Lâu rồi mới lại lên Tumbl , ko có bạn bè , ko người quen biết trên này . Thật tuyệt để tìm một trốn để chui vào khóc lóc và viết hết tất cả nỗi buồn của mình ra .
Lướt phở bò mình xem được 1 video ông chú nhờ con gái quay video để gửi cho con trai đi học xa nha " Lâm ơi con có nhớ nhà ko ? ba nhớ Lâm lắm , đêm qua ba thức cả đêm ... rơm rớm nước mắt vì nhớ Lâm " ... Yêu thương thế nhỉ ? Sao mà hạnh phúc thế nhỉ ?! Được yêu thương thế nhỉ ?!
Xem video rồi mình khóc rưng rức , ko phải là cảm động thái quá vì tình cảm yêu thương của gia đình người xa lạ . Mà cảm giác ko được yêu thương , ko có ai nói nhớ mình , yêu mình như thế cả :( .
Tuổi thơ rồi tuổi trưởng thành ... chẳng có ai , ko 1 ai nói yêu thương mình như vậy .
Mình nhớ về năm 2008 , nhà mình ở Định Công là rốn lũ , mình đang học cao đẳng , công ty báo cho mình qua điện thoại cầm tay là hôm ấy công ty mở dự án ở nhà sách Kim Đồng . Vậy là mình xin bố mẹ đi làm , lội qua vùng nước tới bụng , mình đi làm và bảo rằng mình sẽ ngủ ở nhà bạn . Nhưng xong việc là 11 rưỡi đêm , mình cuốc bộ từ nhà sách Kim Đồng về . Vì ngại khuya làm phiền nhà bạn , vì nghĩ nhớ gia đình nên mình đi bộ về rồi lội ì oạp từ đường tàu vào tới nhà tận 700-800 , nước ngập tới bụng , xung quanh tối đen vì bị cắt điện , nhà nhà đều đi ngủ.
Về tới nhà lôi mãi mới được thanh gỗ chặn cổng to tướng ra để vào nhà , đi qua phòng bố mẹ và em trai , ai cũng ngủ say , ko một ai chờ mình về,ko một ai trông ngóng , hay gọi cú điện hỏi thăm xem mình thế nào , ko 1 ai thấy mình về giữa đêm thì thức dậy hỏi con ăn cơm chưa ? Sao con về giờ này ?
Một mình mình leo lên nóc nhà tìm nước tắm qua loa cho sạch nước bẩn rồi ôm bụng đói đi ngủ .
Sáng ra cũng ko ai quan tâm là mình lội qua 7-800 m đường ngập thế nhỡ lọt hố ga chết thì sao ?!
Từng bức ảnh ra đình xem lại chỉ thấy cảm giác tủi thân ùa về .
Mình có yêu gia đình không ? Có .
Mình có được bố mẹ hỗ trợ , giúp đỡ , cho ăn học , cưới gả , giúp tiền nong không ? Có
Mình có đang cố gắng để bố mẹ được hưởng phúc hơn không ? Có
Nhưng mình không được yêu như bạn Lâm kia bao giờ . Mình thèm lắm . Thèm đến nỗi , mỗi khi khóc lóc 1 mình vì cảm giác tủi thân thiếu thốn yêu thương ùa về như bây giờ mình lại ước , ước gì kiếp sau ông trời hãy cho con được điều bố mẹ yêu thương như thế nhé .
Ước không phải nghe mẹ nói đi nói lại rằng đời mẹ có 2 lần hạnh phúc nhất là xây được cái nhà và đẻ được em trai mình . Thế còn mình thì sao ?
Điều ước lớn đến nỗi mỗi lần sống cuộc đời của người bình thường nhiều sai lầm , sân si , mình lại lo sợ mình làm sai , mình xấu xa thì kiếp sau lại ko được yêu thương thì sao :( . Sợ đến nỗi bị bắt nạt cũng ko dám phản kháng :( sợ rằng nếu phản kháng thì là mình không ngoan .
Có câu nói " "Sống tốt cuộc đời của mình cho tới một ngày, giống như hồi còn học nhà trẻ, tan học con sẽ đứng đợi bố mẹ tới đón."
Nhưng mình biết , kiếp này nếu mà mất đi rồi , chắc mình chỉ có 1 mình , ko ai tới đón mình đâu .... vì bố mẹ phải đi đón em trai mình rồi ....