Tôi không thôi nghĩ về chữ “bao dung” trong đầu sau mỗi trận cãi vã không điểm dừng, khi những lời trách móc nhỏ dần rồi lọt thỏm giữa khoảng không treo lửng lơ trước mặt. Ánh mắt cách nhau chỉ đôi ba gang tay nhưng chắc chắn hai tâm hồn đã lạc phương lạc hướng, vĩnh viễn không thể tìm thấy nhau giữa những trận cuồng phong lý lẽ.
Câu hỏi đặt ra là: Ai cho chúng ta cái quyền bao dung? Và liệu có thật chúng ta “bao dung”? Tôi nghĩ là không. Chúng ta chỉ nhân danh nó để tìm cớ tha thứ cho chính mình và vò nát cuộc tình vốn đã méo mó rách rưới không thể nào chắp vá thêm. Hơn hết là ta sợ! sợ mình phải lẻ loi chới với, sợ bị lột trần cho thiên hạ dèm pha, sợ chiếc mặt nạ ta dũa gọt trong câu chữ kể cho ai đó bị giật phăng khiến ánh sáng thiêu cháy rụi sự dối trá che đậy đằng sau.
Thôi!, chuyện gì đến sẽ khắc đến, xải vai đi cho nhẹ lòng, để cả hai còn cơ hội học lại cách sống ngay ngắn và biết yêu thương sao cho tử tế, tháng ngày đã qua rồi sẽ chỉ còn là mảnh dằm cắm sâu vào thớ thịt, nếu không vô tình chạm phải, sẽ không đau!










