[7.12.2017]
_________
Tháng Mười Hai. Đi đâu cũng thấy cổng hoa, hình cưới. Người ta hay chọn mùa lạnh để sánh duyên, cùng "góp gạo thổi cơm chung". Hẳn là hạnh phúc lắm?
Tháng Mười Hai. Trong Nam dù không rõ bốn mùa nhưng ai cũng cảm nhận được sự thay đổi của tiết trời. Lẫn trong từng sợi nắng nóng hổi phả vào đó những làn gió hanh hao, ít cái lạnh se sắc. Lạnh đến tê lòng.
Tháng Mười Hai. Từng ngày, từng giờ vẫn trôi qua nhẹ hẫng nhưng công việc cuối năm thì cứ đè nặng trên vai, dồn dập và vội vã. Người ta lại hòa mình vào guồng quay tất bật, quên mất mình là ai, quên cả ngơi nghỉ, quên cả thời gian.
Tháng Mười Hai. Vẫn chọn cho mình người bạn đồng hành cũ dù người người đã đổi phận thay duyên nhưng bản thân lại không quen thay đổi. Vậy là lại chọn cô đơn. Mặc cho thế giới ngoài kia ồn ào hay tĩnh lặng, mặc cho đông lạnh thu tàn, mặc ngày lễ gần kề trong sự mong đợi của những đôi tình nhân cũng chẳng mảy may làm mình bận lòng nữa.
Tháng Mười Hai. Vẫn là tháng đáng sợ nhất với bản thân. Thật sự, một mình đi qua hết tháng năm xuân xanh chẳng hề dễ dàng nhưng con người vốn có thể chịu đựng nhiều hơn thế. Buồn vui đã đủ nhiều để trở nên kiên tâm hơn trước hạnh phúc của kẻ khác, có chăng cũng chỉ mỉm cười vì sau ngần ấy năm dài rộng, chính mình dần biết cách thỏa hiệp với khó khăn.
Đời người là khúc hát độc hành, ta vẫn an lành sau ngày giông bão. Cảm ơn đời vì mình còn mạnh mẽ lắm. Thêm một mùa cưới đi qua, chúc người hạnh phúc và chúc mình bình yên.
Một tháng cuối năm, chợt hay Đông dài quá.
Tự hỏi mình rằng: Liệu trái tim sẽ ổn được đến bao giờ?
7.12.2017
















