Vậy là ngày mai mọi người chính thức bước vào kì thi THPT, và là ngày cuối cùng em có thể phân vân rằng mình có nên nhắn tin chúc anh thi thật tốt hay không.
Tròn một tháng trước, em đã viết tờ giấy này, nhưng em chần chữ mãi không dám gửi cho anh. Trong đó em viết:
"Chào T! Nếu như dịch cứ kéo dài mãi thì đây sẽ là thứ cuối cùng có thể gửi cho T và T sẽ không bao giờ biết được người gửi là ai đâu, nhưng người này và người gửi giấy Giáng sinh vui vẻ là cùng một người nhé^^
Không biết nhiều về T nhưng em có thể chắc chắn T là một người tốt bụng và điều đấy khiến cho mọi người quý T^^
Chúc T giữ gìn sức khỏe thật tốt, tháng sau tham dự kì thi hết sức kình và đạt được kết quả mà bản thân mình mong muốn. Chào T!
Tái bút: T có cùng tên và họ với giọng hát trong một ban nhạc mà em thích.
Gửi T một bài hát, MV của bài này có Tom Hanks đóng, nếu T có hứng thú thì tìm nhé, tiêu đề của bài hát là thứ em muốn nói với T."
Liệu anh có biết tên em không, chắc chắn là không rồi. Chúng ta đã để xe chung một chỗ trong suốt năm học qua. Anh không nổi bật trong đám bạn mình, anh điềm tĩnh, hiền lành và có đôi chút nghịch ngợm.
Khi kể với đứa bạn cùng bàn mình là em thích anh, chúng nó đều hỏi em là "M điên hả, sao lại thích anh này, anh này có gì đẹp đâu mà m thích???". Em cũng không hiểu vì sao em thích anh, nhưng khi nhìn thấy anh lần đầu tiên em đã hơi ngỡ ngàng vì con tim em mách bảo mình phải dừng chân lại và nhìn thật kĩ người này.
Trong suốt hai, ba ngày đầu tiên nhìn thấy anh, em không hề biết tên của anh. Em cố gắng lắng nghe đám bạn của anh trò chuyện với nhau chỉ mong họ gọi tên anh một lần nhưng anh là một người ít nói, anh hay đứng nghe bọn họ kể chuyện và cười. Anh biết không, em đã mò facebook của từng người một trong lớp anh và cả lớp cũ của anh hồi cấp 2. Sau một buổi tối thức đến 12h em cuối cùng cũng tìm được nick anh. Anh là T, sinh ngày 1/1.
Rồi một tuần, hai tuần, một tháng trôi qua, em nhận ra mình càng thích anh hơn. Em để ý tới từng thói quen của anh. Anh hay đi học sát giờ, trống đánh rồi anh mới bước vào trường, em cũng đánh liều trong 30s cuối mới phi xe vào trường để được "vô tình" gặp anh. Anh hay đeo khẩu trang trắng, em về nhà bỏ đống khẩu trang màu mình hay đeo vào một xó, chuyển sang dùng màu của anh luôn =))) Có hôm trong lúc cất xe, em thấy trên mặt anh in nguyên nốt chiếu em đã bật cười và khiến anh quay sang nhìn với ánh mắt vô cùng hỏi chấm chấm hỏi. Thật may mắn khi lớp chúng ta có chung tiết Thể dục trong vòng một tháng. Em có thói quen làm bài tập trong tiết Thể, nhưng khi đi chép lịch học thấy chúng ta trùng tiết, trong vòng một tháng đó em chưa lần nào chú tâm vào làm bài trong tiết Thể, vì em nhìn anh^^. Và rất nhiều rất rất nhiều thứ nữa. Anh đừng nghĩ là tại sao hay vô tình nhìn thấy em thế, vì sao á, vì em cố tình đấy. Em cố tình tạo cơ hội để em có thể đi qua anh.
Giáng sinh năm ngoái em đã liều một phen để lại bánh kẹo và một tờ giấy Merry Christmas trong giỏ xe anh. Em nghĩ là anh không thấy nhưng sáng hôm sau giỏ xe của anh chỉ để một chiếc mũ và em thấy anh cười khi dắt xe vào nhà để xe, em đã tự cho bản thân quyền ảo tưởng rằng anh vui khi nhận được món quà bé nhỏ của em.
Chỗ ngồi của em là nơi duy nhất có thể nhìn xuyên qua khung cửa sổ thấy được lớp anh. Em ngắm nhìn anh trong mỗi giờ ra chơi, nhìn anh đá cầu, nhìn anh gặm bánh mì, nhìn anh mải móng chạy vào lớp vì đã đi muộn một tiết.
Một tháng sau khi mò được facebook của anh em mới dám gửi lời mời kết bạn, và trưa hôm đó em thấy facebook thông báo V.Đ.T đã chấp nhận lời mời kết bạn. Lúc ấy trái tim em đập rất nhanh, em hồi hộp dù bản thân là một người bình tĩnh. Em dành cả giờ ngủ trưa hôm ấy để lướt xuống tận cùng facebook của anh, vô thức mỉm cười khi thấy những dòng trêu chọc của anh cùng đám bạn.
Tờ giấy ở bên trên đáng lẽ đã được gửi tới anh nhưng em cứ chần chừ mãi, rồi tới một buổi tối em quyết định nhất định mình sẽ gửi nó thì em được tin mình phải nghỉ học vì dịch bệnh.
Những dòng chữ này sẽ không bao giờ đến được với anh và đó liệu có phải là định mệnh không. Sau này chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa, từ nay em có thể không cần làm theo những thói quen của anh nhưng em sẽ không bỏ đâu. Những thói quen này giờ đã thành một phần trong cuộc sống của em mất rồi.
Em thích anh lắm, nhưng em nhát gan và chỉ biết nhìn anh một cách âm thầm. Em thích anh và em ngưỡng mộ anh, vì anh là một người tốt. Em sẽ thích anh cho tới khi nào trái tim bảo em dừng lại như cách nó đã mách bảo em lần đầu tiên em gặp được anh. Giờ em đã có câu trả lời cho việc đắn đo có nên nhắn tin chúc anh thi tốt không. Em sẽ không. Em không muốn anh phải bối rối và khó xử khi một con bé lạ hoắc nào đó nói thích mình và chúc mình thi tốt. T ơi, em thích anh lắm, nếu có duyên, em mong chúng mình sẽ gặp lại.