Chúng Ta Không Nhìn Thế Giới "Như Là", Mà Chúng Ta Nhìn Thế Giới Như Ta "Muốn Là"...
.......
Thực lòng mà nói, mấy dòng dưới đây mình viết ra không phải để làm thầy đời hay khẳng định một chân lý thép nào cả. Nó chỉ đơn giản là những gì mình quan sát được, một chút chiêm nghiệm cá nhân về cái cách mà chúng ta đang thông dịch cuộc đời này mỗi ngày thôi.
Bạn cứ xem đây như một góc nhìn tham khảo, một kiểu chia sẻ cởi mở giữa những người bạn với nhau. Nếu bạn thấy nó có ích thì giữ lại, còn không thì cứ xem như một câu chuyện phiếm lúc trà dư tửu hậu, chẳng có áp đặt hay khuôn mẫu nào ở đây hết.
• Thế giới vốn dĩ câm lặng, chính chúng ta mới là người lên tiếng
Bạn có để ý là cùng một cơn mưa rào, người đang thất tình thì thấy nó thê lương, còn bác nông dân thì thấy nó là vàng là bạc không? Hay cùng một quãng đường kẹt xe, người đang vội thì phát điên vì trễ nải, còn người đang nghe một bản nhạc hay lại thấy đó là khoảng lặng cần thiết để tách mình khỏi sự hối hả của phố thị. Thực ra bản chất cơn mưa hay dòng xe cộ chẳng bao giờ thay đổi, chúng chỉ là những sự việc khách quan diễn ra theo đúng quy luật tự nhiên của mình.
Góc nhìn của mình là cái thế giới ngoài kia vốn dĩ rất trung tính. Việc nó trở nên vui hay buồn, đáng sống hay đầy rẫy rủi ro phần lớn là do chúng ta tự gán nhãn dựa trên tâm trạng và hoàn cảnh cá nhân ngay thời điểm đó. Chúng ta thực tế không hề chụp ảnh lại thực tại một cách chính xác, mà đang dùng chính những cảm xúc đang cuộn trào bên trong để tô vẽ lên mọi thứ xung quanh. Thực tại bạn đang thấy thường chỉ là một phiên bản đã được chỉnh sửa qua bộ lọc tâm trí của chính mình.
• Cái bộ lọc cũ kỹ trong đầu mỗi người
Sở dĩ mỗi người nhìn ra một phiên bản thế giới khác nhau là vì chúng ta đều mang theo một kho lưu trữ những trải nghiệm cũ. Đó là những định kiến mà môi trường xung quanh, giáo dục hay những lần vấp ngã trong quá khứ đã vô tình để lại. Những thứ này tạo nên một bộ lọc vô hình mà mọi thông tin từ bên ngoài trước khi đi vào nhận thức đều phải bước qua đó.
Nếu bạn từng bị lừa dối, bạn nhìn ai cũng thấy đáng nghi và nhìn đâu cũng thấy cạm bẫy. Ngược lại, khi bạn đang hạnh phúc, bạn dễ dàng nhìn thấy sự tử tế ở khắp mọi nơi. Nó giống như việc bạn đeo một chiếc kính râm màu xanh rồi bảo rằng thế giới này xanh quá. Thực ra thế giới không xanh, chính cái kính của bạn mới có màu xanh đó. Cách ta là chính là chiếc kính ấy, nó âm thầm quyết định hình hài, màu sắc và cả âm thanh của cuộc đời bạn. Chúng ta không nhìn thấy mọi thứ như chúng vốn có, chúng ta nhìn thấy chúng theo cách mà bản thân chúng ta đang hiện diện.
• Sự nguy hiểm khi quá tin vào mắt mình
Cái bẫy lớn nhất mà chúng ta thường rơi vào chính là việc khăng khăng cho rằng tôi thấy vậy thì nó phải là vậy. Khi quá tin vào góc nhìn cá nhân, con người dễ trở nên cực đoan, bảo thủ và dần đánh mất khả năng thấu hiểu người khác. Chúng ta quên mất rằng người đối diện cũng đang đeo một chiếc kính với màu sắc hoàn toàn khác, và thực tại của họ cũng chân thật y như thực tại của mình.
Đã bao giờ bạn tự hỏi rằng liệu mình đang nhìn thấy sự thật hay chỉ đang nhìn thấy những gì mình muốn thấy chưa? Việc can đảm thừa nhận rằng mình có thể đang nhìn sai hoặc nhìn chưa đủ chính là bước đầu tiên để lòng mình nhẹ nhõm hơn. khi hiểu được điều này, sự phán xét sẽ dần nhường chỗ cho sự tò mò và thấu cảm. Bạn sẽ nhận ra xung đột trong cuộc sống thường không đến từ bản chất sự việc, mà đến từ sự va chạm của hai chiếc kính khác màu mà không ai chịu tháo ra.
•Vậy thì làm sao để sống cho nhẹ?
Nếu chúng ta chấp nhận rằng thế giới là sản phẩm của góc nhìn, thì thay vì tiêu tốn năng lượng để gào thét bắt mọi thứ ngoài kia phải xoay chuyển theo ý mình, tại sao chúng ta không thử nâng cấp chính chiếc kính của bản thân? Việc cố gắng thay đổi cả thế giới là một hành trình quá mệt mỏi và đôi khi là bất khả thi, nhưng thay đổi tâm thế của chính mình thì lại nằm trong tầm tay.
Khi bạn học cách bao dung và bớt đi cái tôi của mình, thế giới bỗng dưng bớt chật chội hơn hẳn. Khi bạn rèn luyện được sự bình thản trước biến động, thế giới bên ngoài cũng tự nhiên bớt đi phần hiểm nguy và hỗn loạn. Thông điệp mà mình muốn gửi gắm là thế giới sẽ thay đổi khi chính bạn và mình thay đổi cách ta nhìn nhận nó. Cảnh vật vẫn nằm yên đó thôi, chỉ là người nhìn đã mang một tâm thế khác và một trái tim rộng mở hơn để đón nhận mọi màu sắc của cuộc đời.
......
Góc nhìn của mình hôm nay là vậy, còn thế giới trong mắt bạn lúc này trông như thế nào?





















