Viết lại vì mau quên.
Long An của mình lại chuẩn bị bước vào độ đẹp nhất trong năm. Tiết trời những ngày đầu mùa mưa khoan khoái dễ chịu, nắng đã thôi oi ả như mấy hôm trước, buổi chiều có những cơn mưa nặng hạt rửa trôi khói bụi của mấy tuần dài khô hạn.
Độ này mình không hay về quê nhiều, vì bận dữ quá, sức khỏe cũng không còn đảm bảo như hồi học đại học mà về thường xuyên cách ngày được nữa. Chưa quá già nhưng thấy chạy xe máy 60km thì cũng hơi ngan ngán🤣 mấy nay có khi 3 tuần 1 tháng mình mới về nhà một hôm. Dù cũng chỉ như một vị khách lâu lâu ghé thăm nhà, nhưng hai em chó ở nhà thì chắc quen hơi rồi, nó biết người trong nhà, nó không sủa mà chỉ quẫy đuôi mỗi khi mình về tới cổng, cái giống vậy mà khôn hen.
Chiều nay mưa to cực, to nhì trong trí nhớ của mình sau những năm sống ở Long An, to nhất phải kể đến 1 trận mưa sấm chớp năm mình học 11. Hoặc vì lúc đó phải chạy xe từ trường về nhà nên thấy mưa siêu to và sấm sợ ơi là sợ.
Lớn lên, những ký ức của mình thưa thớt và rời rạc đi nhiều. Có những chuyện khi nhắc lại chỉ nhớ mang máng, hoặc như chưa từng có chuyện đó xảy ra trong đời. Bởi vậy mình viết lại, vì mau quên. Bởi một kí ức đẹp nhỏ nhoi của những ngày bé, có khi lại cứu rỗi được tâm hồn mình những ngày làm người lớn quá khó khăn.
Nhà mình bày một mâm cơm bên hiên nhà, ngoài trời mưa sấm chớp đùng đoàng, trong nhà tiếng nói cười rôm rả, ai cũng phải nói thật to để không bị tiếng mưa lấn át. Bàn chuyện thằng em họ mình mới lên năm nhất và bị đúp một môn, bàn chuyện đứa bạn học cùng mình hồi cấp 3 giờ đã về trường làm giáo viên chính thức. Rồi ti tỉ chuyện đâu đẩu đầu đâu mà chỉ có nhà mình mới hiểu. Mưa bão mà, đâu có ai dám cầm điện thoại, vậy mà lại hay. Giây phút nào đó mình thấy cuộc sống chỉ có vậy là đủ.
Mình thừa nhận càng lớn lên mình lại càng muốn bay cao bay xa hơn, nhiều lần muốn thử thách giới hạn của bản thân, điên cuồng, nổi loạn. Xưa luôn miệng bảo học xong về Long An ở luôn, vậy chứ giờ ai hỏi thì lại bảo đang suy nghĩ lại, hì.
Mình biết ở mỗi giai đoạn của cuộc đời, con người sẽ có những lý tưởng sống và mục đích sống khác nhau. Như Bình của năm 18 tuổi vào sài gòn học để muốn năm 22 tuổi có thể về quê làm và dạy học. Nhưng Như Bình của năm 23-24 lại có nhiều dự định khác nữa, không biết là điều tốt hay xấu nhưng chí ít vẫn là đang tiến lên🤣
Mong Như Bình của nhiều năm tới vẫn sẽ thấy vui và tự hào khi đọc lại những suy nghĩ vẩn vơ thế này. Mong rằng ai cũng sẽ có một mái ấm để trở về, để dù có ngông cuồng nổi loạn, vẫn có những người sẵn sàng đón mình về lúc ngả nghiêng.
Gửi lại 1 tấm ảnh Long An từ hồi nào không nhớ, nhắc nhở bản thân lâu rồi chẳng có tấm ảnh nào chụp quê mình.
Và cũng lâu rồi chưa cầm máy đi chụp linh tinh😀


















