Ko quên được cảm giác khi người ta kể 1 việc để cần sự động viên thì người nghe câu chuyện lại ko tinh tế, rội ngay 1 ngáo nước nguội vào.
Lại 1 câu chuyện nữa: Đừng đặt hi vọng quá nhiều về việc nào đấy để đến lúc thất vọng thì đau nhường nào!!!
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
sheepfilms

Origami Around
hello vonnie
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
he wasn't even looking at me and he found me
Show & Tell

blake kathryn
Monterey Bay Aquarium

gracie abrams

titsay
★
Cosimo Galluzzi
Claire Keane

if i look back, i am lost
Doug Jones
Misplaced Lens Cap
🪼


seen from United States
seen from Saudi Arabia
seen from Mexico
seen from South Korea
seen from Argentina
seen from Germany
seen from Hong Kong SAR China

seen from Bangladesh

seen from United Kingdom

seen from Malaysia
seen from United States

seen from Germany
seen from United States
seen from United Kingdom
seen from Azerbaijan

seen from United States
seen from Malaysia
seen from Mexico

seen from United States
seen from Israel
@briantrinh
Ko quên được cảm giác khi người ta kể 1 việc để cần sự động viên thì người nghe câu chuyện lại ko tinh tế, rội ngay 1 ngáo nước nguội vào.
Lại 1 câu chuyện nữa: Đừng đặt hi vọng quá nhiều về việc nào đấy để đến lúc thất vọng thì đau nhường nào!!!

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Dù m1 có khó khăn, tồi tệ thế nào .M2 vẫn còn nhiều điều tuyệt vời đáng để dành tâm huyết và bước tiếp.:3
Hãy kiên nhẫn rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp trở lại.
Lưu lại đạt được trc 25 ko còn tùy :)))))
http://kenh14.vn/cot-moc-tuoi-25-ban-la-ai-va-ban-co-gi-20161103190524848.chn
Chúng ta lại bắt đầu, đi từng “bước” thật chắc chắn, điều quan trọng là duy trì cái thói quen này như bao thói quen đã từng, chỉ cầu đến ngày có thể chạy nhẹ nhàng trên con đường ta mong.
Tuổi trẻ phải phóng khoáng và luôn hết mình, nhưng chúng ta cũng cần phải ki cóp với từng khoảng thời gian đã đang trôi.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Dream a little dream or fight for the dream
Ai cho tôi lại cảm hứng. Xin lỗi tự xỉ vả những điều tệ hại nhất trần đời vào cái ý thức và ý chí này . Tỉnh lại điiii
FTU confession - 'tự làm cho chính mình'
Một bài viết về Start-up rất hay và đời thực mình vô tình đọc được trên Confession của FTU. Share để mọi người phần nào hiểu về cuộc sống lfm việc tự do.
Tôi học FTU2. Giờ tôi tự làm cho chính mình (self-employed). Tôi không startup, startup lớn lao quá, tôi chưa có cái tầm vóc ấy. Tôi chỉ kinh doanh nhỏ lẻ thôi.
Ngày xưa từng đi làm thuê cho người khác, cũng làm truyền thông, cũng được chủ doanh nghiệp ngồi hỏi tư vấn truyền thông các kiểu. Mà chuyện đó đã cũ rồi. Tôi dẹp hết, vứt hết, vứt mẹ mấy cái mác kêu kêu “communication executive” hay “communication manager” đồ các kiểu. Vứt mẹ cuộc sống fancy sáng dậy lựa váy vủng, tô son siếc, nhảy lên xe chạy cái èo tới công ty. Xuống xe, bấm cửa thang máy, lắc hông qua lại cho nó điệu đà, rảnh rảnh lôi điện thoại ra ngắm xem son hôm nay đã đủ đẹp chưa? Túi hôm nay đã ton sur ton với váy áo chưa? Bấm thẻ, ngồi vào chỗ làm, máy lạnh phà phà mát rượi, đi pha cốc cà phê, uống vài ngụm cho tỉnh táo tinh thần, rồi làm việc.
Tối 6h xong việc thì team tụ họp ăn uống, xem phim, nhậu nhẹt, khi thì 8h xong, khi thì 9h xong. Lết được về nhà là 10h tối mẹ nó rồi. Lúc đấy chỉ có lướt fb, up hình, up status, chat bắn tim qua lại, tắm giặt rồi ngủ. Sáng mai lại cái vòng quay đấy. Váy váy áo áo, ăn ăn uống uống, nhậu nhậu nhẹt nhẹt. Tất nhiên ko thể thiếu kèm theo các cuộc vui là tám nhảm. Từ ông CEO A gặp dớp gì, đến công ty B truyền thông dở thấy mẹ, đến đánh giá sản phẩm C launching thành công vãi nồi, rồi anh D cãi nhau với anh Z tung trời khói lửa, cô Y làm vậy là sai lắm, vừa không có bản lĩnh vừa dốt chuyên môn…
Chao ôi là tám, chửi sếp, phán xét người ta, có nói cả ngày cũng không hết được. Mà có chuyện gì để làm ngoài công việc, tám nhảm, than vãn đâu? Cả ngày ngồi trong văn phòng, nắng không tới mặt, mưa không tới đầu. Có khi ngoài kia Sài Gòn đang mưa muốn lụt hết cả đường phố, thì trong văn phòng máy lạnh ấy thậm chí còn chẳng biết là mưa có tồn tại.
Rồi tiền là tiền. Làm cũng có tiền đấy mà sao nó cứ bay đi đâu hết. Quần áo này, váy này, giày dép này, vòng nhẫn này, cà phê này, nhậu nhẹt này, phim phiếc này. Cứ team, bạn bè, công ty tụ họp vài bận là triệu triệu chớp cánh bay đi thôi. Cuối tháng lại quay về mì gói, cơm nguội, chực chờ lương tới. Lương mà dám tới trễ 1 ngày là thôi rồi, sếp hay quản lý gì cũng được chửi tơi bời khói lửa hết. Mẹ, tao làm muốn chớt mà không trả lương cho tao là sao?
Rồi chán. Chán cái cuộc sống ấy. Chán những cuộc trò chuyện vụn vặt, hết quần áo váy vóc son môi lại tới bình phẩm ca sĩ diễn viên rồi đánh giá chuyện nhà chuyện con chuyện gia đình sếp.
Đến lúc, mệt. Tôi bỏ.
Đi ra tự buôn bán. Tự kinh doanh. Chắc mẩm là đời nó sẽ lển hương lắm. Từ làm thuê, tao đã lên được làm chủ. Ồ ye. Theo xu hướng. Oai phết. Kể ra thì không có vốn, nhưng không sao, tới đâu hay tới đó.
Thế là biết mùi.
Trước khi đi buôn bán, có 1 anh đi trước, khuyên là: “Em làm chắc chắn là được. Vấn đề em có dám vứt cái tôi đi không? Em có đủ mặt dày không?”
Chao ôi, có đủ mặt dày không? Ừ, tôi có đủ mặt dày không? Không có vốn. May mà có người quen, được lấy hàng trước trả tiền sau. Lúc lấy hàng, mới kinh doanh, không nắm chắc giá cả, bán hơi bị hớ, chị chủ nguồn hàng nói: “Thôi chị giảm cho mày. Tao bán nhiều, tao giảm không sao. Mày có mấy đơn hàng đâu”. Tôi cúi đầu. Đúng. Chị nói đúng. Phải người tốt lắm mới thương mình như thế.
Nhưng cái chữ có – mấy – đơn – hàng – đâu nó mô tả mẹ kiếp đúng vl cái tình cảnh của mình. Cái đó mới là đắng cay.
Ngày xưa thì hết váy lại đến giày cao gót, đi bộ 200m là đã than lở trời lở đất. Giờ thì chỉ quần jean áo thun dép bệt, Sài Gòn có bốn hướng Bình Thạnh Bình Tân Bình Chánh Gò Vấp thì 1 ngày chạy hết cả bốn. Mẹ, Sài Gòn nắng như cái chảo lửa, thế mà 12h cũng phi ra đường. Ở nhà thì mất đơn hàng, ra đường thì có tiền, chọn đi! Có mà là 12h đêm cũng xông ra tuốt chứ đừng nói gì là giờ trưa thế. Cơm ăn thì ngày 3 bữa, ngày 2 bữa, ngày thì 3 bữa cộng làm một.
Làm thuê thì thích đi catwalk đánh mông vào thang máy cho xinh đẹp điệu đàng, giờ tự làm chủ thì chỉ cong mông lái xe cho nhanh để làm kịp cho khách. Xưa ngồi phòng máy lạnh hít hơi lạnh sợ cảm sợ cúm, giờ toàn hít khói hít bụi, hít đến phồng cả mũi, vẫn đéo thấy sợ.
Người ta nghe mình làm bà chủ thì trầm trồ bảo oai lắm, mình nhếch miệng, cay không đủ, đắng cũng không đủ, mẹ kiếp làm bà chủ này có khác gì bà bán tạp hóa ngoài chợ đâu? Xưa làm dân cổ cồn trắng bước vào tiệp tạp hóa thường vênh cái mặt lên, tự cho rằng tao học thức hơn cái bà bán hàng đó. Giờ thấy mình cũng y chang bà ấy vậy. Có gì oai đâu cơ chứ? Oai như cóc!
Ngày xưa thích câng mặt lên bình phẩm “quảng cáo này dở”, “chiến dịch này không hay”.. Giờ thì mẹ kiếp đến 1/10 cái chiến dịch đó mình cũng đéo làm được. Tiền đâu mà làm? Hệ thống đâu mà làm? Chạy quảng cáo facebook ngày xưa tiêu cả trăm ngàn thấy quá ít, phải xài vài triệu mới biết hiệu quả đến đâu. Giờ facebook cắn 3 chục nghìn thôi mà không ra đơn hàng nhìn cũng thấy đứt mấy khúc ruột. Mẹ kiếp, là tiền đấy, là tiền đấy, không phải hến ngoài biển đâu mà lượm, cũng đéo phải lá mít mà hái, facebook mày đã tiêu tiền thế thì làm ơn cho tao cái đơn hàng được không??
Ngày xưa bước vào công ty nhà người ta thì bình phẩm, phê phán, góp ý, cái này xấu quá, cái kia tệ quá anh ạ, sao anh không sửa đi? Giờ thì căng mặt ra cười nghe người ta góp ý, em ko được, cái này không hay, cái kia ko tốt. Đấy. Đời vốn tức cười, là vốn tức lắm vẫn phải cười. Người ta góp ý là muốn tốt cho mình, quá cám ơn. Mà còn làm? Sửa 1 cái là bay 1 cục tiền. Chỉnh 1 câu lại bay 1 cục tiền. Tiền, tiền. Rồi thời gian, mẹ kiếp thời gian không đủ. Rồi nhân sự, đéo dám thuê người, làm gì có tiền trả cho họ? Rồi đơn hàng, mẹ, hôm nay từ sáng đến chiều đéo ra đơn hàng đã thấy nhấp nhổm như ngồi chảo lửa. Khách vừa inbox là tôi như được lôi từ địa ngục lên thiên đường, vội vã nhào vào chat ngay. Inbox bạn bè một nghìn năm ko trả lời nhưng inbox khách là trong vòng 1 phút phải có reply ngay lập tức.
Ngày xưa làm truyền thông đấy. Cũng ghê gớm đấy. Thế mà bây giờ còn không tự truyền thông nổi cho thương hiệu của mình. Mẹ kiếp! Như cái tát vào mặt. Rồi cái tôi tan nát.
Cái tôi tan nát qua mấy lần chửi, nghe góp ý, bị mắng, rồi khách hỏi, hàng em đâu, sao ko đến. Cái tôi tan nát qua một tỉ chuyện ko như ý mình. Hôm nay muốn chạy quảng cáo thì mẹ thẻ visa bị cấm. Hôm nay muốn viết xong bài thì mẹ đủ thứ xảy ra.
Hễ cái gì mà lên plan là đéo làm được theo plan. Xưa thì viết plan cho khách là cũng phải powerpoint đồ, Excel đồ, timeline đồ, gửi qua email đồ, tracking timeline đồ. Giờ chán quá đếch thèm plan Excel nữa, tao viết mẹ ra giấy cho lẹ, có hỏng thì sửa cho nhanh. Timeline chỉ là đồ vứt đi, đơn hàng mới là tất cả. Rồi cái tôi tan nát qua những lần thiếu tiền. Tiền, tiền, tiền! Hồi làm thuê chẳng thấy tiền quan trọng bởi vì sướng quá, dù ngày hôm đó có vểnh râu lên lướt fb vẫn có tiền lương chạy vào tài khoản. Còn giờ đứa nào dám nói tiền không quan trọng ra đây dùm cái, tát vào mặt tôi 1 phát xem thử đây là thực hay là mơ? Nói là tiền ko quan trọng? Đúng, ko quan trọng bởi nó quá quan trọng! 1 ngày thức dậy là 1 ngày tự hỏi: Kiếm tiền như thế nào? Đơn hàng ở đâu? Phải làm gì để tăng sale? Rồi làm gì, làm gì nữa?
Nhiều lúc cảm xúc nó lên cao đỉnh điểm, vừa muốn khóc vừa muốn cười sằng sặc. Có khi mặt bình thản im lặng là thế nhưng kỳ thực đang điên tiết bỏ mẹ. Có khi buồn khủng khiếp. Làm vài tháng mà trăm lần tự hỏi mình có đang đi đúng đường hay không? Bao nhiêu lần nghĩ hay là thôi lấy 1 công việc làm thuê? Thực ra tôi vẫn phải đang làm thuê part time để có 1 nguồn tiền cơ bản đủ nuôi sống mình hằng tháng. Tiếp tục hay dừng lại? Sao mà tôi chưa bao giờ hiểu là tự làm chủ nó vất vả thế này? Động một tí đến tiền thôi cũng giãy nảy lên vì sợ rủi ro. Kinh doanh ko có vốn, làm gì cũng sợ ko thu lại được tiền, làm gì cũng sợ lỗ. Thế mà ngày xưa sếp ko duyệt kế hoạch thì ngoài miệng cười còn trong lòng chửi mười tám đời tổ tông sếp ko trân trọng chất xám của em. Giờ thì chất xám cái con mẹ nó! Chỉ có tiền và đơn hàng mới là quan trọng để nuôi sống tôi, nuôi sống cái thương hiệu bé tí của tôi, từng ngày…
Rồi khi thấy bạn bè chụp ảnh check in quán ăn nhà hàng, lại thấy lòng quặn lại. Rồi up ảnh váy váy áo áo, son son phấn phấn, thấy lòng mình lại đứt ra từng khúc. Ganh tị quá. Tụi nó sướng ghê. Nắng ko tới mặt. Mưa ko tới đầu. Còn mình ngồi ở giữa 1 đống ngổn ngang, với 1 cái thương hiệu ko ai biết tới, 1 số tiền nợ nguồn hàng, dự định tương lai xoắn xuýt với hiện tại, học hành, tốt nghiệp, cv tạm thời, và đủ thứ khác. Lắm lúc muốn bật khóc ngay giữa cái đống đấy.
Nhưng tôi vẫn đi. Có chọn lại cũng ko chọn đi làm thuê.
Lỡ tự làm cho mình rồi. Lỡ hiểu cái cảm giác đó rồi. Cái tôi tan nát. Cái sự “chảnh” – mà FTUer ai cũng có ko ít thì nhiều – nó tan nát. Thấy mình chẳng khác gì ông bán cơm hay bà bán quán. Chẳng có gì ưu việt hơn cả, chúng ta đều giống nhau. Chả có mẹ gì để mà kênh với chả kiệu.
Giờ chẳng có gì xấu hổ. Xưa khi hết tiền ko dám đi café với bạn bè, sợ lúc móc tiền trả nó thấy tiền lẻ nó khinh cho. Giờ bước vào thế giới di động, túm sale hỏi han đủ thứ trên trời dưới biển, thử 3 cái điện thoại đến lúc móc tiền ra trả mới thấy thiếu 51.000đ. Đù mé. Thế thôi chào 4 bạn nhân viên thế giới di động tớ đi về. Chả thấy xấu hổ. Chả thấy ngại ngùng. Ừ thì tui hết tiền như thế đấy. Gặp bạn bè, nói thẳng ra: Tao nghèo, ồ kế? Thích thì chơi, ko thích thì nghỉ. Tui giờ nghèo thế đấy, làm gì nhau?
Giờ chẳng có gì là tiểu thư khuê các. Cũng chẳng có ngại nắng ngại gió “ngại xa ngại mệt” mà cái dân văn phòng hay kêu ca. Giờ cũng đéo còn cái than vãn, sếp khó, việc nặng, khách hàng như đồ điên mà xưa khi đi làm hay nói. Giờ thì ai mang tiền đến cho tui thì đó là thượng đế. Chấm hết. Đéo có gì là khó, cái khó đã trải qua rồi. Giờ chỉ có khó hơn và khó hơn nữa thôi. Mà thôi chả có gì sợ. Kệ mẹ nó. Đã ra nông nỗi này rồi, thì cũng chẳng có mấy cái gì tệ hơn được đâu. Cùng lắm là nghèo như thế này. Thì sao? Kệ. Chả sợ. Cứ làm thôi.
Giờ đã hiểu thế nào là sự cô đơn. Đó là cảm giác ko có ai hiểu mình. Bạn bè ko hiểu được. Người tốt thì góp ý chân thành cho thương hiệu, cải cảm ơn đó ko bao giờ hết được. Người ko tốt thì khinh nó là dân buôn bán, nghi là nó tính trục lợi gì ở mình đây, ko chơi nữa. Ừ thì thôi. Kê bạn. Cái cô đơn, cái lo lắng, những cảm xúc đỉnh điểm: lo lắng đỉnh điểm, buồn bã đỉnh điểm, hồi hộp từng ngày, trông chờ từng đơn hàng.. sự cô đơn khi thấy con đường của mình hiếm người hiểu, thấy tầm nhìn của mình ko trở thành hiện thực mà bây giờ toàn thấy là thử thách ngổn ngang… Thật là giờ đã hiểu. Hiểu rồi thì ko trở lại được. Cái cô đơn của tự làm chủ nó kỳ lạ lắm, nó buồn là thế, nó hoang mang là thế, mà sao biết 1 lần rồi là ko dứt ra được…. Tại sao thế nhỉ?
Và ước mơ. Ước mơ vẫn còn nguyên đó. Và tầm nhìn. Nhìn là vài tháng nữa, 1 năm nữa mình muốn gì. Lắm lúc bước vào quán café, ví như The Coffee House chẳng hạn, ko bao giờ hết ngưỡng mộ tầm nhìn của người đứng đầu. Giỏi quá. Làm được 1 chuỗi đẹp đẽ thế này. Còn mình vài đơn hàng vài khách hàng thôi cũng xử không xong. Tầm nhìn của họ xa quá. Một ngày nào đó, mình sẽ được như họ. Mình sẽ giỏi được như họ. Mình sẽ xử lý được như họ. Giờ tầm vóc mình còn bé, đời tặng cho ít thử thách be bé, phải vật lộn cho nó xong. Thuyền to thì gió lớn. Mình sẽ làm được chuyện lớn, khi tầm vóc đủ lớn. Chắc chắn 1 ngày nào đó sẽ được. Chắc chắn. Giờ ko sao. Mình còn trẻ lắm. Mới có hai mấy tuổi thôi. Đời mình còn dài, cơ hội còn nhiều, miễn là mình chịu cố gắng. Miễn là mình kiên cường. Con gái thì sao chứ, giới tính đéo liên quan gì cả. Chỉ cần có bản lĩnh, còn ước mơ, vẫn tin tưởng và kiên trì. Chắc chắn 1 ngày nào đó mình sẽ làm được.
Và thế, những buồn vui suốt mấy tháng qua ko biết viết thế nào cho đủ. Chỉ có vài lời gửi đến FTUer. Các bạn thích sao cũng được, làm thuê thì sướng cái là an toàn an tâm. Tự làm chủ thì bạn thấy hành trình của mình rồi đó, từ phấn khích đến sợ hãi đến tơi bời đều có cả. Chỉ được tự do, nhưng tự chịu trách nhiệm cho tất cả. Ôi cái tự do giá phải trả sao mà đắt thế.
Làm thuê thì cái tôi dễ lên cao chót vót khi thấy mình tạo được thành quả. Đôi khi mình quên mất nhờ hệ thống có sẵn của công ty mình mới đạt thành quả nhanh thế. Tự làm chủ dễ gặp cái tôi tan nát khi thấy mẹ mình đéo làm được gì ra hồn cho chả có cái mẹ gì hậu thuẫn.
Thế mới hiểu sao người ta bảo tự làm chủ phải có đam mê. Ừ, phải có 1 cái gì đó ngọt ngào như đam mê, để ăn tạm cho đỡ những lúc cay đắng. Mà lúc cay đắng thì nhiều lắm. Đếm không nổi đâu. Lắm lúc chỉ biết ngồi bần thần, uống cốc cà phê, chẳng nghĩ gì cả, phần vì nhiều thứ quá ko biết nghĩ gì, phần vì buồn quá ko nghĩ ra được gì nên hồn.
Nhưng tôi vẫn thích. Vẫn thích làm chủ. Kể từ khi làm chủ, tôi thấy mình rất thường, rất gần, và rất đời. Chẳng có gì cao sang, chẳng có gì quý phái. Chỉ như bà bán rau ngoài chợ thôi. Mỗi ngày còn sống và chiến đấu là 1 ngày vui. Hôm nay thất bại thì có sao cơ chứ, thất bại đâu phải gặp lần đầu, đã thất bại đến nỗi chán luôn rồi, đéo sợ thất bại nữa rồi.
Khi làm chủ, tôi thấy mình sống từng ngày thật ý nghĩa, thật mặn, thật chất. Không còn những ngày chỉ trông đồng hồ đến 6h tối để bay ra khỏi công ty, không còn những ngày sáng thức dậy thấy đồng hồ chỉ 8h là chán bỏ mịe, đéo muốn thay đồ đi làm. Mỗi sáng lại 1 câu hỏi: Hôm nay làm gì để tăng sale đây? Kết quả cuối ngày nó sẽ là đáp án cho nỗ lực của mình. Mà nó phũ phàng lắm. Làm tốt hay làm tệ, doanh số nó sẽ lột trần tất cả. Dù muốn hay ko vẫn phải đối mặt với thực lực của mình. Ra tiền nhiều hay ít do mình giỏi hay dở thôi. Đối mặt đến khi cái tôi tan nát, đéo sợ nhục, đéo sợ ngu, đéo sợ dốt; vì nhục quá nhiều, ngu quá nhiều, dốt quá nhiều rồi. Thế thì có gì sợ mà ko tiếp tục?
Tiến lên thôi. Mỗi ngày mới, bước thêm 1 bước. Cuộc đời này sống ko quan trọng bao lâu, mà quan trọng là chất lượng đúng ko? Thế thì ở tuổi 21, những tháng qua, tôi đã trải nghiệm rất nhiều rồi. Tự làm chủ, bầm dập và buồn bã. Nhưng tôi thích nó. Tôi yêu cuộc sống ấy. Tôi thấy cuộc sống đó thật ý nghĩa. Tôi thấy cuộc sống đó thật sâu. Thật chân thật.
Ừ, thế thì cứ tiếp tục thôi. Đường thì còn dài lắm, dài mênh mông. Nhưng cứ đi thì chắc cũng phải tới, nhỉ! “
via We Can Do
mình lại có cái để suy nghĩ rồi :D
Tớ không có gì để bình luận cả, việc người ta lựa chọn không có đúng không có sai, bạn lựa chọn thế nào mà cảm thấy tự hài lòng là được !!! Nhưng tớ thích cái tư duy của bạn, chúc bạn đi rồi sẽ tới !!
CỜ VUA VÀ VĂN HÓA PHƯƠNG TÂY
Với mỗi một môn cờ, đều có những bộ óc tính toán khác nhau, và trong mỗi một ván cờ hay đều có sự biến ảo kì diệu làm cho người chơi và người xem thích thú. Bài viết ở đây không nói đến cờ nào hay hơn cờ nào và cờ nào thông minh hơn cờ nào, và lại càng không muốn phê phán chê bai loại cờ nào. Chỉ là một cách nhìn nhận về tính chất mỗi quân cờ. Tại sao lại như vậy, vì đây là trò chơi mà trẻ con tập tành từ lúc sớm, những bài học trẻ thơ góp phần nhiều trong việc định hình tương lai nhân cách. QUÂN VUA Nói về vua: tại sao trong cờ tướng, vua là nhân vật cực kì lười biếng, chỉ di chuyển trong ô vuông cố định, và không bao giờ 2 tướng được phép đối diện nhìn thấy mặt nhau. Như vậy con tướng trong cờ tướng rốt cuộc chỉ là một cái gì đó xa vời và vô ích cho ta phải toàn tâm toàn ý bảo vệ? Đúng không? Tuy nhiên vua trong cờ vua lại có thể đi khắp nơi trên bàn cờ, đến khắp mọi ngóc ngách, có thể kết hợp dồn ép đối phương. QUÂN TỐT Nói về tốt: tốt trong cờ tướng chỉ là đại diện cho đám dân đen bị bắt đi lính, tương lai của tốt là con tốt chết, nằm ở hàng cuối cùng của thế trận đối phương, chỉ còn mỗi nước qua trái qua phải. Nhưng con tốt trong cờ vua lại có một tương lai hoành tráng hơn, có thể thành bất kì ai nó muốn trừ vua. Vậy thì có sự khác biệt nào giữa quan niệm dân trong các nước Phương Đông và dân trong các nước Phương Tây ngày xưa. Tôi mạo muội dẫn đến một khái niệm xã hội to lớn. Nếu ai đó nói rằng chúng rõ ràng không liên quan, ai đó nói rằng chúng rõ ràng không thực! Thì xin thưa với bạn rằng, khái niệm kinh tế xã hội vốn thực chất chỉ như trò trẻ con, khi mà người ta nhìn vào quá nhiều thông tin số liệu để rồi sợ hãi mà phức tạp hóa vấn đề, khoa học xã hội là khoa học trò chơi, là lí thuyết trò chơi trong toán học, ở đó mọi hành vi của người này liên đới tới mọi hành vi của người khác và dẫn tới kết quả cuối cùng thay đổi mà thôi. Vậy nên điều đàu tiên của thinker là sáng tạo trong tư duy của mình, thay vì áp đặt sự sợ hãi của mình lên sự kiện và cả người khác. Trở lại vấn đề về tốt, rõ ràng khái niệm về dân trong Phương Tây khoáng đạt hơn, nhân văn hơn, vì con người ta không bao giờ nợ bất kì một ai, nợ bất kì điều gì để phải sống cuộc đời vô nghĩa. Tôi tự mình đặt con vua trong bàn cờ là Niềm Tin vào thượng đế. Với niềm tin ấy sẽ đến khắp nơi, và với niềm tin ấy, một người bình thường có thể trở thành bất kì ai mà họ muốn.
QUÂN MÃ Quân mã trong cờ vua thì không bị cản những bước chân đi, người Phương Tây cơ hồ cổ súy cho thế giới tự do. Đó là vì sao mãi sau này dân Nhật nhận ra muộn màng, để Phúc Ông phải viết luận văn “Thoát Á” có tầm ảnh hưởng lên cả dân tộc, bạn mới thấy Nho Giáo phong kiến ngày xưa, đã kéo con người Đông Á chậm tiến và ì ạch thế nào. Khổng giáo là thứ tà giáo níu kéo con người, bảo vệ cho vương công quyền quý, lê dân bách tính chỉ sống để bị làm cho mụ mị nuôi nấng hệ thống cai trị mà thôi.
QUÂN TƯỢNG Quân vua không cần sĩ bảo vệ kè kè như tướng, quân tượng bên cờ vua lại là cung thủ, ngược lại quân tượng trong cờ tướng chỉ có thể quanh quẩn trong phần sân của mình mà thôi. QUÂN HẬU Và đặc biệt, một quân Hậu, thể hiện sự tôn trọng của người phụ nữ, Hậu chỉ quyền lực sau vua và quyền năng trên tất cả, kể cả vua. Vậy đủ biết là xã hội phương Tây coi trọng phụ nữ thế nào. Tôi chơi cờ tướng từ nhỏ, và rất giỏi trong môn này. Tuy nhiên, sau này, bé Nam Canh và bé Boorine nhà tôi sẽ được học chơi cờ vua, 1 trong những bài học đầu tiên cho trẻ nhỏ, để chúng biết xã hội tự do này đáng quý như thế nào. (Trích: http://andrewahnguyen.blogspot.com)
Nhiều khi nếu để ý kĩ thì bản chất hay tính cách mỗi hiện tượng đều thể hiện trên mọi mặt của nó :)))
Gửi những hồi ức đẹp và tuổi thanh xuân đã qua…
Gửi thanh xuân
Xin đừng vội vã quá mà không chín chắn
Đừng đắn đo nhiều kẻo lại tiếc nuối B>

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Trái tim hay lý trí gì đó của c, làm sao t hiểu hết được
Hãy học cách nói cảm ơn với những người yêu thương bạn. Sự xuất hiện của họ với cuộc đời bạn đã là một món quà. Hãy học cách yêu thương và đừng ghét bỏ ai nếu sự tồn tại của ai đó làm xấu đi cuộc sống của bạn vì những lời cay đắng thì hãy xem như bạn dẫm trúng một cái gai và cúi xuồng lấy nó ra rồi vết thương sẽ lành ngay thôi và cẩn thận cho lối đi sau này. Chỉ cần sống cho những người yêu mình và cho cả bản thân.
- Trích Đoàn Đoan Vân Hạ
Cố gắng hay hối tiếc lựa chọn nào ??
Ước mơ vốn không có đôi cánh. Bạn hiền à việc của chúng mình là thêu một đôi cánh đủ bền đủ chắc cùng một trách nhiệm vững vàng, hòn đảo của thành công ngay trước mắt chúng mình đó !!
Mỗi người khi lớn lên đều phải chịu trách nhiệm cho khuôn mặt của mình
Mỗi người đều do cha mẹ sinh ra, nhưng khi lớn lên khuôn mặt sẽ thay đổi dần theo tâm tính của mình. Vậy nên văn hóa phương Đông vẫn cho rằng “tướng do tâm sinh” là vậy.
Một lần, Tổng thống Mỹ, Abraham Lincoln phỏng vấn một ứng viên nam đến làm nhân viên cho chính phủ. Mặc dù người đàn ông này rất có tài năng nhưng vị Tổng thống vẫn không tuyển dụng.
Người phụ tá thấy vậy liền hỏi Tổng thống nguyên nhân vì sao. Tổng thống nói: “Tôi không thích tướng mạo của người này”.
Người phụ tá không hiểu nên hỏi lại: “Chẳng lẽ một người khi sinh ra đã không được ưa nhìn thì cũng là lỗi của họ sao?”
Tổng thống Lincoln trả lời: “Mỗi người đều do cha mẹ sinh ra, nhưng sau 40 tuổi đều phải chịu trách nhiệm cho khuôn mặt của mình!”
Thực sự trong cuộc sống, con người đến tuổi trung niên, thì tướng mạo sẽ lộ rõ ra tính cách và phẩm chất của người đó:
Người có tấm lòng khoan dung thì phần lớn sẽ có khuôn mặt phúc hậu.
Người có tính tình hiền dịu thì tướng mạo sẽ đẹp một cách nhu hòa thánh thiện.
Người có tính cách thô bạo lỗ mãng thì tướng mạo sẽ luôn là hung dữ.
Người có lòng dạ nhỏ mọn thì phần lớn sẽ có tướng mạo xấu xí, hai hàng lông mày nhíu chặt.
Có người tướng mạo lộ ra vẻ đặc biệt trẻ trung và xinh đẹp thì người này nhất định là đơn thuần lương thiện. Đây là do kết quả của quá trình tu dưỡng tâm tính và hành vi phản chiếu lên khuôn mặt. Cho nên tướng mạo cũng chỉ ra vận mệnh tương lai của người đó.
Nhưng tướng mạo của một người là có thể từng bước cải biến được. Đặc biệt,tướng mạo đẹp là do sự quyến rũ từ trong nội tâm. Bất kể phúc báo nào đều là có nguyên nhân, cho nên dung mạo xinh đẹp cũng là có nguyên nhân từ tâm.
Để có tướng mạo đẹp ở tuổi trung niên, hãy thường xuyên tu dưỡng những điều sau:
1. Thường xuyên mỉm cười
Có người nói, mỉm cười là cách để làm nở một bông hoa xinh đẹp nhất ở trên khuôn mặt. Người xưa có câu: “Tay hung không đánh mặt cười”. Nụ cười luôn làm rung động lòng người, khiến mọi người vui vẻ, thân thiết và gần gũi nhau hơn. Nhưng đó vẫn chưa phải là điều quan trọng nhất, điều quan trọng nhất chính là, mỉm cười luôn mang đến cho người khác niềm vui và hạnh phúc, mang đến sự sự chia sẻ về tinh thần.
Nếu như trên khuôn mặt thường xuyên nở nụ cười là có thể đem thiện ý truyền đạt cho tất cả mọi người. Đây chính là cách hoàn toàn không phải mất phí tổn mà lại tạo ra được giá trị lớn. Đây chính là phương pháp làm đẹp thuận tiện rất, kỳ diệu nhất.
2. Khen ngợi người khác nhiều hơn
Ai cũng đều muốn nghe những lời khen ngợi, khích lệ đặc biệt là lời khen ngợi đúng lúc. Các nhà khoa học đã làm một cuộc thí nghiệm đối với nước. Sự kết tinh hình dạng của nước có chịu ảnh hưởng của thanh âm bên ngoài. Tiến sĩ Masaru Emoto, giám đốc Viện Hado (tổ chức IHM) ở Tokyo, Nhật Bản đã tiến hành thí nghiệm sự biến hóa của nước dưới sự ảnh hưởng của âm thanh tác động bên ngoài và phát hiện: Khi ông phát những ca khúc nổi tiếng của Mozart và Beethoven rồi dùng kính hiển vi quan sát, ông nhận thấy các tinh thể nước sẽ thuận theo những giai điệu đẹp đó mà không ngừng có những biến hóa đẹp mắt.
Nói những lời dễ nghe thì các tinh thể nước cũng tạo thành những hoa văn hết sức đẹp mắt. Khi nói những lời khó nghe thì các tinh thể nước lại chuyển động hỗn loạn, không có trật tự.
Vậy nên, nói những lời khen ngợi, khích lệ người khác cũng sẽ làm rung động tinh thần của họ. Và đồng thời, chính những lời thiện, lời tốt đẹp này cũng sẽ khiến bản thân mình càng thêm xinh đẹp hơn.
3. Nhẫn nhịn nhiều hơn, tức giận ít đi Người mà có khả năng nhẫn nhịn, ít khi tức giận thì sắc mặt sẽ đẹp hơn. Trong cuốn “Phật thuyết tội phúc báo ứng kinh ” nói rằng: Người xấu xí là do thường xuyên tức giận, oán trách mà thành. Người đoan trang trắng trẻo, vẻ mặt rạng ngời, thân thể mềm mại, gặp người, người thích là kết quả của tu nhẫn mà nên. 4. Luôn biết cảm ơn Người biết quý trọng và có lòng biết ơn với hết thảy, từ bông hoa cọng cỏ, từ con người, đồ vật… thì tự nhiên trong lòng cũng phát sinh một loại cảm tình tốt. Nội tâm người đó lúc nào cũng tựa như nở ra một bông hoa thơm ngát hấp dẫn người khác. Người mà bên trong tràn đầy hương thơm như vậy thì bên ngoài cũng sẽ trở nên xinh đẹp rạng rỡ. 5. Sức mạnh của tâm niệm Vẻ bề ngoài của một người là liên quan mật thiết với nội tâm bên trong của người đó. Tướng do tâm sinh, cho nên bên trong thiện lành thì bên ngoài sẽ xinh đẹp. Một nhà tâm lý học từng nói: “Tâm tình của một người là như thế nào thì cuộc sống của người đó sẽ là như thế, vận mệnh của người đó cũng sẽ lại giống như thế”. Vì vậy, nếu bạn mong muốn trở thành người xinh đẹp, thì trước hết hãy dùng tâm niệm tốt đẹp để đối đãi với thế gian. Khi đó bạn không những phát hiện ra mọi thứ đều trở nên xinh đẹp mà ngay cả tướng mạo của bản thân mình cũng ngày càng trở nên xinh đẹp. 6. Tiếp xúc nhiều hơn với người có tâm linh tốt đẹp Người xưa nói: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” là có ý nói rằng, nếu như bạn tiếp xúc nhiều hơn với người tốt, người có tâm linh tốt đẹp thì bạn sẽ chịu ảnh hưởng từ họ, dần dần bạn cũng trở nên giống như họ. Người đẹp không phải chỉ nói đến là vẻ đẹp bề ngoài mà quan trọng hơn là vẻ đẹp của tâm linh. Người có tâm linh đẹp thì dung mạo cũng sẽ đẹp.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Tuổi trẻ của tôi là những đêm không ngủ vì đang mắc kẹt trong nỗi băn khoăn về cuộc sống, số kiếp… và điều gì đó được cất giữ cho riêng mình. Tuổi trẻ của tôi là những nỗi đau viết hộ cho bao nhiêu cuộc đời khác và cho chính mình khi không biết làm cách nào nói được với từng con người cụ thể. Câu chữ thỉnh thoảng cũng bất tuân, cảm xúc đôi lần từ chối mình mà bỏ đi mất – nên mình ngồi lại bơ vơ.
Người ta nói những người thức đêm thường chỉ vì hai lý do chính: hoặc là vì công việc, hoặc là vì mình tự để đối diện mình. Với điều thứ hai người ta đã rời cuộc sống ồn ã với bao nhiêu áp lực, sự thỏa hiệp và ánh sáng chói lòa để đợi đêm về gõ cửa lòng mình; có khi chỉ là nhìn ra một ô cửa rồi vẩn vơ nghĩ về từng ngày đã đi qua vô nghĩa. Bằng cách nào cũng vậy, nhưng đôi khi với con người sự cô đơn không phải là không tìm được ai để kể chuyện, mà là chẳng biết bắt đầu câu chuyện như thế nào?!
Cô đơn… có nghĩa là người ta không còn thiết chờ đợi điều gì hay ai đó nữa, là những lời nói khi chuẩn bị được đưa lên thanh quản bỗng khô khốc vô hồn, là người ta chỉ ngồi xa xăm gửi ưu tư vào đêm theo mắt khói, là dường như tất cả đã xa nhau quá rồi; những thứ tình cảm khác đều bỗng dưng chỉ là sự gìn giữ vì thấy rằng nên có.
Còn tôi, thỉnh thoảng tôi vẫn thức đêm để nghe về những câu chuyện của lòng mình. Nghe căn phòng nằm cùng mình và nương tựa vào nhau thỉnh thoảng có lời thì thào kể chuyện. Nghe thành phố đã bình yên mà ru nôi gần mười triệu đứa con của mình, ai cũng cần ngủ vì ngày mai biết mình phải tất bật. Thành phố của gần mười triệu dân, thành phố tôi đi qua từng ngày – chờ em, tìm em không thấy. Thành phố tôi vẫn trốn tránh và cất giữ câu chuyện của lòng mình, thành phố tôi muốn bỏ nó mà đi. Từ rất lâu, đời vẫn mang day dứt thế!
[Nguyễn Trường Phong]
Hay hay
Học nhạc ư?? Ai bảo ko khó khăn nhưng cũng vì khó vì đam mê vì yêu thích mà con người miệt mài luyện tập .Mô hình chung lại tạo lập 1 thói quen tốt.