá”.
“Em thích không?”
“Thích lắm ạ”.
2 người lặng nhìn pháo hoa.
“Đi thôi, nhỉ?”
“Vâng”.
2 người rời công viên khi đêm đã khuya.
“Về nhà thôi”.
“Không, bọn mình tới Nhà Thi Đấu của trường đã”.
“Tại sao?”
“Vì em muốn xem bức tranh ra sao rồi”.
“Nhưng mà...thôi được rồi”.
2 người đi tới trường, mở cánh cửa của nhà thi đấu.
“Trời ạ” - Huyền My hét lên.
“Sao vậy?”
“Bức, bức tranh”.
Bức tranh đã bị đổ xuống, màu nhoen nhoét lên khắp nơi. Bức tranh về vườn cúc hoạ mi đã không còn có thể nhận ra.
“Tranh, tranh của em”.
“Mèo à, bình tĩnh nào”.
“Tranh, tranh của em”.
Huyền My như phát điên lên. Cô ngồi khóc cả đêm trong lòng Gia Long. Gia Long không nói gì cả, để mặc Huyền My khóc cả đêm. Anh chỉ ngồi vỗ về cô. Sáng hôm sau, Gia Long vỗ về Huyền My:
“Mèo này, chúng ta làm lại đi”.
“Nhưng mà, chúng ta đã làm nó trong 5 ngày. Chỉ còn có 1 ngày, làm sao ta có thể?”
“Đó là khi chúng ta không vẽ cùng nhau”.
“Cùng nhau”.
“Đi nào”.
Gia Long đưa Huyền My tới nhà thi đấu.
“Em chào thầy, My ơi, tranh của cậu” – Linh Anh.
“Bọn tớ sẽ sửa lại”.
“Nhưng mà liệu có kịp không ạ?”
“Kịp”.
“Nhưng mà, thầy không được động tay vào bức tranh mà”.
“Tôi không động tay vào bút vẽ”.
Gia Long ngồi lên ghế vẽ, mài mực.
“Anh à”.
“Mèo, ngồi lên đùi anh đi”.
“Dạ?”
“Nguyễn Dương Huyền My”.
“Dạ”.
“Ngồi lên đây”.
Huyền My ngồi vào lòng Gia Long. Gia Long đưa cây bút vào tay Huyền My. Anh nắm lấy tay cô, bât đầu vẽ.
“Anh à”.
“Không hề phạm luật mà. Anh chưa từng nói về khả năng hội hoạ của anh phải không?”
“Chưa ạ”.
“Đó là khả năng sao chép. Anh có thể nhớ mọi thứ. Anh đã ghi nhớ mọi khoảnh khắc ở bên em rồi, và kể cả bức tranh của em nữa”.
“Vậy 2000 năm qua, anh nhớ tất cả sao?”
“Ừ”.
Bức tranh dần được hoàn thành. Huyền My thả đôi tay theo sự hướng dẫn của Gia Long, cô ngắn nhìn bạn trai mình sáng tác. Bức tranh chỉ mất 1 thời gian ngắn để hoàn thành. Nhưng bức tranh có khác biệt đôi chút. Đó là hình ảnh 1 cô gái đang ngồi trong lòng 1 chàng trai, 2 người cùng nhau vẽ nên bức tranh về 1 chàng trai và 1 cô gái đang nắm tay nhau đứng ngắm những bông cúc hoạ mi trong vườn thượng uyển”.
“Đẹp quá, nhưng mà nó không giống như bức tranh của em”.
“Tất nhiên, vì đó là bức tranh của chúng ta”.
Bức tranh sau đó đã đạt giải nhất của cuộc thi, được các nhà phê bình nghệ thuật đánh giá rất cao.
“Bức tranh này thật sự xuất sắc, Gia Long không làm ta thất vọng”.
“Xin lỗi quý ông, bức tranh này là của Huyền My, tôi chỉ là người hỗ trợ”.
“Tôi xin lỗi”.
Khi các chuyên gia rời đi, Huyền My mới hỏi Gia Long.
“Anh này, rõ ràng ý tưởng trong bức tranh và cả bức tranh nhỏ cũng là do anh nghĩ ra mà”.
“Anh lấy ý tưởng từ ý tưởng của em mà”.
“Nhưng mà”.
“Đừng nghĩ gì nhiều cả. Nếu không phải bức tranh này mà là bức tranh trước đó cũng sẽ tuyệt như vậy thôi”.
“Cảm ơn anh”.
Gia Long đi dạo cùng Huyền My. 2 người không nói với nhau 1 câu. Trở về nha, Gia Long mỉm cười:
“Chờ anh 1 chút, có 1 món quà cho em đây”.
“Quà sao?”
“Em từng nói thích 1 con gấu bông cỡ đại phải không? Đây, quà của em”.
“Wow, Pikachu khổng lồ, anh biết em thích Pikachu sao?”
“Thích không?”
“Có ạ, cảm ơn anh”.
Gia Long chỉ cười nhẹ.
“Anh nghĩ gì thế?”
“Có lẽ ta phải xa nhau rồi”.
“Anh lại muốn quay về quá khứ sao?”
“Ừ. Em cũng phải sang Ý để tiếp tục theo đuổi đam mê phải không?”
“Nhưng nếu quay lại, anh sẽ lại phải chờ em thêm 1000 năm nữa sao?”
“Không đâu, sẽ không mong chờ gì nữa. Lần này sẽ là chia tay thực sự. Anh sẽ ở lại quá khứ, anh muốn lịch sử thêm 1 lần nữa nhớ tới anh, Đoàn Ngọc Thánh Tông”.
“Nhưng mà em...”
“Không sao đâu mà, hãy sang Ý học thật tốt. Bên đó nhiều anh đẹp trai lắm. Yêu lấy 1 người tốt, và sống thật hạnh phúc”.
“Em...”
“Nghe lời đi nào, Mèo của anh”.
“Anh sẽ cô độc lắm đấy”.
“Không sao, anh sẽ chịu được.
Gia Long hôn Huyền My, 1 nụ hôn từ biệt.
“Anh muốn ở bên em nốt đêm nay, nhưng không được rồi, dẫu sao thì, chúc em hạnh phúc, tạm biệt”.
Gia Long xoa đầu Huyền My và rời đi. Huyền My bí mật theo đuôi. 2 người tiến tới Miến Thờ Thánh Rồng Vàng.
“Nè, anh nói sao nhỉ?”
“Cho em đi với anh đi”.
“Không”.
“Thôi mà, em không muốn anh phải chờ thêm 1000 năm nữa, 2000 năm là quá đủ rồi”.
“Anh đã nói là anh sẽ không chờ mà”.
“Nhưng em sẽ chờ, em không thể bất tử như anh, em phải chết trong sự cô đơn à, em không chịu đâu”.
“Anh bảo em sẽ kết hôn với 1 người khác mà”.
“Không. Anh còn nợ em”.
“Nợ?”
“Đúng vậy, anh nợ em ngôi hoàng hậu”.
Gia Long mỉm cười.
“Thế còn con gấu bông này?”
“À, thì, mang đi luôn”.
“Cũng được sao?”
“Không sao đâu”.
“Anh sẽ nói lại 1 lần nữa này, ở đó sẽ vô cùng buồn chán, không internet, không TV, điện thoại, cũng sẽ không còn bạn bè, Khánh Huyền, Linh Anh sẽ không ở đó đâu”.
“Anh đừng có đinh làm lung lay em”.
“Thôi nào, nghe lời anh đi”.
“Không, Mèo vẫn luôn ngoan với anh, nhưng hôm nay, em sẽ không làm thế. Em sẽ không nghe lời anh đâu”.
“Thôi được rồi. Vậy thì chiều ý em vậy. Đi nào”.
Cả 2 bước vào Miếu và biến mất.
Huyền My tỉnh dậy, he hé mắt nhìn xung quanh.
“Anh Gia Long”.
“Mèo này, đây là thời phong kiến, xưng hô cẩn thận 1 chút”.
“À, muội quên. Nhưng mà đây là đâu?”
“Đây là hoàng cung”.










