Câu chuyện được viết bằng tất cả lòng biết ơn và sự chân thành
Chưa bao giờ, dù chỉ 1 lần, trong đầu có suy nghĩ sẽ học dù lượn, cho tới khi từng sự việc bắt đầu tới một cách thật nhẹ nhàng và tự nhiên. Đúng là bầu trời dành cho những đôi cánh không ngừng hy vọng bay cao và bay xa. T xin phép gửi lời tri ân tới a Công Anh, Vũ Nguyên (Đà Nẵng), a Công Hùng (Thanh Hóa), c Ngọc Lê (tiktok) và những anh chị t đã vô tình lướt qua trên tiktok, họ là câu trả lời cho câu hỏi tại sao, từ khi nào và là nguồn cảm hứng bất tận!
Lần đầu chơi dù lượn ở Đà Nẵng 05/2025
Chỉ là một câu nói "Biết đâu được sau này e lại có hứng thú với môn chơi này", lại gieo suy nghĩ trong đầu một cô gái Sai Gon lớn đến vậy. Có ai ngờ chỉ 1 chiếc clip trên tiktok với caption "Mình đã làm được rồi" trên nền nhạc Ordinary, lại có thể truyền động lực mạnh mẽ đến t như vậy! Chẳng ai ngờ :"))
Và câu chuyện học nhảy dù xin phép được bắt đầu!
T tìm xe đi Mù Cang Chải ở bến xe Mỹ Đình
Trước tiên và cơ bản nhất là giữ dù cân bằng trên đầu bằng cảm nhận (kite dù). T đã luyện tập với tinh thần và sức khỏe tốt nhất, sáng trưa chiều trong 4 ngày liên tục. A Mạc là ng thầy đầu tiên giúp t có những kiên thức cơ bản về dù lượn. A giúp t chỉnh dù, căng dây, a hướng dẫn và chia sẻ cách kite dù, điều chỉnh dù, các bước chuẩn bị cho quá trình cất cách, double check, tất cả mọi thứ căn bản mà một người mới bắt đầu cần phải biết để chơi an toàn. A có thân hình nhỏ, rắn chắc và thao tác mọi việc rất nhanh và gọn. Giọng a chia sẻ rất chân thành, như người thầy cố gắng giúp học trò từng nét chữ. Không biết bao nhiêu lần t làm sai, a vẫn kiên nhẫn ở đó và hướng dẫn lại. Chỉ cùng 1 lỗi duy nhất, bao nhiêu lần t làm ko được, là bấy nhiêu lần a lại nhắc, nhưng vẫn rất điềm tĩnh và nhẹ nhàng. T biết ơn điều đó vô cùng, cảm giác ấy náy khiến t phải cố gắng hơn, vì ko muốn thấy a thất vọng. Ngoài kiến thức chuyên môn, a chia sẻ về công việc, cuộc sống. A nấu ăn rất ngon và yêu thương gia đình. Nhìn thấy gia đình vợ chồng và 2 đứa con 1 trai 1 gái, khiến t cảm thấy hạnh phúc và an tâm. Suốt thời gian ở đó, t chưa bao giờ thấy a nổi giận hay lớn tiếng, a rất từ tốn và nhẫn nại. Trong lúc ngồi nghĩ giữa sân, t thắc mắc hỏi a, a nhìn về hướng a Mỹ đang nghiên cứu và chỉnh sửa động cơ, và nói rằng "a Mỹ là một người thầy tuyệt vời".
Hình ảnh a Mạc nấu cơm ^^
Gia đình của a Mạc
A Mỹ là người đầu tiên t liên hệ để hỏi về thông tin lớp học. Bất ngờ a cũng là phi công và quản lý điều hành ở đây. A tư vấn rất thực tế và chi tiết "7 -10 ngày thì 99% là e học thực hành, e cần có 30 giờ tập mặt đất" "E càng dành nhiều thời gian thì an toàn sẽ càng cao, nó trực tiếp ảnh hưởng đến e, nên cân nhắc kỹ về vấn đề an toàn bay và phải dành thời gian cho nó, ko thể đốt cháy giai đoạn được". Chính xác là như vậy, bất kỳ môn thể thao nào cũng cần thời gian luyện tập nghiêm túc. Khi trực tiếp thực hành trên sân, t thấy ko hề dễ như mình tưởng tượng. Điều kiện gió và cảm giác để điều chỉnh dù trên đầu là những điều kiện cơ bản để có thể bay trên trời. Theo quan sát, a Mỹ giành rất nhiều thời gian và sự tập trung cho xe paramotor, a ngiên cứu rồi lắp ráp phụ tùng, rồi chỉnh sửa từng chi tiết. Dù a luôn nói máy hoạt động rất tốt và cũng được mang vào hoạt động, nhưng mỗi ngày a đều ở đó, tỉ mỉ chăm chút cho chiếc xe di động đó. Có lúc vừa trở về sau khi ra ngoài ăn tối, a Mỹ liền bước nơi a thuộc về, tiếp tục tháo lắp chỉnh sửa. T cũng chẳng hiểu gì đâu, nhưng chắc chắn một điều, a rất đam mê công việc, sở thích này!
Đam mê và bàn làm việc của a Mỹ
A Mạc chia sẻ, quan điểm và cách a truyền đạt hướng dẫn tới học viên, được ảnh hưởng bởi a Mỹ. Trong một lần luyện tập paramotor, a Mạc gặp sự cố và xe bị gãy cánh quạt. May mắn a Mạc ổn, có kinh nghiệm sau chuyến bay, còn cánh quạt bị gãy. Tuy thiệt hại về kinh tế, nhưng a Mỹ ko trách móc hay than phiền, và cũng vì điều đó, a Mạc càng cố gắng hơn, để ko phụ lòng thầy Mỹ. Ngoài ra, t thấy được niềm tin tuyệt đối và tôn trọng của a Mạc giành cho a Mỹ. Chiếu hôm ấy, a Mỹ nói ngày mai a Mạc sẽ tốt nghiệp bay Paramotor, nhưng mấy ngày này, a Mạc đang hướng dẫn cho t, ko có luyện tập paramotor, nên t có bày tỏ sự lo lắng với a Mạc. Nhưng a Mạc nhìn t và nói rằng " Thầy Mỹ nói a làm được thì sẽ làm được!" Choyyy oyyy 'khóc' T.T Một niềm tin lớn lao và bất diệt, một niềm tin tuyệt đối, mà khiến t có quá nhiều suy nghĩ! Có nhiều cách để trả lời cho câu hỏi vô tư của t, ví dụ như " a đã luyện tập rất nhiều rồi", nhưng a Mạc đã phản hồi với t như trên, có thể xem như a Mạc đang "truyền đạo" cho t ko nhỉ :")))) Quảng cáo a Mỹ trá hình :")))) Câu trả lời của a khiến t có suy nghĩ a Mạc là một người khiêm tốn, và a Mỹ là thẩm phán :")))) Nếu a Mỹ nói được, có nghĩa là sẽ thành công!!! Điều đó, vô tình khiến t cũng có suy nghĩ giống a Mạc, nếu a Mỹ nói t làm được, thì t cũng sẽ làm được!!! Ko ngờ có ngày t tin a Mạc, a Mỹ hơn cả chính bản thân mình ^^
A Mỹ đang giám sát, hướng dẫn bay
Chiều ngày thứ 4 luyện tập, a Mỹ nói rằng "ngày mai e có thể tốt nghiệp". Trong đầu t lúc đó là "Thiệt ko a", "ngày mai mình bay 1 mình thiệt huh", "kỹ năng mình đủ để bay trên trời chưa",...hiuhiu trong lúc những suy nghĩ đang tới với nhiều lo lắng, a Mạc nhắc t rằng "thầy Mỹ nói mai Thảo bay được thì chắc chắn sẽ bay được" 'khóc' hiuhiu và t đã tin tưởng hoàn toàn sự đánh giá và kết luận này của 2 anh. huhu chắc các a đã "bỏ bùa" t rồi ^^ Lời nhắc nhở a Mạc khiến t tự tin và vững tâm hơn, chắc mai mình sẽ làm được thoy ^^
A Mạc và a Mỹ đang đổ xăng và nhớt
Quá trình đi lên điểm cất cánh cũng rất chi là hãi hùng, cung đường quanh co uốn lượn, hình ảnh cánh đồng ruộng bậc thang xanh ngát. Có thể chưa nhảy, nhưng con đường tới đó, cũng có những đoạn quanh co, nín thở. Khi đi tới bảng "Bãi cất cánh dù lượn", là t thấy mình tới rồi đó, tới số rồi!! May mắn của t là được a Xiêng hướng dẫn cho chuyến bay đầu tiên. A bay và t ngồi làm khách, a cho t điều khiển dù để có cảm giác, chỉ cho t bãi đáp, quan sát và hạ cánh an toàn. A Xiêng là phi công địa phương, ngoài ra, a cũng làm thêm nhiều công việc khác để tăng thu nhập gia đình. Nhờ có chuyến trải nghiệm đó, t cảm thấy bớt lo lắng hơn rất nhiều, chắc mình sẽ an toàn! Với chuyến bay solo đầu tiên trong đời, a Mỹ nói quay flycam để ghi lại lại kỷ niệm, còn với t thì những hình ảnh đó sẽ giúp công tác cứu nạn cứu hộ dễ dàng hơn @@
Mọi thứ đã sẵn sàng, kiểm tra an toàn, kiểm tra các dây dù, bộ đàm, tất cả đều ổn định chuyến bay solo đầu tiên của mình. T đã đứng rất lâu trước khi chạy lấy đà, rất lâu!!! A Mạc vẫn đứng sau lưng cầm dù cho tui. Mãi sau này t mới thấy, khi xem lại video, hiuhiu hình ảnh rất xúc động, a Mạc như nâng đỡ cánh chim non lần đầu được vỗ cánh. A ko hối thúc, a chỉ đơn giản nhắn nhủ, bất cứ khi nào thấy sẵn sàng, rồi hãy chạy! hiuhiu và t đã như đóng băng ngay tại đó, mắt hướng về xa xăm, chỉ để con tim 1 lần đập thật chậm lại. Cuối cùng, t cũng lấy lại được sự bình tĩnh, bằng tất cả sự tự tin trong đời, t đã chạy, chạy thật nhanh và t đã làm được! Khung cảnh thật rộng lớn, t chẳng thể suy nghĩ nhiều, chỉ cố gắng tập trung để lắng nghe lời hướng dẫn của các a. T đã được các a nâng đỡ hành trình đầu tiên này thật nhẹ nhàng và nhiều yêu thương. "kéo trái", "kéo phải", ""Cứ thể đi thẳng", "Nhìn về bãi hạ", "Bàn giao học viên cho a Mỹ nhé". Giọng a Mỹ vang lên qua bộ đàm, rõ ràng, chắc chắn, ngắn gọn, t cảm thấy tự tin mình sẽ hạ cánh an toàn!
Hình ảnh của những người hạ khi xác định điểm hạ cánh sẽ là bãi đất trống, bằng phẳng, không vật cản và ngược chiều gió. Với t cũng vậy, từ trên điểm xuất phát, t đã xác định được điểm hạ của mình! Tuy nhiên, khung cảnh rõ nét hơn khi có thầy Mỹ đứng cầm bộ đàm, hướng nhìn về phía t và giúp t hạ cánh. 4 lần hạ là 4 lần hình ảnh như 1, thầy Mỹ vẫn ở đó, tưởng tượng sau này, nếu lần hạ thứ 5, t hy vọng mình vẫn sẽ hạ an toàn! Sau này, xem lại video t cất cánh, t nhận ra, a Mạc giúp t nâng cánh dù, huhu thật sự xúc động khi xem lại hình ảnh đó! Không chỉ có vũ trụ, mà tất cả ng thầy dạy t, đều ở đó, dõi theo, hỗ trợ, động viên và trấn an để t có thể thực hiện chuyến bay an toàn. Nghĩ lại hình ảnh đó, mà nước mắt cứ rơi từ lúc lên máy bay hanoi về saigon. T đã khóc từ lúc ngồi xuống, máy bay cất cánh, bay bằng, khóc mãi, mà t ko thể gọi tên được cảm xúc! Cảm giác vui buồn lẫn lộn, ko biết tại sao nữa, t chỉ biết khóc trước đã, khóc mãi! Có lẽ, bản thân cảm thấy tự hào về những sự cố gắng, nghiêm túc trong thời gian vừa qua, xúc động về những con người mình may mắn gặp được, và biết ơn về tất cả mọi thứ!
toy là cô gái hạnh phúc nhất trong tấm hình này!
Hình ảnh a Mỹ lái paramotor chở con trai a và a Mạc ngồi phía trước
T đã khóc sau khi chụp bức hình này! Không thể diễn tả được cảm xúc, t chỉ biết mình đã rất xúc động khi thấy hình ảnh "cha truyền con nối" này. A Mỹ đang chở những hy vọng và hoài bão lớn của a, t nghĩ vậy! Xe cất cánh, bay cao, bay xa, bay lượn trên cao!
Kết bài: Khi thực hiện được chuyến bay solo đầu tiên, t hiểu rằng, nếu thật sự mong muốn làm việc gì đó, hoặc trở thành 1 ai khác, t tin bản thân mình có thể làm được tất cả, t ko có giới hạn, và ko ai có thể gây cản trở hành trình ấy nếu t ko cho phép! Thế nên, t hy vọng bạn đọc tin t lần này, hãy làm điều bạn muốn, trở thành người mà ngay chính bạn cũng phải ao ước!
Thảo














