dạo này AH stress nhiều, học hành đi lâm sàng thi nội trú, AH đang rất cố gắng, vì tương lai của AH và của 2 đứa mình
có mấy lúc AH quay sang nhìn mình và nói AH thấy Giang tội nghiệp quá, AH thấy tụi mình tội nghiệp quá. lúc đó mình trấn an AH rằng có gì đâu mà tội nghiệp, tụi mình sắp tốt nghiệp rồi, học thêm vài năm nữa là đi làm được rồi. cho tới khi mình thấy đám bạn cùng lứa mình và AH học những trường khác và đã ra trường đi làm, có công việc kiếm ra thu nhập, vài người còn lập gia đình ổn định cả công việc lẫn con cái. trong khi đó tụi mình vẫn đang đi học, vẫn đang phụ thuộc tiền trợ cấp của bố mẹ, vẫn chưa làm chủ được bất cứ thứ gì, mình thấy buồn.
2 đứa mình đều sinh ra trong gia đình chỉ đủ ăn đủ mặc, may mắn được đi học đại học ở sg nhưng chưa từng nghĩ tới việc nghề mà tụi mình chọn có thể khắc nghiệt đến mức này. mình cảm thấy bản thân vô dụng, thiếu kiến thức, thiếu kinh nghiệm thực tế, thiếu cả tiền và bây giờ thiếu cả sự kiên nhẫn. mình không biết mình còn cố gắng được bao nhiêu năm nữa.