nhân đại hội nấu xói, sibun bốc phốt kay
sibun: bây giờ mình nói mặt tốt trước nhé. thứ nhất là một người như thế này, thích ăn kiêng để siết cân gồng cơ bụng mà lại hay sốt cao với cả khan tiếng, nhưng mà được cái là ốm đến mấy thì ốm, tổng duyệt chương trình thì thường xuyên bị chảy máu mũi, mà hay giữa chừng là sốt cao phải đi cấp cứu với cả xông họng, đang tập giữa chừng lại đi truyền nước, nhưng mà khi đến phần của mình một cái là lại quên ngay.
mc anh tuấn: bật dậy ngay đúng không?
sibun: vâng ạ, giật dây truyền ra, lại ra diễn ngon ơ như chưa từng có gì xảy ra luôn. em nói với anh đấy là ưu điểm cực kỳ của thằng cây, khi lên sân khấu thì... ờm, như là, rực lửa đấy, lên đồng đấy.
mc anh tuấn: còn tật xấu thì như thế nào?
sibun: ... tiền ấy ạ, tiền phải là in hằn lên mặt thằng cây.
sibun: nó á anh, mê tiền đến nghiện luôn mà.
mc anh tuấn: đó là tính tốt chứ có phải tính xấu đâu.
sibun: không đâu anh ạ. có những lúc người ta thích tiền, nhưng có những lúc người ta phải bỏ chuyện tiền nong đi để người ta vào công việc. nhưng mà cây là cái gì cũng phải "tiền là bao nhiêu vậy em?" có đợt nó nằm bệnh viện, không ai đến thăm cả ngoại trừ em. em bảo "thế hôm nay có đi hát được không?" thì nó bảo "chờ tui tiêm nốt cái này đã rồi tui đi với bạn". thế là lát sau tay cầm chai nước truyền và lên sân khấu, "xin lỗi quý vị khán giả, kay đang nằm bệnh viện nên không đến được."
mc anh tuấn: khán giả tưởng kay diễn à em?
sibun: không anh ạ, khán giả cũng biết là thật rồi. nhưng mà nó diễn xong, xuống sân khấu phải lấy đủ tiền cát xê rồi đi về.
cây: đó đó, anh coi, truyền thông bẩn cỡ đó, anh tin nổi không?
sibun: mà mà đang ôm như thế nhé, bầu sô vừa đưa tiền phát là khỏi ngay, ngửi thấy mùi tiền cái là khỏi ngay và luôn.
mc anh tuấn: tiền vào tim em như tơ vương à?