- Lần đầu tiên được trai lạ tặng quà bạn cảm thấy thế nào?
Hmm...Cho tôi vài phút suy nghĩ. Thực ra mà nói thì nó thế này. Tôi hiện tại vẫn còn không thể nào tin được vào mắt mình. Thật sự là quá bất ngờ. Mọi việc diễn ra như một giấc mộng vậy. Có một chút bối rối và một chút tiếc nuối.
Bối rối vì tự dưng từ đâu rơi xuống một bạn nam "xinh đẹp" và bạn ấy xuất hiện - đứng ngay trước mặt tôi. Tôi cũng không thể tin được rằng mình lại có cơ hội được gặp một chàng trai "mĩ miều" đến thế. Cuộc đời tôi từ trước đó vốn dĩ rất cô độc và lãnh đạm: không tình yêu, không người quan tâm kề cận, không một món quà trao tay, bởi vì tôi chưa từng bị kích động..à nhầm rung động với kẻ khác giới. Ấy vậy mà, từ ngày hôm đó đến nay, trái tim tôi như bừng lên một ngọn lửa thổn thức lạ thường: đã biết nhớ thương vấn vương và vương vấn. Tôi không nghĩ rằng may mắn đến với mình sớm thế, tôi ước gì có thể đến sớm hơn... Thưa, tôi không biết phải thốt lên thế nào cho phải.
Cậu ấy - một chàng trai có nụ cười tỏa nắng mùa thu, đôi chân dài "miên man" như những cây xà nu vươn mình trước gió. Tính cách kì cục, hay thích những thứ "to bự" và luôn "thèm khát" những điều độc đáo và mới mẻ. Đôi mắt to tròn long lanh như hai hạt sương sớm, khe khẽ mơ màng. Giọng nói thánh thót như tiếng gầm rú của loài động vật nơi hoang sơ sơn dã. Tôi không biết phải nói thế nào, kì thực cậu quả là một điều gì đó mà bấy lâu nay tôi luôn cố gắng tìm kiếm, để rồi một ngày kia chợt nhận ra rằng thứ "của quý" ấy lại đang ở ngay cạnh bên mình. Gặp được cậu là một điều quả thật rất tuyệt. Tôi có cảm giác an toàn mỗi khi ngẩng cao đầu nhìn cậu một cách tự hào. Cậu ấy quả là một chàng trai quá đỗi tuyệt vời. Tôi luôn thích đi dưới cái bóng to lớn của cậu. Cậu giống như một thiên sứ mơ màng trên cành bàng mà mỗi ngày tôi đều mơ mộng. Ôi thật là...
- Tại sao hai người lại quen biết được nhau?
Tôi với cậu vốn dĩ chỉ là những kẻ xa lạ lướt ngang qua đời nhau, chẳng để lại gì ngoài một câu chào, thế mà khoảnh khắc lần đầu tiên gặp cậu đã để lại ấn tượng đậm sâu trong lòng tôi đến vậy. Với tôi trước giờ không có khái niệm trai đẹp - trừ những đứa tôi cho là đẹp. Tính tình của tôi thì lại rất khác người, tôi chẳng giống ai cả, vì vậy mà chẳng ai có thể bắt chước tôi được. Cái thứ mà những người quen biết hay cho là điều điên rồ. Còn cậu, cậu không giống như thế. Cậu luôn thích những thứ đẹp đẽ và hoành tráng lệ, và tất nhiên tôi không thể nào là đối tượng để cậu theo đuổi được. Vậy mới nói, gặp được cậu là một điều đã được sắp đặt của tạo hóa. Bởi lẽ con người ta yêu nhau và đến được với nhau là do duyên phận, còn tôi với cậu chỉ là tình cờ... Một sự tình cờ đã được sắp đặt trước. Tôi rất vui vẻ vì điều ấy. Rất vui khi được nhìn thấy cậu hàng ngày, dù cậu không là gì của tôi cả, nhưng tôi luôn cảm thấy ấm áp khi đứng cạnh cậu. Tôi luôn âm thầm dõi theo cậu, hoàn cảnh giống như lời bài hát "Phía sau một chàng trai vậy".
- Vậy tại sao bối rối nhưng lại tiếc nuối?
Cảm thấy thế nào ư? Tôi không rõ cảm giác của mình nữa. Vừa buồn vừa vui. Vui vì món quà đó quá đỗi đáng yêu và tôi có thể bỏ túi mang theo bên mình mọi lúc mọi nơi xem như một món đồ mang lại sự may mắn. Còn buồn thì...thôi, cái này tôi không nói chắc các bạn cũng hiểu được nỗi lòng của tôi rồi.
- Bạn có thể chia sẽ rõ hơn không?
Thật sự sau ngày nhận món quà đầy ý nghĩa đấy, tôi đã khóc rất nhiều. Tình cảm của con người vốn dĩ là điều rất khó nói và với tôi vẫn không ngoại lệ. Tôi hiểu rõ được điều tôi muốn làm và nhất nhất làm những thứ mà tôi nghĩ. Nhưng kết quả thì lại chẳng bao giờ xảy ra theo ý muốn của tôi được. Tôi luôn là kẻ chịu thiệt thòi. Tôi rất buồn vì điều đó.
"Biết yêu riêng ai là rất buồn Biết yêu đơn phương là sẽ luôn Còn mãi trong lòng Những tổn thương
Sợ anh biết lại sợ anh không biết Muốn anh biết lại muốn anh không biết Điều buồn nhất là Là anh biết lại làm như không biết"
Vâng! Tâm trạng của tôi lúc này đang rất buồn. Thật sự trên đời này không thể tin tưởng và bấu víu vào tình yêu này được nữa rồi.
- Điều gì?
Thật sự mà nói thì...tôi tưởng chừng đã tìm được bạch mã hoàng tử của lòng mình. Nhưng bởi vì chỉ số IQ của tôi vốn dĩ rất cao, nên tôi mới ngộ ra một điều đau đớn rằng. Điều này thật sự quá sức chịu đựng của tôi. Tôi không thể chấp nhận được rằng, một chàng trai đầy sức "quyến rũ" như vậy, một chàng trai mà bao cô gái ngày đêm thương nhớ, một chàng trai mà tôi đã dặn lòng gạt bỏ sự tự tôn và cái nhìn thiển cận của mình sang một bên để theo đuổi...
...lại là một đứa GAY. Đó là điều mà tôi tiếc nuối nhất quả đất này.
Vâng. Theo cái nhìn của tôi thì nó vừa gay vừa biến thái đấy các ông ạ. Thôi thì đành chúc cậu hạnh phúc mĩ mãn với người mà cậu yêu thương vậy. ~~
#Interviewonline #Maxbadao
(Con trai mà thích chơi búp bê với đồ hàng thì đích thực là GAY rồi. Cơ mà lên hình cute thật. :v ) ^^
#landauduoctrailatangqua #minhconconnitlam #ahihi














