Ngày mai khi chúng mình gặp lại
Có những vần thơ rất tâm đắc, nhưng rồi ngày tháng trôi đi, đến lúc muốn nhớ lại thì những vần thơ ấy đã trôi mất tự khi nào, tất cả những gì đọng lại chỉ là một chút âm hường mang máng mang hình hài đẹp đẽ của những câu thơ ấy.
“Ngày mai khi chúng mình gặp lại
Có lẽ là em sẽ khác hôm nay”...
2 câu thơ này đã từng vang vọng trong tâm hồn mình một màu sắc của nỗi buồn. Nhưng lúc ấy chưa đủ bản lĩnh để lĩnh hội được cái nỗi buồn thật sự sau những câu từ giản đơn ấy...
Đã từng có lúc, những câu thơ ấy cứ ngân vang mãi trong đầu như một bài hát vô thanh.
Hôm nay mình chợt hiểu ra một điều, cái nỗi đau buồn khi chia ly, đó chính là sự giác ngộ rằng dẫu có gặp lại đi nữa, thì cũng đã không còn có thể gặp lại con người ấy của giai đoạn này, với tư cách là mình của thời gian này. Thời gian thay đổi, con người đổi thay. Đó không phải là một việc xấu, đôi khi sự thay đổi là cần thiết để con người ta hướng đến một phiên bản hoàn thiện hơn của chính mình. Nhưng có đôi lúc, phía sau một tâm hồn từng trải, có lẽ vẫn luôn đau đáu nhớ về mái tóc rối, tính cách ngờ nghệch, bộ dạng trẻ trung nhưng thiếu chỉn chu của một ai đó, dù sao đi chăng nữa vẫn toả sáng rực rỡ như ánh nắng gắt của mủa hè trong lòng của mình. Để khi nhớ về phiên-bản-chưa-hoàn-hảo của một ai đó ấy, bản thân như có thể quay ngược thời gian, trở về chính phiên-bản-chưa-hoàn-hảo của chính mình, những ngày xưa. Dẫu có không hoàn hảo, không mang vẻ đẹp chỉn chu như bây giờ, nhưng luôn luôn có một dư vị ngòn ngọt như que kem mùa hạ trên đầu môi.
Thế nên, phút giây chia ly mang màu nỗi buồn đậm đà đến thế, vì có lẽ có một điều gì sâu thẳm trong ta nói rằng, sau này, nếu muốn gặp gỡ lại khoảng khắc, nơi chốn, hay một con người, tất cả đều đã từng-quan-trọng, chỉ còn cách nhắm mắt lại, về để tâm trí mình quay ngược thời gian về, âm thầm xem lại như một bộ phim không lời, đậm dấu ký ức thân thương.














