2 năm 3 tháng 10 ngày
Thời gian trôi như dòng nước lặng, cứ tưởng bình thường không nhắc đến lòng con yên. Nhưng mỗi lần nghỉ đến con cứ như đứa trẻ nước mắt không tự chủ mà lăn dài.
Con nhớ bóng dáng cha mỗi lần các con đi xa về "Đứa mô đó?", nhớ mỗi lần ba ngủ quên cả bữa ăn các con phải gọi ba vài ba lần mới tỉnh. Con nhớ cả hình ảnh cha ngồi trên chiếc ghế ở góc bàn giữa sân nhà lặng lẽ châm điếu thuốc rồi nói chuyện một mình.
Giờ đây, giữa khoảng trống mênh mông này, con mới hiểu: mất ba rồi, con mới biết cần thương ba thì đã muộn.
Cha từng là người cưng chiều con và em trai nhất nhà, thì cũng là người khiến các con và mẹ buồn đau nhất. Con hiểu ba cũng đã từng giành hết yêu thương cho các con, chỉ là tình yêu của ba không đúng cách mà người khác, hay các con mong muốn.
Nốt hôm nay thôi, những ngày sau chỉ còn là một ngày giỗ hằng năm, dần dần rồi người ta cũng quên đi các con từng có cha.
Chiếc khăn tang cuối cùng gỡ xuống, các con gửi lại cho cha. Nguyện cha nơi đó bình an, không ốm đau bệnh tật giày vò, không bị các con và mẹ chọc tức.
#Thương&Nhớ Cha 😔























