Qué bello perderme en el laberinto de las líneas de tus manos
Saldaña
seen from United States
seen from United States
seen from China

seen from United States

seen from United States
seen from Chile

seen from Canada

seen from Canada

seen from Türkiye
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from China
seen from United States

seen from Canada

seen from United States
seen from United States
seen from Norway

seen from South Africa
Qué bello perderme en el laberinto de las líneas de tus manos
Saldaña

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
T in London
March 2, 2020
Source on the pic
03.02.2020
Fotos publicadas por Taemin en su cuenta de Instagram.
[eliminadas]
02
aveces no existen medidas, ¿mides el daño?,¿el tamaño?
Aveces sin querer hago daño
Prometo medir mis palabras,
no cometer el mismo error es algo que prometo,
lo prometo.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
01
un pequeño relato te narraré
quizá conocido por ti puede ser
trata de un joven y su chica
de cómo su mundo se iluminaría
de cómo el río escucharían
y que sin más, se enamorarían
#4 Tớ may mắn có được những mối quan hệ rất đặc biệt. Vốn tính tớ không thể quá nhiệt tình được với cái gì, nên thậm chí tớ còn chuẩn bị sẵn tâm lý để thui thủi một mình rồi. Nhưng kì lạ là tớ lại gặp được những người bạn rất tốt, tốt đến mức tớ tự hỏi tớ đã làm gì để mà xứng đáng được trao đi những điều đẹp đẽ đến như vậy.
Hôm nay tớ muốn kể về những người bạn online chưa từng gặp mặt của mình, quanh quẩn cũng chỉ có 3 người: Linh, Mã Mã và Nhi Nhi.
Đầu tiên là Linh - người bạn online duy nhất tớ còn giữ liên lạc đến tận bây giờ. Hồi đó trên Zing Me hay có vụ mỗi ngày qua tường nhà nhau chúc một ngày tốt lành và tưới hoa cho nhau ấy. Tớ còn nhớ rất nhiều người lạ giữ thói quen này. Tớ thì thấy không quen với chuyện này lắm. Những người chúc tớ được đâu hai hôm mà không thấy tớ rep lại là tự động mất hút trong đời nhau. Nhưng mà Linh thì khác. Tớ cảm giác cô gái này giống như một đóa hoa mặt trời luôn tràn đầy năng lượng vậy, cứ kiên trì chúc từ ngày này sang ngày khác, tuần này sang tuần khác, tới nỗi tớ thấy tội lỗi luôn. Vậy là tớ cũng phải cắp mông đi chúc lại, rồi nhắn tin, nói chuyện, rồi phát hiện hai đứa rất hợp cạ nhau. Linh luôn khiến tớ có cảm giác an toàn ấy, có lẽ vì cậu ấy luôn đợi tớ. Dù tớ có mất hút đi đâu thật lâu thật lâu, cuối cùng lúc tớ trở lại thì vẫn có cậu ấy đợi. Cảm ơn vì đã bao dung cho tao - một cục đá đáng ghét =))))
Tớ quen Nhi Nhi trước Mã Mã. Từ rất rất lâu rồi, bọn tớ đã mất liên lạc với nhau. Cả Nhi Nhi và Mã Mã đều lớn hơn tớ vài tuổi, nhưng nhất quyết xưng bạn bè. Trong ấn tượng của tớ, Nhi là một cô gái dịu dàng, rất được người khác yêu mến. Nhưng mà tình duyên có vẻ lận đận. Cô ấy không hay than thở với tớ chuyện tình cảm của cô ấy, chắc vì nhận ra rằng tớ không phải là người thích hợp để cùng thảo luận vấn đề này =)))) Hồi đó có mấy trò đóng phim online ấy. Tớ còn nhớ có một lần, cả một bọn rủ nhau diễn phim cung đấu (cái thể loại tự biên rồi tự gõ lời thoại thôi ý), Nhi kéo tớ chơi chung, đóng vai tú nữ. Bọn tớ sẽ bàn trước trong phần chat riêng của hai đứa coi phải làm gì nói gì rồi mới "diễn" trên một sân khấu chính được chỉ định. Khiếp, thấy chiếc danh sách hậu cung cả phi cả hoàng hậu cả tú nữ dài dằng dặc nghĩ lại còn thấy sợ =))) Vào phim, tớ nói thoại được đâu một lúc thì Nhi Nhi lại cười bò thoát ra, nó nói nó chịu thôi, nó không thể diễn với tớ được nữa. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng bọn tớ chơi trò đó. Những ngày cuối cùng, kí ức của tớ cũng dần mơ hồ, chỉ nhớ là Nhi Nhi hình như gặp chuyện gì đó rất buồn, nhưng vẫn không nói gì với tớ, cô ấy chỉ im lặng rồi biến mất mãi mãi khỏi thế giới ảo. Không chuẩn bị một lời từ biệt nào.
Còn Mã Mã, mặc dù bọn tớ quen nhau thông qua Nhi Nhi, nhưng cuối cùng tớ lại thân thiết với cô gái cung nhân mã này hơn. Hồi mới gặp nhau bọn tớ đã cãi nhau một trận vì biệt danh đấy. Tên nick của cô ấy là Meo Meo, cô ấy cung nhân mã, thế nên tớ nhất quyết gọi là Mã Mã (thứ lỗi cho cô gái sống không logic là tớ). Cá nhân tớ cảm thấy dễ thương. Nhưng nó không thích cái tên này. Mà tớ cứ gọi thế thì nó cũng đâu thể làm gì được, lâu dần thành quen, nó cũng chấp nhận việc tớ gọi nó là Mã Mã. Và nó chuyển sang trả thù bằng cách đặt một cái biệt danh siêu ngốc xít cho tớ: Cá Não Cơ Bắp. Vì tớ cung song ngư. Mỗi lần nghĩ đến cô gái này, tớ đều nhớ đến mùa hè. Mã Mã có 2 ngày sinh nhật, một là ngày mà mọi người quen biết nó đều mặc định đó là ngày sinh nhật của nó, một ngày khác là ngày sinh nhật thật sự của nó. Nó nói cho tớ cả hai ngày. Tớ hỏi nó muốn quà gì, nó trả lời là muốn tớ onl cả ngày nói chuyện với nó. Tớ bảo tớ phải đi học thêm. Nó nhắn lại gì đó, tớ không nhớ nữa, nhưng là một văn bản rất buồn. Phản ứng của tớ rất chậm, rất rất chậm. Chuyện ngày hôm nay người ta thấy đau lòng, tớ lại không có cảm giác gì cả, thế nhưng vào một ngày nào đó của rất nhiều tháng sau, không hiểu sao cảm giác đau đớn lại bất ngờ ập đến, lúc đó tớ mới nhận ra, à, hóa ra chuyện này buồn như vậy. Cũng giống như tớ của sau này đọc lại những dòng tin nhắn vào mùa hè năm đó với Mã Mã, chợt nghe thấy bên tai tiếng trái tim thiếu nữ vụn vỡ. Mặc dù nó luôn vui vẻ, luôn cãi nhau với tớ, lúc nào cũng là đứa xông xáo năng nổ, nhưng tớ cứ cảm thấy con bé này rất cô độc. Nó cũng dính vào một mớ tình cảm rắc rối như Nhi Nhi. Kể cũng lạ, trong ba đứa hình như chỉ có tớ là không đả động yêu đương gì được. Nhưng mà khác với Nhi Nhi, Mã Mã kể chuyện của nó cho tớ nghe. Những ngày cuối cùng, nó chụp cho tớ hai tấm hình. Một tấm là nơi nó đang dừng chân, một ngôi nhà trong rừng; một tấm là ảnh chụp nó đang ngồi trên chiếc chiếu thổ cẩm trong ngôi nhà gỗ, xinh xắn lắm. Và một câu cảm thán điên rồ rằng nó sẽ kết hôn ngay khi nó đủ 18. Đó là những tin tức cuối cùng tớ có về nó.
Hôm nay Linh tag tớ vào một bài post về bạn online. Tớ vào lại Zing Me, thấy không còn nữa, kí ức vụn vặt sợ bị mờ đi, nên đành bỏ lại đây.
You dreamt of bugs around
My unfazed face
My unfazed face
I dreamt of vomit
And purple flowers
In marble basins
Amassed by massive bouquets
(I didn't want to say it then
But maybe I had died in yours?
And mine was a precursor to yours?)
I dreamt this place before
I'll dream it again
In cyclic passion
Just a natural reaction to
My forever discontent in
This concrete jungle.