Tôi muốn có một cuộc tình với em.
“… Ngày xửa ngày xưa có một con gấu nhỏ.
Gấu nhỏ không xinh nhưng cũng không xấu, lúc ít tuổi, gấu nghĩ rằng, đời này mình chỉ cần một tình yêu đích thực là đủ. Có điều làm sao nó biết được người mà nó gặp có yêu nó thật lòng hay không? Thế là nó xẻ trái tim mình ra làm đôi, thầm nghĩ, nếu như lần thứ nhất gặp nhầm người, mình còn một cơ hội nữa để dâng ra chân tâm.
Sau đó nó gặp một người mà nó rất thích - một con hươu cao cổ. Nó thấy hươu cao cổ thật đẹp trai, vừa cao vừa gầy, tầm mắt lại xa, thường hay kể cho nó nghe những câu chuyện ở phương xa. Hươu cao cổ cũng bảo nó thích gấu nhỏ, khen gấu nhỏ xinh đẹp. Hai con vật ôm hôn nhau dưới tán cây, hươu cao cổ cúi đầu nói với gấu nhỏ, "Anh sẽ chăm sóc em cả đời, đến thiên trường địa cửu, đến đầu bạc răng long.”
Gấu nhỏ vui lắm. Nó thầm nghĩ chẳng phải đây chính là người mà nó luôn tìm kiếm hay sao? Bởi vậy nó đặt một nửa trái tim mình vào tay hươu cao cổ. Gấu nhỏ còn muốn cho hươu cao cổ nhiều thứ tốt đẹp hơn, nên nó băng qua rừng rậm, tìm loại mật ong ngọt nhất, nó không dám ăn mà để dành hết cho hươu cao cổ. Hươu cao cổ ngày ngày ăn mật ong cũng rất vui vẻ, nó nói anh sắp phát phì rồi, mật ong ngon quá đi mất.
Nhưng mấy tháng sau, hươu cao cổ bỗng trở nên hờ hừng với gấu nhỏ. Một ngày nọ nó dắt một con hươu sao tới trước mặt gấu nhỏ, nói với gấu nhỏ rằng “Tôi không thích cô nữa, cô thấy không, hươu sao đẹp hơn cô nhiều, chân dài lại còn gầy nữa, tôi muốn ở bên cô ấy.”
Gấu nhỏ hoảng hốt nói, “Em đi lấy mật ong cho anh ăn nhé.”
Hươu cao cổ lắc đầu nói, “Tôi thực sự không thích cô, cô không hợp với tôi, cô nhìn xem, trên người cô còn chẳng có đốm.”
Gấu nhỏ nói, “Em đi lấy mật ong cho anh ăn được không?”
Hươu cao cổ đáp, “Tôi vốn không thích ăn mật ong, tôi sống nhờ ăn lá cây, mật ong chẳng ngon gì cả.”
Gấu nhỏ nói, “Có lẽ em nên đi lấy mật ong cho anh ăn.”
Gấu nhỏ lại đi tìm mật ong thật. Đến khi trời tối, gấu nhỏ vẫn bôn ba trong rừng với thân mình đầy thương tích, nhưng nó vẫn nghĩ thầm, mật ong là thứ tốt nhất mà em có thể cho anh, đợi em nhé, em sẽ kiếm mật cho anh. Sao tự nhiên anh lại không thích ăn mật nữa? Trước đây anh rất thích ăn mật cơ mà. Em phải đi qua rất nhiều rất nhiều nơi, liệu có thể gầy đi không? Anh coi đi, da thịt em bị sứt sát rất nhiều, sẽ để lại sẹo, vậy thì em cũng có đốm rồi. Em đã cho anh một nửa trái tim, anh đừng rời bỏ em được không?
Đừng rời bỏ em, có được không? Gấu nhỏ vừa nghĩ vừa loang choạng bước về phía trước.
Tới khi nó mang mật ong trở về thì hươu cao cổ đã đi mất rồi.
Gấu nhỏ ngẩn ngơ đứng đó rất lâu, rất lâu…
Cuối cùng gấu nhỏ không còn gặp lại hươu cao cổ nữa. Nó chờ, chờ mãi, chờ tới khi mật ong vừa kiếm được từ từ chảy xuống đất, bị kiến ăn hết. Lũ kiến vừa ăn vừa nói chuyện với nhau, “Mật này là mật pha à? Loãng loè loãng loẹt. Mà mật ong thì phải ngọt chứ? Sao mật này mặn chát thế…”
Thế rồi.. Gấu nhỏ rời khỏi nơi này, tới một khu rừng lớn hơn.
Động vật trong khu rừng này đông hơn khu rừng trước đây nhiều lắm. Nhưng gấu nhỏ rất cẩn thận, nó nghĩ, mình chỉ còn một nửa trái tim mà thôi, nhất định phải tìm người thích hợp mới có thể trao đi.
Nó đi tìm nước uống. Trong rừng có một con sông lớn, động vật đều uống nước ở hạ nguồn, mọi người chen tới chen lui. Gấu nhỏ vừa tìm được một chỗ, nhưng chỉ bất cẩn trong giây lát thì đã bị kẻ khác cướp mất.
Một con báo đi tới đuổi đàn sóc đi, sau đó chỉ vào nước sông và nói với gấu nhỏ, “Em uống nước ở đây đi.”
Gấu nhỏ vừa uống vừa nghĩ thầm, báo thật là dịu dàng chu đáo.
Báo dẫn gấu nhỏ đi làm quen với khu rừng, tìm nơi ở cho nó, có món gì ngon cũng để dành cho gấu nhỏ một phần.
Gấu nhỏ cũng hơi cảm động, nó hỏi báo, “Anh thích em à?”
Báo gật đầu đáp, “Thích.”
Gấu nhỏ nói, “Nhưng em không dám thích anh, trái tim em chỉ còn một nửa thôi.”
Báo nâng trái tim của gấu nhỏ lên ngắm nghía, rồi nó nói, “Anh sẽ bảo vệ em thật tốt, sau này anh chính là nửa còn lại của em.”
Gấu nhỏ mỉm cười. Thế rồi nó trao một nửa trái tim còn lại cho báo. Gấu nhỏ và báo cùng sóng vai dạo bước trong khu rừng rậm, cùng đi kiếm thức ăn, cùng ăn cơm, gấu nhỏ ăn mật còn báo ăn thịt. Hai con vật còn cùng tới bờ sông uống nước, cùng ngủ trong hốc cây nhỏ. Dưới mưa tầm tã, gấu nhỏ và báo chạy khắp nơi mà không tìm ra chốn trú mưa, bị mưa xối ướt nhẹp, nhưng cẫn vừa chạy vừa cười, lại còn trêu chọc đối phương.
Gấu nhỏ thầm nghĩ, thật là hạnh phúc.
Cứ sống thế này cả đời cũng tốt. Nó nghĩ tiếp.
Song một năm sau, hai con vật bắt đầu mâu thuẫn. Không biết vì sao, có lẽ là bởi gốc cây quá nhỏ, báo không thể đánh thắng được hổ, mà nó lại không tìm được gốc cây nào lớn hơn, cũng có thể vì nước sông trở nên ô nhiễm, báo không thắng được đàn sói, nên không thể lên thượng nguồn uống nước, hoặc có lẽ gấu nhỏ cảm thấy hai người không còn như ngày mới quen, hay chẳng có nguyên nhân gì hết. Tóm lại hai con vật thường xuyên cãi cọ, cứ cãi cọ là báo lại bực bội ức chế, không nói chuyện với gấu nhỏ suốt mấy ngày liền.
Gấu nhỏ nói “Anh nên thử luyện tập cơ bắp, chúng mình cùng luyện tập được không? Đánh bại con hổ, đánh đuổi đàn sói rồi cùng đi uống nước sạch.”
Báo đáp, “Cô nói nhiều thế nhỉ.”
Thế là lại bắt đầu cãi nhau.
Một thời gian sau, tới một ngày nọ, báo đột ngột bỏ đi. Gấu nhỏ ngồi trong gốc cây đợi nó, đợi mãi mà không thấy báo quay về. Gấu nhỏ đi tìm kiếm khắp nơi, sau đó tìm thấy báo ở một nơi khác, nhưng báo đang ở bên một con sóc.
Gấu nhỏ hoảng hốt. Nó nói, “Anh quay về đi mà.”
Báo nói với gấu nhỏ, “Tôi không thích cô nữa. Ngày nào tôi với cô cũng cãi nhau, tôi mệt rồi.”
Gấu nhỏ nói, “Vậy sau này chúng mình không cãi nhau nữa, anh quay về đi được không?..”
Báo đáp rằng, “Cô xấu tính lắm, khiến tôi thấy rất áp lực, tôi thích một người dịu dàng cơ.”
Gấu nhỏ vội nói, “Em sẽ thử sửa đổi tính cách của mình, anh quay về đi được không?”
Báo bèn đáp, “Tôi về làm gì, sóc rất tốt với tôi, tôi muốn ở bên em ấy. Em ấy nói tôi là người đầu tiên em ấy thích, cô coi này, em ấy cho tôi cả một trái tim.”
Gấu nhỏ không nói nên lời. Nó muốn nói, “Tuy em đã trao một nửa trái tim cho hươu cao cổ, nhưng em cũng thật lòng yêu anh.”
Nó nói, “Báo ơi, anh về với em được không. Em sẽ không khiến anh thấy áp lực nữa, cũng không cần anh luyện tập cơ bắp, em có thể tiếp tục ở trong gốc nhỏ kia, cũng có thể uống nước ở hạ nguồn, anh quay về đi mà..”
Nhưng báo vẫn bỏ đi cùng sóc.
Gấu nhỏ muốn khóc mà không khóc được. Nó nghĩ, hoá ra nước mắt chảy ra từ trái tim, vì nó đã đánh mất trái tim nên cũng không thể rơi nước mắt được nữa. Nó nghĩ, hay là mình đi tìm mật ong, nhưng trời tối rồi, một mình em không dám đi, anh đi cùng em được không? Anh nói muốn trở thành nửa kia của em, em sẽ không bốc đồng, không cãi nhau với anh nữa, anh đi cùng em được không?
Nó vô cùng hoang mang. Ngày ngày đi quanh khu rừng, đôi lúc cũng tìm được mật ong, nhưng lại chẳng ăn được. Mật ong lại chảy khỏi tay nó, lũ kiến trên đất hào hứng ăn thử một chút, sau đó lập tức chê bai: “V**, đến khu rừng khác rồi mà mật ong vẫn mặn chát thế nhở?!”
Rất lâu sau đó, gấu nhỏ vẫn cô đơn một mình. Nó nghĩ, mình đã đánh mất trái tim, cũng không thể yêu người khác nữa. Những con gấu cái quanh nó đều đã tìm thấy bạn đời, thoạt nhìn đều rất hạnh phúc. Gấu nhỏ lại nghĩ, chi bằng vớ bừa một con hổ cho xong, hổ rất khoẻ, ở bên nó có thể cướp được hốc cây lớn, có thể uống được nước sạch, hơn nữa nghe nói hổ cũng không cần chân tâm.
Thế nhưng nó vẫn đang chờ đợi.
Một ngày nọ, nó chợt nhận ra, có một con khỉ đang cố tiếp cận nó. Khỉ âm thầm hái hoa quả đặt vào trong hốc cây của gấu nhỏ, nó không phát hiện ra thế là liền ngồi bẹp hết cả hoa quả, đêm khuya khỉ lặn lộn lên thượng nguồn con sông lấy nước cho gấu nhỏ uống, nó dùng lá cây để chứa nước, thế nhưng trên đường về nước bị rớt sạch, khỉ còn nhảy múa trên cây cho gấu nhỏ xem, có điều đứng không vững nên bị ngã xuống đất sưng phù mặt mũi.
Gấu nhỏ thầm nghĩ, khỉ ngốc quá.
Nó hỏi khỉ, “Anh thích tôi à?”
Khỉ đỏ mặt đáp, “Thích chứ.”