Thật đáng tiếc. Cuối cùng đời này đã không thể cảm thán thời gian tốt đẹp rồi. Những năm tháng này buồn quá, mỗi lúc một buồn hơn, tôi vẫn thường khóc bằng mơ hồ trống trỗng. Thời gian chầm chậm cứa vào linh hồn tôi bằng những dấu vết bội phản chẳng ngờ…. Đời mình thì còn gì, hay vốn dĩ đời mình chằng có gì thực cả. Cõi lòng tựa cánh đồng lộng gió hoang vu













