Đó là một buổi tối như mọi ngày.
Cô mệt lã người. Chìm sâu vào giấc ngủ. Cô chỉ nhớ được chập choạng trong giấc mơ, cô pack hành lý đi du lịch từ nơi này sang nơi nọ. Rồi cô phát hiện ra mình bỏ quên một thứ… Cô chạy ù về địa điểm cũ, chạy thật nhanh, hối hả, vấp ngã chỉ để lấy lại món đồ bỏ quên ấy. Đó chính là chiếc gối anh từng tặng lại cho cô.
Năm tháng thật nhiệm màu. Chuyện qua cũng lâu rồi, mỗi người mỗi một hướng đi mới rồi nhưng cứ hễ bất giác nghĩ lại, tất cả mọi thứ ùa về như chỉ mới ngày hôm qua, bất giác thì nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn đó.
Hy vọng mọi thứ bên bạn vẫn ổn. Hoặc dẫu cho nó không ổn, mình biết bạn vẫn sẽ ổn. Vì bạn giỏi làm chủ tình hình… Mình vẫn rất đau mỗi khi nhớ tới bạn. Mình vẫn nhớ những cái ôm siết chặt. Mình biết là không bao giờ có thể có lại được nữa, it all ends all ends nhưng… nhưng… chúng ta thậm chí không thể nói lại với nhau một lời nào bình thường, dường như mọi thứ đã dừng lại hẳn kể từ lần chia đôi đó.
Mình dần nhận ra mình là ai sau mỗi dặm hành trình.
Bạn là ai sau mỗi dặm hành trình?
Liệu mình có thể lại có nhau, theo một cách nào đó?