Khi sự vật không còn khả năng mô tả bằng khái niệm, nhưng cần san sẻ qua người khác, phương tiện hầu hết mọi người thường dùng nhất là im lặng, hoặc tuyên bố không thể diễn đạt được bằng lời nói, hoặc dùng phép nói tiêu cực bảo rằng "chẳng phải cái này, chẳng phải cái kia", hoặc giả là triết gia, ông viết sách minh chứng vì sao đề tài ấy không thể tranh biện được; nhưng người Ấn có ngón tuyệt kỹ riêng biểu thị những cái thực của đạo không ép được trong khuôn lý trí suy luận. Họ viện đến những phép thần thông thay lời biện giải. Ấy thế là họ biến Phật thành nhà ảo thuật lớn - đại huyễn sư, và không chỉ mình Phật thôi, mà hầu hết những nhân vật chánh xuất hiện trong các văn kiện Đại Thừa cũng là huyễn sư nốt. Theo thiển ý, đó là chỗ tuyệt diệu của kinh điển Đại Thừa: mô tả những hiện tượng thần thông kết gắn vào giáo lý nhiệm màu. Có người cho thế là quá trẻ con, là phỉ báng Phật, một bậc đạo sư nghiêm trang, chân chánh. Nói thế e xét chưa cùng. Các nhà tư tưởng Ấn còn hiểu xa biết rộng; các ngài có một sức tưởng tượng sắc bén hơn, luôn luôn vận dụng các hiệu quả một khi trí thức rơi vào chỗ bất lực
Thiền Luận - D.T.Suzuki













